Tính theo tuổi mụ thì năm nay Lục Chính Quân mười bốn, là nhóc mập hễ có chuyện gì cũng phải xen vào một chân, chẳng chịu nổi cô quạnh. Những nhân vật chủ yếu xuất hiện trong kỳ nghỉ hè của nhóc lần lượt là cô chị họ Lục Gia Lạc dáng vẻ ngạo mạn, tính khí tệ hại và Edwin bề ngoài khiêm tốn lễ phép, nhưng thực chất coi thường tất cả mọi người, lười nhất là nói chuyện với họ.
Ấn tượng ban đầu của Lục Chính Quân về hai người này đúng là rất mờ nhạt, lờ mờ như có như không. Nhóc chỉ còn nhớ khi mình bảy tuổi, dưới sự xúi giục của Lục Gia Lạc, thế là nhóc đã chọc hỏng cây chanh nhà hàng xóm bên cạnh. Hơn nữa, trong tình cảnh “trắng tay” lại còn bị hàng xóm bắt gặp tại trận, Lục Gia Lạc liền đẩy nhóc trốn ngay vào trong nhà. Hai đứa đều biết chuyện sắp bại lộ, vậy là Lục Gia Lạc mở to đôi mắt, nhìn chằm chằm nhóc mập. Ánh mắt của cô khi ấy luôn khiến nhóc liên tưởng đến những mảnh kính dưới đáy kính vạn hoa.
Lúc này, Lục Gia Lạc đang thông cung với nhóc: “Em cứ nói là Edwin làm nhé.”
Chẳng rõ mối thù oán giữa cô và Edwin bắt đầu từ khi nào, nhưng từ lúc Lục Chính Quân có ký ức đến nay thì hai người họ đã không ưa nhau rồi. Cảnh tượng “chị nhường, em ngoan, cả nhà hòa thuận vui vẻ” vốn dĩ chưa từng tồn tại.
Vì thế, Lục Gia Lạc dẫn nhóc mở ra một chương mới trong sự nghiệp liên thủ chèn ép người khác: Có chuyện gì cũng đổ lên đầu Edwin hết.
Hồi đó còn nhỏ, mấy trò dạy dỗ người khác của Lục Gia Lạc khá trẻ con, chẳng hạn như bỏ muối vào sữa của Edwin, trộn thức ăn cá vào yến mạch, bóp mù tạt vào bánh quy,… Mấy năm gần đây họ trưởng thành hơn nhiều, song bình thường cũng chẳng nói với nhau được mấy câu, cùng lắm chỉ là đổ xì dầu vào cà phê của Edwin, phết tương cà lên khăn mặt, cắt đứt hết một bao thuốc lá rồi nhét lại y như cũ… Nghĩ kỹ lại thì hình như cũng không khác gì hồi nhỏ, vẫn chẳng tiến bộ là bao.
Trước khi mùa hè năm nay đến, Lục Chính Quân vẫn tin chắc rằng đời này hai người họ sẽ không bao giờ có ngày chung một kẻ thù. Nhưng đời người không chỉ có kinh ngạc, mà còn có cả kinh hãi.
Lục Chính Quân nhìn thấy rất rõ, hành động vừa rồi của hai người mà nhóc từng cho rằng chắn chắn không thể hòa thuận vui vẻ… đến bố mẹ nhóc bây giờ cũng hiếm khi thân mật đến thế.
EQ thấp không có nghĩa là ngốc.
Nhóc mập vừa sững sờ, vừa theo bản năng quay đầu bỏ chạy, nhưng Edwin chỉ cần bước hai bước dài đã tóm gọn nhóc. Lục Chính Quân bị ấn ngồi xuống ghế sô pha, không dám ngoảnh đầu nhìn người bên trái lẫn bên phải, hồn vía còn chưa hoàn lại mà đã bị kẹp chặt ở giữa. Đúng là chẳng khác nào ngồi trên đống kim.
