Cô rời khỏi vòng tay anh, khẽ co vai lưng lại, lướt tay qua nút nhận cuộc gọi rồi cẩn thận áp điện thoại vào tai: “Mẹ?”
Giữa tiếng bát đũa, ly rượu chạm nhau và thứ ngôn ngữ xa lạ của những thực khách xung quanh, cô nghe bà Hứa Hiểu Huệ nói: “Đừng gọi tôi là mẹ.”
Lục Gia Lạc lanh trí, đổi ngay sang giọng ngọt xớt: “Mommy à.”
Hứa Hiểu Huệ chẳng trúng chiêu, bà khinh khỉnh cười lạnh: “Mẹ hỏi con, bây giờ con đang ở đâu?”
Cô cầm đũa gạt miếng gừng trong khay đá trong suốt sang một bên, nói: “Ở nơi hoa anh đào đang nở rộ.”
Bà Hứa như nén hơi chờ đúng khoảnh khắc này để bùng nổ, “Nếu mẹ không kiểm tra hóa đơn của bố con thì còn không biết con giỏi giang đến thế đâu đấy. Rảnh rỗi không có việc gì làm lại một mình chạy ra nước ngoài, rồi còn đến cái nơi xa lạ chẳng quen biết…”
Mẹ ở đầu dây bên kia nói mãi chẳng dứt nhưng lại không hề nhắc đến chuyện Edwin cũng đang ở Nhật, Lục Gia Lạc thầm thấy may mắn. Cô liếc chàng trai ngồi cạnh, hơi xoay vai tránh anh rồi hạ giọng nói: “Mẹ yên tâm, con không đi một mình đâu, đi cùng bạn cùng phòng mà.”
Sau khi chịu đựng xong màn tra tấn bằng giọng của Hứa Hiểu Huệ, Lục Gia Lạc có tật giật mình, cứ thế lên mạng tìm bừa một tấm ảnh rồi giơ điện thoại lên trước mặt anh: “Vòng quay này ở đâu đấy anh?”
Cô giơ gần quá làm Edwin phải hơi ngả người ra sau thì mới nhìn rõ ảnh trên màn hình. Anh nói, “Koto.”
Bắt gặp ánh mắt mong đợi của Lục Gia Lạc, anh hiểu ý hỏi: “Trên đó có ghi giờ mở cửa không?”
Cô nhìn xuống, ấn vào màn hình: “Ừm… đến mười giờ tối.”
Bây giờ là tám giờ bốn mươi lăm, Edwin ngẫm nghĩ chốc lát rồi nói, “Chắc vẫn kịp.”
Lục Gia Lạc lập tức xách túi, bước xuống khỏi ghế, theo phản xạ gọi: “Tính tiền!”
Bàn ăn vây chung quanh khu bếp mở, người đứng bên trong chắc là ông chủ, thậm chí chú ấy còn đáp lại cô: “OK!”
Cô hơi ngạc nhiên, đứng sững lại: “Chú biết tiếng Trung ạ?”
Chú ấy nheo mắt cười, trả lời bằng tiếng Trung không chuẩn lắm, “Một chút, một chút.”
Vòng đu quay Tempozan ở quận Koto là điểm tham quan nổi tiếng, cao hơn trăm mét. Nghe nói đứng trên đó là thấy hết được cả tháp Tokyo và Tokyo Skytree. Nhưng giờ người ta đóng xếp hàng rồi, họ không kịp chuyến cuối.
Hai người đi dọc con phố, chẳng bao lâu sau đã ngồi xuống lan can ven đường nghỉ chân. Sau lưng là một con sông, mặt sông dập dềnh ánh đèn neon của thành phố. Edwin bảo dòng sông này sẽ chảy mãi ra vịnh Tokyo.
Lục Gia Lạc tô lại son môi, ánh mắt chuyển từ chiếc gương trong hộp phấn nền sang vòng đu quay cách đó không xa, rồi cô thốt lên đầy kinh ngạc: “Oa, đèn của nó còn đổi màu nữa kìa.”
Nhìn ánh sáng rực rỡ biến hóa của đèn neon, cô lại như nghĩ ngợi điều gì đó: “Nếu đang lên mà nó bỗng dừng giữa không trung thì lời to nhỉ.”
Edwin quay đầu hỏi cô, “Mai quay lại nhé?”
Lục Gia Lạc đang định trả lời là không được thì bỗng điện thoại lại rung, cơ mà cũng chẳng phải điện thoại của cô.
Đêm còn chưa đến canh tàn, gió xuân mềm mại dịu dàng thổi qua. Thế nhưng con gió xuân ấy lại cứ thổi tung tóc cô, làm dính cả vào mặt. Lúc Edwin đang nói chuyện điện thoại, dây cột tóc hơi lỏng nên Lục Gia Lạc phải buộc lại. Rồi đợi anh kết thúc cuộc gọi thì cô buột miệng hỏi: “Ai tìm anh thế?”
