Amy nhướng mày, “Ừ, không phải nó nói đâu, thím đoán đấy.”
Dù sao thì bọn họ đấu khẩu vì mấy chuyện lặt vặt quá thường xuyên mà, dẫu bây giờ hai người vẫn nói chuyện với nhau theo kiểu đó, nhưng không hẳn là cãi vã châm chọc nữa. Từ giọng điệu đến bầu không khí đều khác xa một trời một vực, thành ra làm người ta cảm thấy lạ. Hơn nữa, sáng nay thím còn nghe nói Edwin đã dọn dẹp lại bể bơi dưới tầng hầm, khôi phục nó về đúng công năng ban đầu.
Ai mà chẳng từng đi qua tuổi trẻ. Hai người có đang trong trạng thái yêu đương hay không thì thím vẫn có thể phân biệt được.
Dường như Amy không định truy hỏi thêm, thím vừa thoăn thoắt gói hoành thánh vừa nói: “Dì giúp việc nghe bảo hôm qua có vài đứa trẻ chạy ra đập nước chơi, suýt chút nữa thì xảy ra chuyện. Mấy đứa cũng chú ý chút, đừng lại gần đó.”
Khoảng thời gian tiếp theo vẫn chưa đến mức phải nhìn nhau không nói nên lời. Vì đã phủi sạch mọi liên quan đến chuyện này nên nhóc mập vô tư kê cao gối ngủ, Edwin thì điềm tĩnh như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có Lục Gia Lạc là gói hoành thánh cũng ngay ngắn theo khuôn, mất hẳn tâm trạng sáng tạo, trong lòng lơ lửng chẳng yên.
Gói hoành thánh xong và thu dọn xong xuôi thì đã năm giờ chiều. Lục Gia Lạc buộc tóc suốt từ đầu tới giờ mới xõa xuống, đuôi tóc vẫn còn ẩm. Cô bước vào phòng tắm, định tìm một chiếc lược răng thưa.
Nghe thấy tiếng bước chân lên lầu, Lục Gia Lạc ngẩng đầu. Mỗi người có tiếng bước chân khác nhau, chỉ cần đủ quen là cơ bản có thể nhận ra là ai. Vì thế cô chờ gương mặt Amy xuất hiện trong gương.
Quả nhiên thím Amy đến trước cửa phòng tắm. Cửa đang mở, song thím vẫn giữ thói quen tôn trọng mà gõ nhẹ lên khung cửa rồi mỉm cười nói: “Để thím chải tóc cho cháu nhé.”
Hai người trở về phòng của Lục Gia Lạc. Cô nhớ hồi nhỏ thì Amy thường xuyên chải tóc cho mình, bởi tóc cô khá dày và nhiều nên mỗi lần gội xong lại chẳng sấy khô nổi, cứ rối thành từng lọn, không chải ra được mà kéo mạnh là đau da đầu. Nhưng chiếc lược trong tay Amy lại như có phép màu, nó dễ dàng tháo gỡ mọi nút rối. Rồi thím chải từ đỉnh đầu xuống ngọn tóc, nhịp nhàng, chậm rãi, hết lần này đến lần khác.
Song giờ đây Lục Gia Lạc đã hiểu, ấy là do Amy có nhiều kiên nhẫn hơn mình.
Nhẹ nhàng, dịu dàng và tỉ mỉ. Amy là người phụ nữ tựa tấm chăn tơ tằm mềm mại, còn Lục Gia Lạc không nên tự khắc họa thím thành người phụ nữ quá lạnh lùng và sắc bén trong “sân khấu” tưởng tượng của chính bản thân.
Lục Gia Lạc hơi áy náy.
“Amy, cháu không cố ý giấu mọi người đâu…” Trước mắt cô là bức tường dán những tòa kiến trúc và nhân vật cắt ra từ tạp chí. Ngẫm nghĩ chốc lát, cô bèn đổ thừa: “Là Edwin nói ‘chúng ta cứ lén hẹn hò đi’ đó thím, kẻo lỡ sau này chia tay lại khiến mọi người ngượng ngùng.”
Edwin sẽ không bán đứng cô đâu.
Amy mỉm cười nói, “Nó nghĩ cũng chu đáo đấy chứ.”
