Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 46



Họ đồng loạt đưa mắt nhìn về phía cánh cửa đang mở. Lục Gia Lạc đứng đó, gương mặt trắng trẻo xinh xắn.

Mười mấy phút trước, sau khi Edwin vừa rời khỏi phòng ngủ, Lục Gia Lạc đứng trên lầu trông xuống thì thấy Tần Úc Manh đang đi lên con dốc. Thế là cô thay đồ sang chiếc sơ mi trắng tinh và quần bò ôm dáng rồi đi xuống.

Khóa xong chiếc xe máy điện của mình, Doãn Húc lập tức đuổi kịp hai người phía trước, cùng bước vào nhà họ.

Doãn Húc nói muốn làm bánh xèo rau củ, mà Tần Úc Manh thì muốn giữ hình tượng ngoan ngoãn của mình, vậy là cả hai chen chúc trong bếp phụ dì giúp việc. Còn Lục Gia Lạc với tư cách “nửa chủ nhân” của căn nhà này thì thong dong ngồi trên sô pha, giơ quả nâu nâu pha tím lên, cũng chẳng rõ là hỏi ai: “Bóc măng cụt thế nào đấy?”

Nhóc mập bên cạnh cũng đang nhàn rỗi như cô, nghe xong thì cất giọng đầy khinh bỉ: “Đến cả măng cụt mà chị cũng không biết bóc à.”

“Em biết thì làm đi.” Lục Gia Lạc vươn tay ra, suýt nữa chọc thẳng quả măng cụt vào mặt nhóc.

Nhóc mập vừa nói, “Đập thẳng xuống bàn là được!” Vừa định giật lấy quả măng cụt trong tay cô.

Lục Gia Lạc lanh trí giơ tay cao lên, không để nhóc thành công. Edwin đi ngang qua phía sau sô pha rồi tiện tay nhận lấy quả măng cụt từ bàn tay đang giơ cao của cô.

Lòng bàn tay Lục Gia Lạc chợt trống không, cô ngẩng đầu nhìn thì thấy quả măng cụt đã bị anh bóp tách làm hai. Cô vốn tưởng Edwin sẽ trả lại cho mình, nào ngờ anh lại tự nếm trước một miếng, đến khi trả lại thì cả quả chỉ còn một nửa. Miệng người này đúng là chẳng lúc nào chịu yên…

Trên tay Edwin dính nước vỏ tím đỏ đặc trưng của măng cụt, anh theo thói quen m*t nhẹ đầu ngón tay. Nhìn biểu cảm anh là biết ngay vị nước ấy hơi đắng chát rồi.

Tần Úc Manh cẩn thận bưng một nồi canh nóng đi ra, “Edwin, mau giúp em với…”

Edwin bước nhanh hai bước lên trước rồi trải một tấm lót cách nhiệt lên bàn ăn.

Mặt trời lại lặn sau núi.

Trong buổi hoàng hôn không một ngọn gió, mây trời xanh chàm trải khắp không trung, không có cảnh đèn hoa vừa lên rực rỡ, mà cũng chẳng có dòng xe cộ tấp nập nối đuôi nhau, chỉ đôi lúc vọng lại tiếng còi xe tải nhỏ lướt ngang khoảng không tĩnh lặng. Hương thơm của các món nóng lan khắp bàn, dì giúp việc vẫn còn tất bật thu dọn nốt trong bếp. Nhóc mập ngồi chính giữa phía cuối bàn, cô và Doãn Húc ngồi một bên, Edwin ngồi đối diện. Bình thường chỗ ngồi cố định vẫn là như vậy, nhưng giờ có thêm Tần Úc Manh thì dĩ nhiên là ngồi bên cạnh Edwin rồi.

Lục Gia Lạc còn chưa cả ngồi xuống mà đã đi thẳng ra sau lưng Tần Úc Manh: “Em đứng lên đi! Đi qua bên kia!” Vừa nói, cô vừa đổi bát đũa của mình với cô ấy.

Tối nay chú Cả và Amy đều không về ăn cơm, thành ra những người có mặt cũng chẳng cần kiêng dè gì. Tần Úc Manh không có ý trêu họ, chỉ đơn thuần ngại phiền phức nên vừa đứng dậy vừa nói: “Ôi dào, ngồi đâu mà chẳng như nhau.”

