Edwin nhìn vào đôi mắt trên gương mặt đã tẩy trang sạch sẽ, không còn lớp điểm tô nào của cô. Có lẽ anh không nên nói là trống rỗng, bởi kim cương vốn cũng là vật vô hồn đó thôi, vậy mà chúng vẫn mang một sức quyến rũ chẳng gì có thể in dấu, một biểu tượng đắt giá.
Anh chợt nhớ lại mùa hè vào năm Lục Gia Lạc mười lăm tuổi. Khi ấy cô đã từng có một mối tình chớm nở, suýt phát triển thành yêu sớm.
Anh nằm trên giường mình chơi máy game, những bản nhạc pop đang phát trong chiếc loa nhỏ vọng ra từ căn phòng cách một phòng vệ sinh. Lục Gia Lạc hồi đó đang dùng kỹ thuật còn khá vụng về, làm theo hướng dẫn trong tạp chí để tự trang điểm, bởi lát nữa cô sẽ gọi video với cậu học sinh trường khác quen trước kỳ nghỉ hè.
Cậu ta học hành chẳng ra sao, hút thuốc, đánh nhau chẳng thiếu thứ gì. Cơ mà cũng không sao, đẹp trai là được. Giờ ấn tượng của cô về cậu ta đã mờ nhạt, nhưng lại thấy dáng vẻ cậu ta có vài phần giống Edwin.
Cô vẽ lớp trang điểm đậm trên mặt, bước ra khỏi phòng, định vào nhà vệ sinh thì đụng phải Edwin. Biểu cảm của Edwin hệt như bị dọa rồi lại ghét bỏ, anh buột miệng nói: “Xấu chết khiếp, cô không soi gương à?”
Lục Gia Lạc trừng mắt nhìn anh, giành bước đi vào nhà vệ sinh trước rồi đóng sầm cửa lại.
Đến lượt Edwin dùng nhà vệ sinh xong, anh lại mở cửa sổ ra. Mỗi người đều có sở thích riêng, anh thích nghe tiếng gió thổi qua màu xanh đậm phủ kín sườn núi, phát ra âm thanh xào xạc tựa một cơn mưa nho nhỏ.
Đúng lúc ấy, tiếng nói kích động của cô lại truyền ra từ phòng bên: “Sao cậu lại thích nó được! Cậu mù à, nó có đẹp hơn tớ đâu?!”
Quả đúng kiểu mèo khen mèo dài đuôi rất Lục Gia Lạc. Edwin lắc đầu, chuẩn bị bước ra khỏi nhà vệ sinh thì nghe thấy tiếng cô hét lên điên dại. Anh chẳng kịp nghĩ nhiều, cứ thế chạy tới trước cửa phòng cô, căng thẳng đập cửa mấy cái: “Lục Gia Lạc?”
Người trong phòng mở cửa. Cô đứng bên trong, ôm theo cơn giận dữ nhìn thẳng vào anh. Tóc cô buộc cao đuôi ngựa, mái bằng mỏng dính trước trán, nước mắt hòa lẫn mascara chảy xuống.
Edwin không bước tới, và cũng chẳng biết phải nói gì.
Khung cửa như đường ranh giới giữa hai người, vừa hay hành lang mờ tối, còn trong phòng thì nắng tràn vào. Một sáng một tối, ranh giới rõ ràng. Cả nhà đều biết mối tâm sự thiếu nữ còn chưa kịp nở đã chết yểu của Lục Gia Lạc, nhưng cô còn chưa thấy xấu hổ, chỉ chìm trong nỗi buồn không thoát ra được mà thôi.
Amy muốn chuyển hướng chú ý của cô nên gọi cả hai cùng gói hoành thánh.
Lục Gia Lạc rửa sạch lớp trang điểm không hợp với tuổi trên mặt, lặng lẽ ngồi xuống gói hoành thánh. Cô không cúi đầu, nhưng lại cứ uể oải, rồi như thể sẽ viết vào nhật ký những câu buồn bã chẳng liên quan trước sau vậy. Bỗng cô nói: “Chị sẽ không bao giờ tin vào tình yêu nữa.”
Edwin bật cười phì một tiếng.
Cô chộp lấy nắm bột mì còn lại, hất thẳng vào mặt anh. Màn bụi bột mịn như bụi bay lên, làm anh phải nhắm chặt mắt.