“Bạn.” Anh vẫn bấm điện thoại, song vẫn không quên bổ sung, “Bạn nam.”
Lục Gia Lạc chợt nghĩ ra: “Anh trốn học như vậy không sao chứ?”
Edwin lắc đầu nói, “Có giáo sư hỏi ba lần là sao anh không có mặt thôi.”
“Giáo sư đó coi trọng anh lắm hả?”
“Cũng bình thường.”
“Anh có thích môn thầy ấy dạy không?”
“Cũng được.”
Lục Gia Lạc khó hiểu hỏi, “Vậy sao anh lại không muốn đi học?”
Biểu cảm của Edwin như thể không ngờ cô sẽ hỏi như vậy, giống như cô lẽ ra phải biết đáp án mới đúng. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, thành thật nói: “Anh muốn ở bên em, nên không muốn đi học.”
Cô sững người chốc lát, giả vờ điềm tĩnh quay ánh mắt đi chỗ khác: “Ò.”
Lục Gia Lạc nhìn chán đôi sandal cao gót của mình rồi ngẩng đầu lên. Số sao tối nay đếm trên đầu ngón tay, chúng phát ra thứ ánh sáng yếu ớt tàn lụi, cách nhau cả khoảng cô tịch xa vời.
“Anh nói xem, trên dải Ngân Hà có bao nhiêu ngôi sao?”
“Sao anh biết được.” Anh bật cười đáp.
Cô thôi ngửa đầu nhìn lên trên, nghiêm túc nói: “Hồi trước bạn cùng phòng hỏi em thích kiểu con trai thế nào, em nói, em thích kiểu dù em có hỏi anh ấy câu hóc búa thế nào đi nữa thì anh ấy cũng sẽ không bao giờ trả lời em là ‘không biết’.”
Edwin khẽ nhíu mày, nhưng trên mặt lại thấp thoáng ý cười: “Đúng là bó tay. Ai biết được Ngân Hà có bao nhiêu ngôi sao? Stephen Hawking à?”
Lục Gia Lạc suýt bật cười thành tiếng, may mà kịp ghìm lại.
Anh nói tiếp, “Em thích Stephen Hawking hả?”
Giữa sự ồn ào của thành phố về đêm, cô cúi người bật cười. Cười xong, Lục Gia Lạc đứng thẳng lại rồi nói: “Em khá thích Stephen Hawking.”
Edwin không hiểu, “Vì ông ấy hiểu biết nhiều hả?”
Cô lắc đầu khẳng định, nhưng lại không nói tiếp lý do.
Đêm đã về khuya, họ ngồi chuyến tàu điện cuối cùng về căn hộ của anh. Ánh đèn trong toa trắng đến mức như bị phơi sáng quá độ, lớp kính ngả thành màu xanh u ám phản chiếu gương mặt cô cùng một tông màu với ánh đèn, hàng mi đen và đôi môi đỏ đậm rực rỡ.
Lục Gia Lạc tựa đầu lên vai chàng trai, “Em chưa nói với bố mẹ về chuyện của chúng ta, em không muốn nói với họ sớm như vậy…”
Cô ngẩng đầu nói tiếp, “Nhỡ sau này chúng ta cãi nhau rồi chia tay thì sao? Hai người lén lút ngượng ngùng còn hơn cả nhà cùng ngượng ngùng, đúng không?”
Như thể không nghe thấy giọng cô, Edwin cụp mi mắt, đường quai hàm khẽ động, rõ là anh không vui. Lục Gia Lạc chẳng thể đắc ý vì chọc giận anh giống như trước kia được nữa, đúng là quả báo mà. Cô cố khiến giọng mình nghe buồn bã hơn: “Em biết anh không tán thành cách làm của em…”
Cô cam đoan, “Nhưng em sẽ không vì chuyện này mà chia tay anh đâu.”
Cuối cùng Edwin cũng lên tiếng, “Đầu tiên em nói có thể chúng ta sẽ chia tay, sau đấy em lại nói sẽ không chia tay với anh.”
Lục Gia Lạc đầy lý lẽ hỏi ngược lại, “Pháp luật nào quy định em không được nói như vậy?”
Anh quay mặt đi, lười để ý đến cô. Cô ngang ngạnh nói, “Cho nên em không nói với gia đình, và anh cũng không được nói, nếu không thì…”
“Em sẽ khóc đấy.”
Edwin thở dài, cố ý quay đầu đi hơn: “Không muốn nói chuyện với em nữa.”
Lục Gia Lạc tức khắc mềm mỏng hẳn, “Tuy em là chị họ của anh, nhưng cũng là bạn gái của anh mà, anh không thể nhường em xíu sao?”