Khi trên màn hình tivi phía trước xuất hiện bóng dáng người đàn ông trung niên quen thuộc, Lục Chính Quân trợn to đôi mắt nhỏ, lớn tiếng gọi: “Bác…”
Nhóc mới bật ra được một tiếng mà đã bị Lục Gia Lạc bịt chặt miệng, ấn lún xuống ghế sô pha. Edwin gác tay lên lưng ghế, giúp cô giữ chặt vai nhóc mập.
Chú Cả nghe tiếng vẫn bước tới, nhưng chú không biết đầu đuôi câu chuyện, mặt mày hớn hở hỏi: “Chơi gì đấy?”
Lục Gia Lạc mặt không đỏ tim không đập, bày ra vẻ cố nén giận: “Lục Chính Quân lại làm hỏng đồ của cháu, cháu đang dạy cho nó một trận đây.”
Giọng nhóc bị nén chặt dưới lòng bàn tay cô, cứ ư ư ư mãi…
Edwin cũng phối hợp ra vẻ đúng là như vậy, khẽ gật đầu. Chú Cả tin thật, lên tiếng đáp: “Đừng nghịch nữa, lớn thế này rồi mà còn bắt nạt chị.”
May mà hình tượng “nhóc đầu gấu” của Lục Chính Quân đã ăn sâu vào lòng người.
Chú Cả tiếp lời, “Chiều nay chú phải gặp khách hàng, tối không về ăn cơm đâu.”
Nơi làm việc của chú không ở đây, tuy Amy cũng vậy nhưng thím tự do hơn chú kha khá. Trong gia đình này thì chú Cả thường ở trạng thái giống như “thần long thấy đầu không thấy đuôi”, chả ai biết chú chính xác là ở đâu.
Lục Gia Lạc vội vàng gật đầu lia lịa, nhìn chú bước ra khỏi phạm vi phòng khách be bé. Nhưng rồi chú lại đứng khựng lại ở chân cầu thang, buột miệng thêm một câu: “Dạo này quan hệ của mấy đứa tốt ghê…”
Lục Gia Lạc bất thình lình thẳng cổ, quay đầu lại, nín thở nhìn chú. Chắc chắn chú Cả không phải nói cô với nhóc mập.
Chú nở nụ cười rạng rỡ ngập tràn vẻ mãn nguyện và khích lệ, “Cứ giữ vững thế nhé.”
Lục Gia Lạc cười gượng hai tiếng, dõi theo chú xuống cầu thang. Đến khi tiếng bước chân biến mất thì cô quay lại, vẻ mặt chuyển sang hung dữ ngay tức khắc.
Nhóc mập đã bị cô bịt mạnh đến nỗi mặt đỏ bừng. Lục Gia Lạc nói, “Cấm em kêu, không kêu chị mới buông tay.”
Nhóc mập biết thời biết thế gật đầu, nhưng cô vừa buông ra…
“A!” Nhóc chỉ kịp bật ra một tiếng cực ngắn, bởi Lục Gia Lạc đã đoán trước nên lập tức bịt lại miệng nhóc, và lần này cô bịt chẳng khác nào bóp chặt hai má thịt cả.
Nhóc mập tức mà nào có dám nói, chỉ giận dữ ư ư ư.
Lục Gia Lạc nhếch môi cười, “Không sao, chị cứ thế này nói với em cũng được.”
Cô hạ thấp giọng, “Nếu em dám kể những gì vừa nhìn thấy cho chú thím nghe, thế thì chị sẽ đưa bài thi em giấu cho mẹ em xem, bảo bạn hack tài khoản game của em, rồi in hết nội dung nhật ký trong QQ của em ra. Chị sẽ in một trăm bản, dán khắp các ngõ ngách trong cả huyện này luôn.”
Tuy Edwin vẫn giúp cô giữ chặt nhóc mập đang giãy giụa, song cũng bất giác nói: “Hơi tàn nhẫn quá nhỉ?”