Doãn Húc nhìn Lục Gia Lạc ép đổi chỗ ngồi, rồi trước đó đầu óc còn rối như tơ vò vì màn cãi vã giữa cô và Edwin, đâm ra đến giờ vẫn chưa hiểu rốt cuộc hai người họ là quan hệ thế nào.

Lục Gia Lạc chọn một con tôm, sau đó bắt đầu bóc vỏ. Doãn Húc ôm theo nghi hoặc lên tiếng, “Hai người… hả?”

Nhân lúc Lục Gia Lạc ngẩng đầu, Edwin đã thần không biết quỷ không hay gắp luôn phần tôm đã bóc sạch từ bát cô.

Chỉ dựa vào trực giác là Doãn Húc cũng đủ chắc chắn rằng hai người đang ở bên nhau rồi. Thế là cơn giận đến muộn khiến anh ta đặt mạnh đũa xuống bàn.

Lục Gia Lạc tưởng Doãn Húc phát điên, lười chẳng buồn để ý. Cô cụp mắt xuống, cau mày: con tôm của cô đâu mất rồi?

Edwin đang định lấy đũa xé bánh kếp thì Doãn Húc lại nhanh tay cầm đũa lên, chặn mất phần bánh của anh. Cái đồ vong ân bội nghĩa này, đã cướp người của người ta rồi mà giờ còn mơ tưởng ăn bánh người ta làm à!

Trước khi màn đêm buông xuống, bốn người lớn cùng với nhóc mập lên chiếc xe màu xanh Giáng Sinh để đến một quán karaoke trong thành phố. Lúc họ tới nơi thì trời đã tối đen. Đồ bán ở siêu thị trong quán karaoke vừa đắt vừa dở, thế là họ nhét đầy đồ ăn vặt vào chiếc ba lô bị ép đóng góp của nhóc mập, lén mang vào phòng riêng.

Tới đây rồi thì cả nhóm mới có một phát hiện bất ngờ. Tuy giọng nói của Edwin trầm thấp rất dễ nghe, nhưng đúng là anh hơi lệch tông thật. Vậy là anh cố tình hát linh tinh cho qua chuyện, coi như đánh lạc hướng.

Nửa sau buổi hát, một chiếc micro bị bỏ không. Lục Gia Lạc và Tần Úc Manh mê mải với ứng dụng selfie, Edwin và nhóc mập chuyển sang chế độ chơi game, còn Doãn Húc với cơ địa chiếm mic cuối cùng cũng tìm được sân khấu của mình.

Doãn Húc cầm micro hát lớn, “Tất cả những tổn thương từng chịu, tất cả những giọt nước mắt đã rơi, tình yêu của anh…” Hát tới đó, anh hướng micro về phía mấy người đang ngồi trên sô pha.

Tất cả dừng việc riêng lại, đồng thanh hét lên: “Xin hãy mang đi hết…”

Trên gương mặt mũm mĩm của Lục Chính Quân lộ rõ vẻ ghét bỏ, nhóc bịt chặt hai tai.

Cuối tháng Tám mà trời vẫn nắng như đổ lửa, cây cối xanh um bị ánh nắng ủi đến mức bóng lên, chỉ riêng có màu xanh của bầu trời là trông mát mẻ lạ thường.

Lục Gia Lạc và Edwin lăn lộn đến hơn ba giờ sáng, thế là cô ngủ mê mệt một giấc đến tận giờ ăn trưa. Giữa lúc Lục Gia Lạc còn mơ màng chưa tỉnh hẳn, Edwin đã ngồi xuống cạnh đầu giường. Anh chỉ lặng lẽ ngồi đó như chỉ để xem cô còn có thể ngủ thêm bao lâu.

Lục Gia Lạc nhìn mà muốn véo thật đau cái khuôn mặt tươi rói, sảng khoái kia của anh.

Ăn trưa xong trở về phòng, cô ôm chiếc MacBook của mình rồi vừa trầm ngâm suy nghĩ vừa gõ bàn phím. Một lúc sau Lục Gia Lạc đặt MacBook xuống, chạy vào phòng làm việc, cắm USB vào máy in và in ra hai bản hợp đồng.