Edwin quay lại nhìn cô, nghe giọng còn hơi tức giận: “Còn phải nhường em thế nào nữa?”
“Anh có nói với mẹ với mọi người thì sao chứ? Họ có trao giải cho anh à? Giải ‘phù sa không chảy ruộng ngoài’ hả?”
Dẫu đang bực bội song anh vẫn bị chọc cười, cuối cùng đành bất lực nói: “Anh chỉ cảm thấy, em không quá muốn thừa nhận mối quan hệ của chúng ta.”
Cô mở to mắt, “Làm gì có chuyện không thừa nhận, ngoài người nhà ra thì em nói với tất cả mọi người rằng anh là bạn trai em mà.”
“… Để anh nghĩ đã.”
Tàu điện đến trạm.
Lục Gia Lạc tắm xong bước ra khỏi phòng tắm rồi đi đến cửa kính ban công tắt đèn bên ngoài. Đợi chàng trai đang hút thuốc ngoài ban công quay người lại, cô mấp máy môi nói với anh “Đi tắm đi”.
Anh mang theo bờ vai rộng mà gầy bước vào, cô lùi lại một bước, bắp chân đã chạm vào khung giường. Mùi thuốc lá lướt qua trước mặt khiến tâm trí Lục Gia Lạc rối loạn, thành ra nhất thời cô không phân biệt được rốt cuộc anh là một chàng trai đang độ hào hoa phong nhã, hay đã là một người đàn ông nữa.
Chín giờ sáng thức dậy, Lục Gia Lạc mắt nhắm mắt mở nằm bò ra trên bàn ăn hệt như mọi kỳ nghỉ hè trước đây. Nghe tiếng nước chảy ào ào trong nhà tắm dừng lại, cô lách người qua vai anh, chen vào phòng vệ sinh rửa mặt đánh răng.
Dùng cốc của anh uống nước, mượn áo thun của anh làm đồ ngủ cho đỡ phải giặt thêm một bộ. Cô dùng chiếc nĩa bạc cắt một miếng bánh chocolate mua từ tiệm bánh ngọt tối qua rồi đưa vào miệng mình. Edwin tìm chiếc cốc của mình, khi đi ngang qua Lục Gia Lạc thì tiện thể hôn sạch lớp kem dính trên môi cô.
Cô nghiêm túc nói, “Anh không được hôn em nữa.”
Anh dừng lại, khẽ nhướng mày.
“Vì hai tháng tới anh không hôn em, em sẽ rất nhớ anh.”
Edwin xưa nay chưa từng chiều theo ý cô, anh nâng cằm cô lên và trao cô nụ hôn vương mùi ca cao đắng.
Một nụ hôn thật sự.
Cô muốn lùi lại, anh liền đuổi theo, chẳng tài nào trốn được. Ngọt ư? Cũng không hẳn. Nụ hôn ấy ấm áp mà nóng bỏng, nín thở rồi lại thở ra. Nếu không phải vì mùi vị đầu lưỡi của đối phương thì điều gì khiến họ cứ liên tục kề sát, trao đổi và say mê trong đó đến độ anh thấy trong lồng ngực mình trào dâng cảm giác nóng rực?
Hai người tách môi ra, hơi thở của Edwin vẫn ở rất gần cô. Anh áp lòng bàn tay lên má cô, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ làn da cô. Rõ ràng chính ánh mắt tràn đầy tình cảm và d*c v*ng của anh khiến người ta mê mẩn, vậy mà anh lại nói: “Mắt em rất đẹp.”
Cô mỉm cười, “Còn cần anh nói à.”
Trên đường đi đến bến xe buýt thì Lục Gia Lạc mới nhớ ra phải chụp mấy tấm ảnh phong cảnh coi như đã từng đến đây, còn Edwin kéo vali cho cô.
Gặp phải cuộc thi chạy marathon, cô chuyển máy ảnh sang chế độ quay video. Tới ngã tư, một cô gái mặc đồ thể thao sắp chạy ngang qua trước mặt họ chợt trẹo cổ chân, suýt ngã. Edwin phản ứng rất nhanh, anh đỡ cô ấy rồi còn hỏi một câu, “Không sao chứ?”
Lục Gia Lạc ngước mắt khỏi khung hình quay trên điện thoại. Cô gái được Edwin đỡ dậy tai đỏ bừng, ngượng ngùng cảm ơn anh liên tục. Chạy được một đoạn không xa rồi mà cô ấy vẫn cứ quay đầu nhìn lại anh. Anh quá có phong độ của một quý ông. Nghĩ theo góc độ khác, nếu quanh mình xuất hiện một chàng trai như thế thì cô cũng sẽ muốn lại gần chàng trai ấy, rồi hy vọng chàng trai ấy sẽ đến nhận chai nước khoáng mình đưa trong giờ nghỉ giữa trận bóng.