Lục Gia Lạc liếc anh một rồi nhướng mày nhìn nhóc mập, “Nếu em đồng ý giữ bí mật, thế sau này Edwin sẽ dẫn em chơi game.”
Edwin sững người, sao tự nhiên cô lại bán đứng anh thế.
Nhóc mập bỗng dưng không vùng vẫy nữa, đôi mắt híp lại chẳng còn đơn thuần là dao động.
Cuộc đàm phán cơ bản xem như thành công, Lục Gia Lạc cuối cùng chốt hạ một câu: “Nhớ kỹ lời chị nói, dám hé nửa câu thôi thì em cứ đợi đấy!”
Ngủ trưa lâu quá còn choáng váng hơn, thế là Lục Gia Lạc đặt báo thức một tiếng sau reo, kéo chăn họa tiết kẻ ô đắp lên, quên sạch những chi tiết vụn vặt vừa xảy ra rồi rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Cô chắc chắn rằng trước khi ngủ thiếp đi là trên giường chỉ có một mình cô. Vì thế, lúc mơ màng nghe thấy tiếng nhóc mập gào ầm lên thì Lục Gia Lạc còn tưởng do cả buổi sáng hôm nay đặc sắc quá, ấn tượng quá sâu đậm, nên mình mới sinh ra ảo giác thính giác.
Ánh sáng ban ngày xuyên qua rèm cửa, in bóng cành lá, tản sắc lam lạnh ra khắp phòng khiến người ta nảy sinh cảm giác lạc mất thời gian. Edwin mặc một chiếc áo thun cổ tròn bằng cotton, cuộn mình trên giường cô chơi game. Còn giọng nhóc mập, hẳn là phát ra từ trong điện thoại của anh.
Bởi vì anh cụp mắt xuống, đưa điện thoại sát môi rồi gửi đi một đoạn thoại: “Nhỏ tiếng thôi, chị em đang ngủ.”
Lục Gia Lạc xoay người về phía anh, kéo nhẹ chiếc áo thun trắng có thể gọi là áo ba lỗ của anh: “Tai nghe đâu?”
Edwin đáp, “Không tìm thấy.”
“… Rơi vào khe nứt không gian thời gian rồi à.” Cô nói xong thì rúc cả người xuống dưới chăn, chỉ thò mỗi cánh tay ra, vươn vai rồi dụi dụi mắt.
Biết cô chỉ nói bừa, song anh cũng nghiêm túc tiếp lời: “Có thể lắm.”
Lục Gia Lạc bỗng nhớ lại lễ hội âm nhạc họ cùng đi một năm trước. Trong màn mở đầu như oanh tạc sân khấu của ban nhạc rock, giữa những tiếng gào thét xung quanh, ánh mắt Edwin lại tĩnh lặng đến lạ, và anh hỏi cô đang sợ điều gì.
Có lẽ chính vào lúc ấy, Lục Gia Lạc đã thích anh rồi.
Cô sợ bản thân sẽ bất chấp tất cả mà lao vào, sợ đây chỉ là một cái bẫy anh bày sẵn để cô thua cuộc. Đến lúc đó, chẳng những chẳng đi đến đâu, mà còn cô cực kỳ mất mặt. Với Lục Gia Lạc mà nói, muốn thẳng thắn thừa nhận bản thân là một việc rất khó. Hoặc nói đúng hơn, đến bây giờ cô mới nghĩ thông suốt chuyện này.
Chuông báo thức trên điện thoại vang lên. Lục Gia Lạc tắt đi, chán chường lướt trang mua sắm online rồi lơ đãng lẩm bẩm. Cô nói bé quá nên chỉ mấy chữ cuối là còn nghe được: “… Chơi em đi.”
Vừa đúng lúc kết thúc một ván game, Edwin còn chưa kịp liếc bảng xếp hạng thì đã quay đầu ngơ ngác hỏi: “Gì cơ?”