Trong làn bột trắng bao phủ, cô chạy vọt lên cầu thang.
Amy nghe thấy động tĩnh thì bước ra từ trong bếp: “Đi đâu đấy?” Ngay sau đó thím kinh ngạc nhìn con trai mình, “Sao con lại…”
Anh quệt một cái lên mí mắt dính bột, chỉ tay lên tầng và trả lời câu hỏi trước của Amy.
“Dì giúp việc làm bánh rồi, con mang lên cho Gia Lạc đi.”
Edwin tiện tay rửa mặt. Lời của Amy vẫn còn văng vẳng bên tai, thế là anh bưng một đĩa bánh cheesecake chanh lên lầu rồi gõ cửa phòng Lục Gia Lạc. Cô mở cửa, đứng đó, rõ là nhìn anh bằng ánh mắt ghét bỏ rồi mới nhìn xuống chiếc bánh anh mang tới, sau cùng dùng bàn tay còn dính bột mì giật lấy.
Đến một câu cảm ơn cũng không có, “rầm”, cô đóng sầm cửa lại.
Edwin bỗng nhận ra điều gì đó, nhưng cảm xúc ấy lại mơ hồ chẳng thể nắm bắt. Anh chỉ đoán được là trong lòng mình có xíu cảm xúc mừng rỡ khó gọi tên thôi.
Lục Gia Lạc nhìn người trước mặt: “Đêm qua anh cho em mượn nửa cái giường, có qua có lại, tối nay cho anh ngủ ở phòng em.”
Edwin hoàn hồn, “Anh có để lại cho em một miếng bánh cheesecake chanh.”
Hôm nay dì giúp việc mới làm bánh, nhưng chỉ có mỗi ba miếng be bé. Thế là trước khi bị nhóc mập quét sạch thì anh đã giấu lại cho cô một phần.
Lục Gia Lạc thoáng khựng lại, song điều cô hỏi lại là: “Bây giờ mấy giờ rồi?”
Edwin quay đầu, đưa mắt tìm hai bên. Nhìn chiếc đồng hồ trên tường, anh đáp: “Chín giờ năm mươi lăm.”
Vì cân nhắc vóc dáng nên Lục Gia Lạc dứt khoát quyết định, “Sáng mai ăn.” Rồi cô đẩy anh, sốt ruột nói, “Chúng ta ngủ thôi!”
Nào ngờ anh lại tránh ra, động tác như chuẩn bị đi ra ngoài, đồng thời còn nói: “iPad…”
Edwin rời phòng cô, chưa đến hai phút đã mang theo chiếc iPad của mình quay lại. Lục Gia Lạc ngồi tựa vào đầu giường nhìn anh chẳng kiêng chẳng dè cởi áo, treo lên chiếc ghế trước bàn học, rồi nằm xuống chiếc giường chỉ rộng hơn giường đơn xíu xíu.
May mà khi Edwin ngồi lên giường còn bóp nhẹ má cô, không thì từ đầu đến cuối anh chỉ chăm chăm vào iPad.
Năm phút dài đằng đẵng, ấm áp mà nhạt như nước kiểu “vợ chồng già” khiến người ta nhức óc trôi qua. Cô nói: “Em tắt đèn nhé.”
Anh khẽ ngước mắt, ánh nhìn vẫn dán chặt trên chiếc iPad: “Tắt đi.”
Đèn tắt, mọi thứ lắng xuống. Ánh trăng ngoài rèm dần sáng lên, bóng cây đổ vào phòng, mùi sữa tắm thoang thoảng trong không khí, và ánh sáng từ chiếc máy tính bảng.
Lục Gia Lạc nhìn trần nhà, nói ra điều mình đang nghĩ trong lòng: “… Cũng không nên là em chủ động chứ.”
Cuối cùng Edwin cũng quay đầu nhìn cô, “Chủ động cái gì?”
Cô nói, “Không có gì.” Nhưng rồi lại nói, “Không ngủ được.”
Anh bật cười, “Em còn chưa nhắm mắt thì đương nhiên là không ngủ được rồi.”
Lục Gia Lạc chống người ngồi dậy trên giường, “Anh hiểu ý em chút được không? Không ngủ được rồi thì sao? Làm chút gì đó chứ?”
Edwin chẳng suy nghĩ gì đã nói luôn, “Đếm cừu à?”
