Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 41



Có lẽ phải xếp buổi sáng này vào một trong những buổi tệ nhất trong suốt lịch sử mùa hè bao năm qua của Lục Gia Lạc. Cô thấy như thể mình đã chạy mấy cây số giữa đêm, mệt đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng lười nhúc nhích, cơn uể oải mạnh đến độ đánh bại luôn cả ý nghĩ phải dậy đi tắm. Cô cứ thế nằm trên giường, trước mắt là thứ ánh sáng lờ mờ bị rèm cửa hãm lại, vài tia nắng cố chực chờ phá màn mà chui ra, điều hòa vẫn đang chạy.

Amy thấy trong vườn có lá cây rơi vãi và lác đác giấy rác, lại vì giờ này mà Edwin vẫn chưa dậy nên thấy khá kỳ lạ. Tiếng bước chân lên lầu của thím khiến Lục Gia Lạc nghe mà tỉnh táo hẳn, sau đó thím gõ cửa: “Edwin?”

Lục Gia Lạc quay sang chàng trai nằm bên cạnh. Anh vẫn nhắm mắt, chỉ khẽ nhíu mày, có dấu hiệu sắp tỉnh vì nghe tiếng gọi.

Lo anh đáp lại theo phản xạ, cô vươn tay bịt chặt lấy miệng anh. Edwin giật mình mở to đôi mắt còn mơ màng. Trong trường hợp không ai đáp lại, Hứa Hiểu Huệ chắc chắn sẽ mở cửa bước vào luôn, nhưng Amy thì không phải kiểu mẹ như vậy, thím chỉ giữ nguyên sự nghi hoặc rồi rời đi.

Edwin kéo tay cô xuống, ngồi dậy khỏi giường. Anh cúi đầu như vẫn còn trong giấc mộng, lưng hơi khom, kết cấu xương của anh khá hài hòa, làn da mịn màng và hơi trắng.

Anh gãi gãi tai.

Lục Gia Lạc vừa nhặt chiếc áo thun dưới giường mặc vào thì đã thấy anh cúi đầu lao về phía mình, đè mình ngã xuống giường rồi bất động. Một quả đầu tóc dày rậm vùi vào hõm cổ cô, cùng với đó là hơi thở nóng rực.

Lục Gia Lạc vuốt vuốt tóc Edwin rồi chạm vào làn da trên vai anh. Trên đó không còn dấu răng của cô, cũng chẳng còn hình bóng của người đàn ông trưởng thành cuồng nhiệt tối qua đã dùng hành động ép cô khuất phục.

Bình thường hiếm khi thấy anh ở trạng thái ngoan hiền và lười biếng thế này, cô khẽ nói một câu: “Em thích anh như này.”

“Hửm?” Edwin không hiểu ý, anh ngẩng mặt lên, tựa cằm lên vai cô.

Đến khi anh có thể dậy đi tắm thì Lục Gia Lạc đã rửa mặt chải đầu xong, thay sang một chiếc áo hai dây màu san hô và chân váy bò ngắn. Cô cầm thỏi son dưỡng môi, cứ thế xông vào phòng tắm đang vang tiếng nước xối ào ào. Nhưng vừa đóng cửa lại, cô liền quay mặt vào cánh cửa như đứng úp mặt vào tường, lưng hướng về phía anh. Edwin đang tắm quay đầu lại, thứ đập vào mắt anh là sợi dây buộc tóc màu tím nho mà cô dùng để buộc tóc.

“Anh… lát… lát nữa đi mua thuốc giúp em, lỡ tạo ra mạng người thì sao!”

Nghe giọng Lục Gia Lạc có vẻ rất xấu hổ, cuối cùng cô còn vừa nói vừa chuồn khỏi nhà tắm luôn. Edwin thấy cách cô dùng từ thật thú vị, anh bật cười lặp lại: “Tạo ra mạng người.”

Trở về phòng mình, có lẽ vì chột dạ nên cô cứ cảm thấy trong phòng có mùi gì đó. Lục Gia Lạc mở toang cửa sổ cho thông gió, vậy mà bầu trời lại cứ như đang dội xuống từng thùng hơi nóng hầm hập, tràn cả vào căn phòng theo vòm cửa sổ.

Lục Gia Lạc vén chăn lên, rút ga giường ra. Tìm được một cái chậu trong phòng giặt, cô nhét ga giường vào, rồi vừa xả nước vừa đổ vào rất nhiều nước giặt. Vì vậy khi dì giúp việc bước vào thì thứ mà dì nhìn thấy chỉ là một chậu bọt xà phòng phồng lên trắng tinh. Lục Gia Lạc bình thản nói dối: “Cháu đến kỳ, lỡ làm dính lên ga giường.”

Quả nhiên, dì giúp việc nói: “Không sao đâu, cháu cứ để đấy, lát nữa dì giặt cùng luôn.”

Amy đang chăm chút bó hoa tươi, cắt bớt những cành thừa. Nghe thấy tiếng động có người xuống lầu, thím liếc sang rồi nói: “Sao hôm nay hai đứa dậy muộn thế…” Thoáng thấy cô gái đi lướt qua sau mình đã thấy ăn mặc chỉnh tề, thím ngạc nhiên hỏi: “Cháu ra ngoài à?”