Từ phòng làm việc đi ra, cô đi một vòng trong nhà, cuối cùng ra tới ban công mới nhìn thấy dì đang phơi quần áo dưới lầu.

Lục Gia Lạc nhìn xuống khu vườn, gọi: “Dì ơi, trong nhà có mực đóng dấu không ạ?”

Dì giúp việc ngẩng đầu lên, nheo mắt dưới nắng nhìn cô: “Trong phòng làm việc không có à?”

Khoảnh khắc ấy Lục Gia Lạc tựa thừa nhận mình hơi ngốc thật, thế là cô lại quay đầu chạy về phòng làm việc. Lục Gia Lạc tìm được hộp mực đóng dấu.

Vốn tin chắc anh sẽ mở cửa bước vào từ tầng hầm, nhưng rồi cô lại sững người. Những chiếc ghế nằm và đồ đạc vốn đặt dưới đáy hồ bơi, kể cả lon nước có ga, đều đã được chuyển lên thành bể. Edwin mặc chiếc áo thun trắng ba lỗ gần như đã thành “đồng phục ở nhà” của mình, xắn ống quần thể thao, chân trần giẫm lên ống nước.

Và điều khiến Lục Gia Lạc ngơ ngác chính là hồ bơi đã được xả nước vào đến một nửa, trong vắt tới độ nhìn rõ cả hoa văn gạch dưới đáy.

Edwin liếc nhìn gương mặt đang ngây ngẩn của cô, rồi lại nhìn xuống xấp giấy bút trong tay cô, “Cái gì thế?”

Lục Gia Lạc hoàn hồn, song vẫn đứng nguyên tại chỗ cách anh một góc gấp của hồ bơi. Cô nhìn anh rồi nói, “Anh có muốn kết hôn với em không?”

Giọng cô còn vang vọng lại.

Rõ là Edwin ngỡ ngàng, “Em là… xem phải cái gì rồi bị k*ch th*ch à?”

Lục Gia Lạc theo phản xạ muốn khoanh tay trước ngực, nhưng vì còn cầm đồ nên cô chỉ có thể hậm hực ngước cằm lên: “Anh nói vậy tức là chưa từng nghĩ tới, nên cho rằng em nhất thời bốc đồng đúng không?”

Nghe cô diễn giải quá mức như thế, Edwin vội giải thích: “Anh là muốn nói em bình tĩnh lại đã, anh còn chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp mà.”

Anh nghiêm túc như vậy khiến cô bỗng hơi ngượng ngùng, “Em có bảo là bây giờ đâu!”

Edwin thoáng khựng lại, rồi gật đầu, “Ừ.”

Lục Gia Lạc sốt ruột, “Em hỏi anh có muốn hay không!”

Anh cũng đáp rất nhanh, “Anh nói ‘ừ’ rồi mà, muốn chứ.”

Lục Gia Lạc nhìn anh chưa đến hai giây thì bất giác cúi đầu cười khẽ. Sau khi ngẩng lên lần nữa, cô bước tới đưa tờ giấy ra trước mắt anh rồi nói rất nghiêm túc: “Anh ký tên vào đây, lăn dấu tay nữa. Mai này nếu lỡ chúng ta chia tay, mà anh vẫn muốn cưới em nhưng em không chịu thì anh có thể cầm cái này đi kiện em. Tuy không biết có giá trị pháp lý hay không, nhưng thuê luật sư giỏi xíu thì chắc cũng có phần thắng nhỉ.”

Edwin xoay người khóa van nước trước, rồi mới nhận lấy bản hợp đồng của cô và ngồi xuống bên thành bể bơi. Nước đã ngập qua mắt cá chân anh.

Đọc kỹ nội dung trên hợp đồng xong, anh bật cười nói: “Chẳng mấy năm nữa là chúng ta tới hai mươi sáu tuổi, thế mà em đã nôn nóng thay lòng vậy rồi à?”

Lục Gia Lạc lập tức rút tờ bên dưới ra, đè lên trên: “Mỗi bên một bản.”

Cũng để phòng anh thay lòng.

Edwin hơi khựng lại, khẽ “ừ” rồi nhặt cây bút bên cạnh lên.