Lục Gia Lạc nở nụ cười, “Ngủ ngon.” Nụ cười ấy như ẩn chứa ý rằng ‘Anh chắc chắn không biết mình vừa bỏ lỡ chuyện quan trọng đến mức nào đâu’.
Cô nằm xuống, còn xoay người đưa lưng về phía anh. Nhưng chỉ vài giây sau là Lục Gia Lạc đã quay lại, ôm lấy eo anh và tiện thể vùi mặt vào đó. Edwin sững người chốc lát, sau đó anh đặt máy tính bảng xuống, ngồi dậy, cũng kéo cô lên, xoay mặt cô lại rồi hôn xuống.
Khi đôi môi họ rời nhau thì cũng là lúc Edwin ép cô xuống giường. Chiếc chăn cọ xát phát ra tiếng, anh ôm chặt lấy cô.
Lục Gia Lạc chỉ có thể hôn lên làn da trên vai anh, cô nói: “Anh có mấy múi cơ bụng?”
Hơi thở của anh phả bên tai cô, “Em đếm đi.”
Lục Gia Lạc rời tay khỏi lưng anh, thò vào giữa hai người rồi x** n*n bụng anh một lúc lâu. Cuối cùng cô bối rối, “Sao em sờ không ra nhỉ?”
Edwin cười mất hết cả sức, đổ người lên cô. Cô than phiền: “Anh nặng quá…”
Đến khi Edwin không còn nặng nữa thì cũng là lúc anh rời khỏi phía trước người cô. Tuy nhiên anh vẫn cúi đầu hôn từng cái một xuống, sau đó kéo chiếc áo thun Lục Gia Lạc đang mặc thay đồ ngủ lên. Chiếc áo che đi nốt ruồi trên vai cô, và anh thấy một nốt ruồi trên ngực người con gái.
Mỗi nụ hôn anh đặt xuống, mỗi nơi anh chạm tới đều mang theo cảm giác run rẩy đầy k*ch th*ch. Cô tình cờ chạm phải ánh mắt dưới hàng mi rũ của anh, trong đó hệt như chứa một hồ nước đêm cùng những con sóng êm đềm tĩnh lặng.
Nước, bể cá, tầng hầm, hồ bơi.
“Chờ đã!” Lục Gia Lạc đẩy anh ra.
Có lẽ đây là một cơ hội thương lượng tuyệt vời.
Edwin chống người lên nhìn cô, như thể đó là chút kiên nhẫn cuối cùng của anh: “Lục Gia Lạc…”
“Được rồi được rồi được rồi, anh tiếp tục đi.”
Cô nhắm mắt, quay mặt đi, phối hợp rất ngoan ngoãn, nào ngờ anh lại gặp trở ngại.
Lục Gia Lạc chống khuỷu tay ngồi dậy, “Hay là em soi đèn pin cho anh…” Chưa nói xong mà cô đã ngã xuống giường cười vui như Tết.
Hiếm khi có cơ hội chọc cười anh, thế là cô quên mất tình cảnh nguy hiểm của mình, chẳng nhận ra anh đã không còn thử nữa, mà hướng đến sâu hơn. Cô kịp nén tiếng kêu, hai chân mềm nhũn, hoảng hốt đẩy anh: “Đừng động… đừng…”
Edwin dừng lại nhìn người bên dưới mình. Đã làm đến mức này mà cô vẫn còn nhớ trạng thái đối thoại ban nãy, anh ngờ vực hỏi: “Em ổn không đấy?”
“Chắc ổn… anh thử là biết!”
Vì cố giữ chút thể diện mà hít ngược rùng mình, Lục Gia Lạc khẽ kêu lên: “Đau quá…” Rồi cô lại bật cười, và cảm nhận anh vừa cười khẽ vừa vùi vào hõm cổ mình.
Sau đó, thứ sức lực cô cảm nhận được là cái sát sao chặt khít, ẩm ướt trơn trượt tựa như cả một bánh xà phòng.
Không còn ai nói gì nữa, Lục Gia Lạc chẳng còn phân biệt được là bóng cây đang lay động, hay chính thân thể cô đang lay động. Dường như cô vừa chạm tới điều gì đó tựa cánh bướm khẽ rung, rồi chớp mắt cái tan đi.