Lục Gia Lạc nhào nửa người tới ôm lấy eo anh, “Em bảo đừng chơi game nữa, nói chuyện với em một lúc đi.”
Edwin khóa màn hình điện thoại, nói: “Làm anh giật mình.”
Nhóc mập chẳng biết vì sao hai người họ lại từng như nước với lửa đến thế, nhưng Lục Gia Lạc thì không quên.
“Vì sao không cho em mượn chìa khóa tầng hầm? Trước đây không cho thì thôi đi, bây giờ em với anh là quan hệ gì rồi mà còn không chủ động đưa ra…” Lục Gia Lạc ngẩng mặt khỏi bụng anh, “Anh nói xem, chúng ta nói thật lòng với nhau đi.”
Edwin ngước mắt nhìn lên trần nhà, thật ra bảo anh thẳng thắn cũng hơi khó: “Lúc đầu là không muốn, sau đó cũng là không muốn. Nhưng xuất phát điểm của hai cái ‘không muốn’ trước sau không giống nhau.”
Lục Gia Lạc chớp mắt, “Ồ…” Cô lại lắc lắc đầu, “Nghe không hiểu.”
Đáy mắt Edwin lấp lánh ý cười, “Đọc thêm sách đi.”
Lục Gia Lạc lập tức chống người bật dậy, song còn chưa kịp véo mặt anh thì hình như có giọng Doãn Húc vọng từ ngoài sân vào: “Mở cửa đi! Có chuyển phát này!”
Từ sân trước đi ra dưới mái hiên cổng, ánh nắng đã ngả sang màu vỏ quýt. Quả nhiên là Doãn Húc. Anh ta dựng chiếc xe máy điện ở bên cạnh, giờ đang nói với dì giúp việc: “Nhà cháu tự trồng hết đấy, xanh sạch không ô nhiễm…”
Dì khen anh ta mấy câu và còn giữ lại ăn cơm, sau đó mới ôm một giỏ đầy rau vào trong nhà. Edwin ném cho anh ta một lon coca vừa lấy từ trong tủ lạnh. Doãn Húc bật nắp, vội vàng hút lớp bọt trào lên rồi nói: “Nhà anh thu hoạch được nhiều bắp cải với đậu đũa ở trong nhà kính lắm, anh mang qua cho mọi người ít…”
Vừa nói, anh ta vừa thò đầu ngó vào trong nhà: “Chị em không có ở nhà à?”
Edwin ngồi luôn lên bồn hoa bằng đá cạnh cửa, anh đáp: “Ở trên lầu.”
Doãn Húc chợt nhớ ra, “Biết giờ ở đây mới mở một tiệm Häagen-Dazs không!”
Chưa kịp để Edwin đáp lời thì đã có một giọng nữ mềm mại xen vào, “Ở đây mở Häagen-Dazs mà bán được à?”
Cô gái mặc áo polo đen, vạt áo dài gần tới đầu gối, coi như mặc thành váy. Cô treo một túi hạt hướng dương vị sữa trên cổ tay, tay thì nắm một nắm và đang cắn tách tách. Doãn Húc tức khắc nhận ra đó là hàng xóm mới chuyển đến cạnh nhà Edwin.
Doãn Húc chẳng khách sáo như thân lắm, cứ thế thò tay bốc một nắm hướng dương của Tần Úc Manh, vừa cắn vừa nói: “Sao lại không bán được, hôm qua mới khai trương, khách cũng đông lắm.”
Chỗ cửa ra vào, Lục Gia Lạc đi từ trên lầu xuống. Cô lười thay giày, lại thấy rời khỏi điều hòa trong nhà nóng quá nên cất tiếng gọi về phía mấy người dưới mái hiên cổng: “Mọi người nhất định phải đứng tám chuyện ngay trước cửa à?”