Lục Gia Lạc cũng ngồi xuống bên cạnh anh, làn nước mát lạnh ngập qua bắp chân cô. Cô nhìn Edwin đặt đôi tay rất hợp để chơi piano của mình ký tên xuống, sau đó anh còn bổ sung thêm một cái tên tiếng Anh, rồi ấn dấu vân tay.

Ký hai bản hợp đồng xong, Edwin chống một tay xuống nền, đứng dậy đặt chúng sang một bên thật xa.

Lúc quay lại, anh nói: “Không xuống thử à?”

“Không đâu, em còn chưa thay…”

Còn chưa nói hết câu thì Edwin đã đẩy cô xuống.

Lục Gia Lạc đang ngồi bên thành bể bơi, chưa kịp phản kháng đã bị anh xô ngay xuống nước. Rồi chẳng mấy chốc là cô đã trồi lên khỏi mặt nước, lau nước trên mặt, vừa xấu hổ vừa tức giận hắt nước về phía anh. Nhưng cảm giác có thể tự do khống chế trọng lượng cơ thể khiến Lục Gia Lạc hứng thú, cô nín thở và lặn thẳng xuống đáy.

Tới giờ Edwin vẫn nhớ, lúc nhỏ, anh đặt bể cá lên chiếc tủ cao. Cô kiễng chân, ngẩng đầu lén quan sát những chú cá trong bể, chóp mũi suýt chạm vào mặt kính.

Trong đôi mắt vô hồn của Lục Gia Lạc khi ấy lại thoáng lộ ra cảm xúc gần như là ngưỡng mộ.

Cô có thể bơi áp sát đáy bể, quần áo bồng bềnh tựa như chiếc đuôi cá trong suốt. Edwin ngồi xổm xuống, đưa mắt dõi theo cô rồi thầm đoán có lẽ kiếp trước cô vốn là một con cá nên có thể sống trong nước như vậy. Trước đây anh vẫn luôn không hiểu, cớ sao mình lại nhường nhịn cô hết lần này đến lần khác. Và sau này cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân đáng sợ ấy…

Anh ghét Lục Gia Lạc, nhưng lại càng thích Lục Gia Lạc hơn.

Cực kỳ, cực kỳ thích.

Lục Gia Lạc men theo thành bể trồi lên. Cô kéo anh lại, làm như muốn hôn anh, song thực chất là định lừa anh và muốn kéo anh xuống nước.

Ai bảo anh trời sinh đã không thể cưỡng lại những sinh vật dưới nước chứ.

Giữa tiếng cười đắc ý của cô, anh rơi xuống bể bơi.

Vì vốn không định bơi nên hai người chẳng mang theo cái khăn nào, cứ thế để nước nhỏ tong tỏng suốt dọc đường chạy từ tầng hầm chạy lên cầu thang.

Tắm xong, thay quần áo khô ráo là Amy đã gọi cả hai xuống lầu để làm phần việc chẳng thể thiếu mỗi độ hè về, ấy chính là gói hoành thánh.

Lục Gia Lạc buộc mái tóc còn ướt sũng, gói hoành thánh mà cái to cái nhỏ. Cái hoành thánh vừa được đặt xuống đĩa kia còn bỗng “chơi trội”, to hẳn so với mấy cái còn lại. Edwin nhìn thấy thì nói, “Cái này của em là bánh bao chiên hay hoành thánh đấy?”

Lục Gia Lạc lại nhấc lên cho anh xem, “Làm riêng theo khẩu vị của anh đó.”

Anh mỉm cười, “Anh cảm ơn em.”

Lúc này, Amy ngước mắt lên rồi đột nhiên cất tiếng, “Hai đứa…”

Họ còn chưa nhận ra nguy cơ, chỉ ngơ ngác chờ câu nói tiếp theo.

Amy hỏi tiếp, “Có phải đang quen nhau không?”

Thời gian chẳng hề ngừng lại, chỉ là ngoài Amy ra thì những người còn lại ngồi đây đều sững sờ. Lục Chính Quân là người phản ứng đầu tiên, nhóc lớn tiếng kêu oan: “Không phải em nói đâu!”

Nhóc mập đúng là không hổ “không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu”, cứ thế chặn luôn lối thoát biện hộ cuối cùng lại.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...