Lục Gia Lạc vẫn bước tiếp về phía cửa ra vào, vừa đi vừa đáp: “Cháu đi siêu thị mua ít đồ ăn vặt.”

Amy nhìn theo bóng cô, “Sắp ăn trưa rồi đấy.”

Lục Gia Lạc đã xỏ dép xong, cô đáp lại: “Cháu về ngay thôi ạ!”

Trước lúc xuống lầu, khi vừa mới tắm xong đang thay quần áo thì Edwin đã bảo mình sẽ trèo tường ra. Thế là cô lảng vảng trên con đường bị nắng hun nóng, ngẩng đầu nhìn bức tường bao quanh. Bỗng nhiên có bóng người màu đỏ từ trên trời rơi xuống trước mắt, Lục Gia Lạc giật mình lùi lại nửa bước. Edwin mặc một chiếc áo thun rộng màu đỏ sẫm, mái tóc chưa kịp sấy khô đã bị anh tiện tay vuốt ngược ra sau trán, để lộ gương mặt tuấn tú chẳng thể phủ nhận. Anh đắc ý nhướng mày.

Lục Gia Lạc nhấc chân đá anh một cái: “Đi nhanh lên, nóng chết mất!”

Trời nóng đến độ như muốn hấp khô con người, tiếng ve vọng lại lúc gần lúc xa, từng hồi dài ngắn nghe rõ mồn một. Nhưng cuối cùng thính giác cũng tê đi, chẳng ai buồn quan tâm đến thanh âm rền rĩ của chúng nữa. Lục Gia Lạc mua một cây kem đá vị muối ở tiệm tạp hóa bên cạnh. Khi cô vòng qua chiếc xe tải nhỏ đang giao hàng rồi đến trước cửa hiệu thuốc thì đúng lúc gặp anh bước ra từ bên trong.

Cô kéo Edwin chui vào hành lang khá râm mát cạnh tiệm thuốc, đưa cây kem cho anh rồi mở túi nilon của hiệu thuốc ra. Bên trong không chỉ có thuốc cô bảo mua, mà còn có một hộp in dòng quảng cáo “cực mỏng, siêu trơn mượt”.

Edwin cắn một miếng kem, thản nhiên giải thích: “Họ bảo đang khuyến mãi, mua cùng được giảm giá.”

Lục Gia Lạc định tỏ vẻ cạn lời, nhưng lại cứ thế bật cười rồi còn nói: “Anh nên mua thêm hai hộp nữa đi.”

Theo tần suất hoạt động ban đêm của anh bạn này thì chắc hai ba tối là dùng hết một hộp sáu cái mất.

Edwin “à” lên như chợt hiểu ra, định xoay người quay lại tiệm thuốc. Lục Gia Lạc túm lấy áo thun phía sau lưng anh: “Anh đứng lại cho em!”

Nhưng kéo người về rồi thì chính cô lại bước ra khỏi hành lang. Cô lấy một hộp thuốc ra rồi không quay đầu lại, cứ thế nhét túi nilon đựng hộp kia vào trước ngực anh: “Để anh tự dùng đi!”

Edwin vẫn đang cắn kem, anh nhận lấy và nói: “Tự dùng thế nào?”

Cô nói, “Anh dùng thế nào thì dùng…”

Chưa đi được mấy bước, thấy con sông dưới lan can ven đường thì Lục Gia Lạc chợt nhớ ra một chuyện: “Ô!”

Anh cũng hùa theo, “Ô.”

Cô dừng lại quay người, chìa lòng bàn tay về phía anh: “Đưa em chìa khóa tầng hầm.”

Edwin thuận thế nắm lấy tay cô, dắt đi về phía trước: “Đưa em chìa khóa tầng hầm.”

Lục Gia Lạc muốn hất tay anh ra, “Đừng có nhại lời em!”

Rõ ràng trong cuộc so sức này cô không chiếm ưu thế, cô chẳng những không giằng ra được mà anh còn cười nói tiếp: “Đừng có nhại lời em.”

Lục Gia Lạc vừa bực vừa buồn cười, vung tay còn lại lên nhưng không đánh trúng anh. Thế là cô lại cố vùng ra: “Anh có phiền không hả, bị điên à!”

Edwin kéo cô trở lại, ôm lấy từ phía sau, phả hơi thở còn vương vị kem lạnh lên bên tai cô: “Anh có phiền không hả, bị điên à.”

Tiếc là chút mát lạnh ấy không địch nổi làn da đang rịn mồ hôi, dính dáp sát vào nhau. Lục Gia Lạc sắp thẹn quá hóa giận: “Nóng lắm đấy, tránh ra!”

Cô mua rất nhiều đồ ăn vặt linh tinh để che mắt người khác. Khi chỉ còn cách nhà một con dốc, Lục Gia Lạc bảo anh xé bỏ vỏ hộp kia rồi nhét thẳng vào túi quần. Edwin ngại phiền nên nhét nguyên cả hộp vào túi, và còn thề thốt rằng không sao, nhìn giống bao thuốc lá.