Lục Gia Lạc xoay nửa người lại đối diện với thím rồi nói, “Nhưng cháu thấy không cần phải giấu mọi người nữa, vì cháu với Edwin chắc, có thể, rất lâu dài…”
Tự tin mặt dày từ trước đến nay là thế, vậy mà khi nghĩ đến việc có thể cùng Edwin đi hết một quãng dài thì cô lại thấy xấu hổ, phải ngập ngừng nói từng chữ một.
Amy chớp mắt, nở nụ cười thấu hiểu rồi đặt tay lên vai cô, xoay người cô trở lại và tiếp tục chải tóc: “Cháu nhớ trước đây có một buổi tối, cháu và Chính Quân bị lạc trong rừng chứ?”
Lục Gia Lạc có ấn tượng.
Lý do cãi nhau với Edwin khi ấy là thế nào thì cô đã không còn nhớ rõ nữa, đại khái chỉ là những chuyện lông gà vỏ tỏi, khéo còn tự kiếm chuyện gây sự. Thế nên lúc đi dạo sau bữa tối, Lục Gia Lạc nhất quyết không đi cùng hướng với anh. Cô cứ để tâm trí đâu đâu, chỉ liếc theo bóng dáng nhóc mập đi ở phía trước. MP3 hết pin, Lục Gia Lạc ngẩng đầu lên thì mới biết hai người đã đi đến một nơi rất xa lạ, thế là cô ngơ ngác tại chỗ.
Phía trước là con đường bậc đá dốc xuống, chung quanh toàn rừng rậm âm u, tối om đến độ bóng cây cũng ánh lên. Nhóc mập cũng nhận ra mình bị lạc, nhóc oà lên khóc làm Lục Gia Lạc còn bực bội bất an hơn. Cô quay người định đi ngược lại theo đường cũ, nhưng vì lúc đến chẳng để ý nên giờ rất khó phân biệt đâu mới là “đường cũ”, mà nhóc mập thì ngoài khóc ra là chẳng trông cậy được gì.
Trước khi họ kịp rơi vào cảm giác tuyệt vọng như thể đang đi vòng quanh tại chỗ thì có chùm sáng đèn pin rọi thẳng vào mắt cô. Lục Gia Lạc theo bản năng giơ tay che lại, chùm sáng tức khắc hạ xuống mặt đất.
Chàng trai đang tiến lại khi ấy vẫn chưa cao hơn cô bao nhiêu, giọng nói cũng chưa trầm hẳn, cơ mà giọng điệu thì vẫn bị cô cố tình diễn giải thành khinh thường.
“Hai người đi sai hướng rồi.” Edwin nói.
Vớ vẩn, đi đúng thì họ đã về từ lâu rồi. Lục Gia Lạc oán thầm.
Đoạn đường trở về ấy khiến lòng người nóng như lửa đốt. Cô không muốn thừa nhận rằng Edwin đang đi phía trước dẫn đường lại chính là sự tồn tại duy nhất khiến người ta yên tâm.
Thế nhưng Amy nói, “Thím là mẹ nó nên thím biết. Thật ra bản thân nó cũng rất sợ, nhưng nếu nó thể hiện ra thì các cháu sẽ càng sợ hơn, bởi vậy nó mới giả vờ bình tĩnh. Edwin vốn không quen bộc lộ cảm xúc của mình. Từ nhỏ đến lớn thím chưa từng nghe nó nói thích cô gái nào cả, nhưng mà…”
Amy đã gỡ xong những nút rối trên đuôi tóc cô, thím bắt đầu chải từ đỉnh đầu xuống, vừa chải vừa nói: “Điều đó không ảnh hưởng gì cả. Nó là một đứa trẻ lương thiện, dịu dàng, và trong mắt thím thì Gia Lạc cháu cũng vậy. Hai người ở bên nhau, tương lai mọi thứ đều là điều chưa biết. Dù sắp xếp chu toàn đến đâu cũng sẽ có biến cố, nên cháu đừng lo lắng. Bởi vì lo lắng thì cũng có ích gì đâu, đúng không?”
Lục Gia Lạc không nhịn được gật đầu. Rồi bỗng lỡ tay kéo phải tóc, cô khẽ kêu lên.
Chứng ám ảnh cưỡng chế khiến Amy hơi bực mình, “Ôi trời, sao vẫn còn một lọn thế này.”
Lục Gia Lạc chợt bật cười.