Cảm giác hàm chứa ấy chân thật đến vậy, nó có thể mất kiểm soát, nhưng lại chẳng thể để người khác phát hiện nên cô chỉ có thể cắn lên vai anh.
Dù là tiếng thở nặng nề của anh, hay mùi mồ hôi sắp toát ra thì cô đều thích. Anh không chỉ là một ly cà phê nhiều calo bị đổ bao đường và kem sữa, mà anh còn là que pháo hoa nóng bỏng tay; giữa những ly nước cam tươi có đủ mức ngọt, anh lại là ly ngọt nhất; anh là khoảng cách trong hơi thở của tuổi mười sáu, là làn nước xanh thẳm khiến cô nín thở mà đắm mình,… Anh là tất cả.
Và trong đêm hè này, anh là mùi của hormone.
Mùi cơ thể phảng phất trước chóp mũi, hoàn toàn lấn át hương sữa tắm. Họ nằm trên giường, Edwin v**t v* gương mặt cô, đầu ngón tay nghịch hàng mi cô: “Sao em có thể thích nhiều người đến vậy?”
Lục Gia Lạc phản bác, “Em có thích nhiều người đâu?”
“Bạn trai tương lai tính là một người chứ. Lúc trước hình như anh thấy em rất thích anh ta cơ mà, thay lòng nhanh thật đó.”
Lục Gia Lạc chớp chớp mắt, “Không phải là em không thích cậu ấy nữa…” Khi anh khẽ sững lại, cô nói tiếp: “Là em cực kỳ thích anh, thích hơn thích cậu ấy. Chỉ cần anh xuất hiện thì dù chỉ là lúc nghĩ đến anh là em cũng có thể bỏ qua cậu ấy rồi.”
Giọng Edwin mang sự khàn trầm của một người đàn ông trưởng thành, nhất là sau khi làm chuyện của người lớn: “Em nhất định phải nói mấy lời tàn nhẫn như vậy vào lúc này à?”
“Rõ là anh nhắc trước mà.”
Edwin không đáp, anh véo má cô luôn. Bị cô đánh nhẹ lên mu bàn tay thì anh mới buông ra.
Anh lại tò mò hỏi, “Nếu em không thích anh nữa, thế em có quay lại tìm anh ta không?”
“Muốn em nói thật hả?”
“Em nói thế có khác nào nói thật đâu.”
“Anh biết lời thật lòng của em là gì à?”
Edwin nhướng mày dò xét.
“Nói thật là em sẽ không quay lại tìm cậu ấy đâu.” Lục Gia Lạc tự tin nói, “Vì em còn có thể thích anh thêm năm, sáu, bảy, tám mươi năm nữa mà. Dẫu đến lúc đó không thích anh nữa, thì bên cạnh em chắc chắn cũng sẽ xuất hiện người tốt hơn thôi.”
Anh gật đầu, cố nặn ra biểu cảm rất là khâm phục.
Cô nói tiếp, “Biết đâu có ngày anh đột nhiên tỉnh ngộ kiểu ‘Ông cóc chịu nổi cô nữa’, rồi đá em thì sao?”
Edwin nghiêm túc “ừ” một tiếng, “Đợi khi anh thích người khác…”
Lục Gia Lạc cắt ngang, “Em sẽ giết anh đấy.”
Cô trừng to mắt, dọa thêm: “Em đọc tin thấy có một giám đốc nhà tang lễ giết người, rồi lợi dụng công việc để đẩy thẳng cái xác đi hỏa táng, phi tang vật chứng, mấy năm cũng không bị bắt.”
Anh đáp cho có lệ, “Ừ, đáng sợ quá.”
Lục Gia Lạc rúc vào lòng anh. Một lát sau, cô ngước cằm lên, để lộ gương mặt đang khẽ nhíu mày: “Nếu người em thích từ đầu đến cuối đều là anh thì tốt biết mấy. Nên em mới nói tất cả là tại anh đấy.”
Edwin nhận lỗi như đầu thú, anh hôn lên mũi cô, rồi hôn lên môi cô.
Khó mà không biến thành một nụ hôn mãnh liệt, cảm giác sục sôi dâng từ eo lên lồng ngực hệt như một chai nước có ga vừa mở. Rõ ràng khí carbon đã tan biến, thế mà trong khoảnh khắc này, những bọt khí ấy lại bỗng hồi sinh.