Bóc một viên thuốc rồi giấu trong lòng bàn tay, Lục Gia Lạc vào bếp rót một cốc nước, nhân lúc dì giúp việc và Amy đều không để ý thì nuốt xuống luôn. Cô cầm cốc nước đi ra phòng ăn thì mới phát hiện trên bàn cơm có thêm một bộ bát đũa.

Chẳng biết Tần Úc Manh đã nói thế nào với Amy để thím biết hôm nay vợ chồng hàng xóm và cũng chính là bố mẹ Tần Úc Manh đều không có ở nhà, nên gọi cô ấy sang ăn cùng.

Vì thế, trên bàn ăn buổi trưa có thêm một giọng nữ mềm mại.

Hình như Tần Úc Manh rất am hiểu kỹ năng giao tiếp, thường xuyên đưa ra những chủ đề khiến người khác có thể nói không ngơi nghỉ. Đến khi ngay cả Amy cũng bất giác trò chuyện thêm với Tần Úc Manh vài câu rồi mới mỉm cười rời khỏi bàn ăn, thì Tần Úc Manh mới bắt đầu hỏi Edwin về các chuyên ngành ở đại học tại Nhật Bản.

Edwin bận rộn với đĩa thức ăn trước mặt, tiến hành dọn dẹp “chiến trường” cuối cùng, giọng điệu khá bình thản: “… Đại học ở Nhật về cơ bản là chia theo cấp độ từ khối, đến ngành, rồi đến chuyên ngành cụ thể, mỗi trường lại khác nhau. Nếu muốn liệt kê ra thì nhiều lắm, rất khó.”

Nhóc mập chẳng hứng thú gì với kiểu thảo luận này. Lục Gia Lạc thấy nhóc có thể xỉa răng rồi bưng bát đĩa vào bếp, còn mình vẫn phải ngồi đây giả vờ uống nước thì ghen tị lắm, bởi thực tế là cô phải canh chừng người nào đó kia kìa.

Tần Úc Manh hào hứng hỏi tiếp, “Vậy phương pháp giảng dạy khác gì trong nước không ạ?”

Edwin cúi đầu gắp những hạt cơm còn sót, tranh thủ đáp: “Những khối khác thì anh không rõ, còn bên bọn anh thì cực kỳ chú trọng học theo dự án và làm bài tập nhóm, hầu như không có bài tập yêu cầu hoàn thành độc lập cả, tư tưởng chung trở nên rất quan trọng.”

Tần Úc Manh chống cằm, nói: “Khó nhất ở đây là nắm được mức độ ‘chung’. Làm sao để không ảnh hưởng đến phán đoán của bản thân đây? Em vẫn luôn thấy tư tưởng của một người nên giữ được sự độc lập, phải tránh hiệu ứng đám đông. Nếu quen dựa vào kết luận của người khác thì con người ta sẽ lười suy nghĩ. Nếu bạn sở hữu những lập luận đủ mạnh để thuyết phục người khác, thì đâu nhất thiết phải tách khỏi số đông, bạn có thể đứng ở vị trí phía trước để dẫn dắt mà. Hiệu ứng đám đông chưa chắc đã xấu, quan trọng là bạn vận dụng nó thế nào thôi.”

Edwin rất muốn xử lý nốt cái đuôi cá diếc còn lại trong đĩa, nhưng anh lại cứ thế bưng bát đĩa lên, chuẩn bị rời khỏi đây. Bởi vì anh để ý thấy vẻ mặt lúc này cô gái ngồi đối diện mình từ đầu đến cuối vẫn im lặng đã lạnh hẳn đi, nếu còn tiếp tục tán gẫu nữa thì anh sẽ gặp nguy hiểm mất.

Có lẽ vì túi quần khá nông, thành ra ngay khoảnh khắc Edwin đứng dậy thì có hộp đồ rơi từ trong túi quần anh xuống sàn.

Ánh mắt của ba người có mặt đều dồn vào đó.

Lục Gia Lạc quên cả chớp mắt, miệng vẫn còn kề sát miệng cốc thủy tinh. Lúc này cô chỉ có thể hy vọng rằng nội tâm của Tần Úc Manh cũng ngây thơ vô hại như vẻ bề ngoài, tạm thời không nhận ra đó là thứ gì. Cơ mà điều này gần như là không thể.

Tần Úc Manh sững người nhìn anh bình tĩnh cúi xuống nhặt lên, nhét lại vào túi quần. Sau đó, cô ấy nghiêm túc góp ý: “Loại này bản hộp bạc dùng tốt hơn.”

Lục Gia Lạc bị sặc. Edwin thoáng khựng lại rồi gật đầu như thể tiếp thu ý kiến, sau đó tiện tay rút một tờ giấy đưa cho cô gái đang bị sặc nước, cuối cùng lách qua ghế và đi vào bếp.

Bên bàn ăn chỉ còn lại cô và Tần Úc Manh.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...