Mà cô càng lo hơn là người trẻ khí huyết sôi sục, khó mà kiềm chế.
Edwin nhìn cô, “Biểu cảm này của em là sao đấy?”
“U sầu.” Cô trả lời đúng sự thật.
Họ lên chiếc xe buýt Limousine đi về phía sân bay.
Lục Gia Lạc ôm giật lấy cánh tay anh rồi dịu giọng thương lượng: “Ở trường anh, lúc con gái gặp khó khăn thì anh không thể đứng nhìn à? Cũng nên cho mấy chàng trai độc thân khác chút cơ hội thể hiện chứ.”
Edwin lắc đầu, “Anh đâu có nhiệt tình giúp người như thế.”
“Vậy thì tốt. Sau này nếu anh lỡ giúp ai đó kiểu như tối quá rồi còn đưa người ta về nhà gì đấy thì đều phải báo cáo với em…”
Lục Gia Lạc tự khựng lại, vội xua tay: “Không không không, đừng nói với em thì hơn, nhất định không được nói.”
“Em sẽ tức điên mất.” Cô nói.
Nào ngờ Edwin lại bảo, “Lo cho bản thân em trước đi.”
Lục Gia Lạc sững người, hất cánh tay anh về lại phía người anh. Anh nói tiếp: “Anh hơi không yên tâm về em.”
“Không yên tâm cái gì?”
“Một linh cảm không tốt thôi.”
Lục Gia Lạc dựa người vào lưng ghế, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Người ta còn chưa phạm tội mà anh đã kết án sớm quá rồi đấy.”
Edwin đưa tay sang kẹp lấy mũi cô, “Em làm người tốt đi.”
Cuối tháng sáu là chính thức bước vào giai đoạn đếm ngược tới kỳ nghỉ hè, và giai đoạn ấy mang tên tuần thi cuối kỳ. Cái nắng nóng như thiêu như đốt của mùa hè ập đến, cây cối đứng im phăng phắc, chẳng có lấy ngọn gió nào. Buổi sáng thi cuối kỳ môn thư pháp, cửa sổ lớp học đóng kín, điều hòa thì như tuổi già sức yếu, thoi thóp thổi ra chút khí lạnh. Lục Gia Lạc vẫn nhớ mình để chiếc túi đựng bút, mực, nghiên ở trong chiếc tủ phía sau lớp.
Mở cửa tủ ra, ký ức chợt ùa về. Cuối tuần trước, bởi muốn mua đồ mới nên trước khi về nhà là cô đã vứt hết dụng cụ học tập đi, nhưng thế nào cuối cùng lại quên mua.
Thầy dạy thư pháp ngước mắt qua cặp kính: “Đã thi cuối kỳ rồi mà còn không mang bút mực, em cố ý đối đầu với tôi đấy à? Tự nghĩ cách giải quyết đi!”
Lục Gia Lạc gọi lớn, “A Ninh! A Ninh!”
Cô bảo A Ninh gọi Sài Yến tới cửa hàng văn phòng phẩm đối diện khu ký túc xá mua một bộ bút, mực, giấy, nghiên mang sang, rồi còn dặn: “Tạm ổn là được, đừng mua loại đắt quá!”
Thầy thư pháp lại nhìn cô, “Nhỏ tiếng thôi, đừng làm ảnh hưởng các bạn khác!”
Khoảng mười lăm phút sau, Lục Gia Mới nghịch điện thoại chưa được bao lâu thì đã có người gõ cốc cốc vào cửa sổ bên cạnh. Lục Gia Lạc vội đứng dậy, nhưng khi thấy người đứng ngoài khung cửa kính phủ bụi dưới ánh nắng chói chang, cô khựng lại một lúc.
Người gõ cửa sổ là Mạc Nhiên.
Cô kéo cửa sổ ra, luồng hơi nóng như lò nướng tràn vào.
“… Cảm ơn.” Lục Gia Lạc nhận lấy đồ.
Đã lâu rồi cô không nhìn thấy gương mặt mỉm cười tươi rói trắng trẻo của Mạc Nhiên. Anh ta nói, “Không sao, thi tốt nhé.”
Cô vội đáp, “Đợi thi xong tớ chuyển tiền cho cậu.”
Mạc Nhiên gật đầu qua loa, giục cô mau vào thi rồi rời đi. Lục Gia Lạc ôm chồng đồ dùng học tập và đóng cửa sổ lại.
Cảm giác này giống như có người nhét kẹo vào tay bạn, nhưng bạn chợt nhớ đến lời cảnh báo là không được ăn kẹo người đó cho. Bạn biết rõ người ta có ý tốt, nhưng lại không thể cho viên kẹo ấy vào miệng mà cũng chẳng thể vứt đi, nên đành cứ nắm chặt trong tay như thế.