Bên vòm cửa sổ chỉ còn sót lại một vệt hoàng hôn cuối cùng, còn ngoài kia, bầu trời đã chìm vào màn đêm mát lạnh. Doãn Húc và Tần Úc Manh chắc chắn đã hẹn sẵn giờ sang ăn chực nên dăm ba bữa lại thế, cứ đến giờ cơm là hai người lại có mặt rồi tự giác vào bếp phụ giúp, làm người ta phải câm nín chẳng biết nói gì.
Hôm nay chú Cả cũng chẳng còn nói câu mở đầu “Ôi, nay đông vui quá nhỉ.” quen thuộc nữa.
Tối nay ngoài hoành thánh thì còn có một đĩa bánh tổ chiên, chấm đường trắng hoặc rắc chút tiêu là có thể ăn. Thỉnh thoảng Amy lại nhắc họ ăn ít thôi, sợ đồ nếp khó tiêu, ăn nhiều dính bụng không tiêu hóa được.
Ăn tối xong, họ ngồi quây quanh bàn trà. Doãn Húc đề xuất phương án vận động tiêu cơm: “Tối ra ngoài đánh bóng không?”
Lục Gia Lạc ngồi khoanh chân, vừa nghịch điện thoại vừa nói: “Em tắm rồi, không ra đâu. Nóng lắm, lại đổ mồ hôi.”
Doãn Húc bĩu môi, vừa gọi “này” vừa liếc mắt ám chỉ chàng trai đang ngồi trên thảm. Edwin nhận được tín hiệu, chữ “đi” đã lên tới miệng thì Lục Gia Lạc đã bá đạo trả lời trước: “Edwin cũng không đi.”
Vậy là anh đành miễn cưỡng sửa thành, “… Ừ.”
Sau khi Doãn Húc và Tần Úc Manh lần lượt rời khỏi nhà, chú Cả hỏi anh: “Sao con không ra ngoài đánh bóng?”
Edwin đang gọt táo, quay đầu ra hiệu chú nhìn sang người kia rồi nói: “Bố hỏi Gia Lạc ý.”
Lục Gia Lạc vừa rút sạc điện thoại, đang đi lại gần. Chú Cả vốn chỉ hỏi vu vơ, mà giờ lại thành thắc mắc thật: “Sao thế Gia Lạc?”
Amy đang xếp gọn những chiếc đĩa đã rửa vào tủ ở ngay bên cạnh, thím tiện miệng nói: “Gia Lạc chán, bảo Edwin ở nhà chơi với con bé. Nhưng thím nghĩ tốt nhất hai đứa vẫn nên ra ngoài đi dạo chút xíu.”
Chú Cả càng nghe càng chẳng hiểu gì. Chú thấy Edwin gọt táo xong thì đã cắt miếng đầu tiên đưa cho Lục Gia Lạc vừa bước lại gần.
Sau đó chú dần dần hiểu ra, mở to mắt chấn động.
Lục Gia Lạc nhét miếng táo vào miệng, kéo tay Edwin chạy vội lên cầu thang. Vậy mà hai người vẫn còn nghe thấy giọng của chú, “Ôi, thế chẳng phải là…” Xâu chuỗi xong mọi chuyện, chú cứ thế cười đùa luôn: “Tự dưng được một nàng dâu à?”
Hình như trước đây Lục Gia Lạc cũng từng nói câu như này rồi.
Edwin căn táo giòn tan, không khỏi cảm thán: “Chú ruột của em đấy.”
Tránh khỏi ánh đèn dưới lầu, ánh trăng chiếu rọi qua ô cửa hoa đã phai màu. Họ dừng bước.
Sự do dự trên gương mặt Lục Gia Lạc không duy trì được lâu, cô khẽ nói: “Thật ra chú Cả và cũng là bố anh, không phải chú ruột của em.”
Edwin chẳng có phản ứng lớn, chỉ “ồ” lên: “Anh biết.”
Lục Gia Lạc khựng lại, rồi cô bất mãn nói: “Anh như vậy là mất vui lắm đấy, tiết lộ bí mật mà em chẳng có chút cảm giác thành tựu nào cả.”
Anh bật cười, “Cái này mà cũng cần cảm giác thành tựu hả?”
Cô nhíu mày nói: “Có phải anh đang nghĩ rằng sau khi Amy với mọi người đã vạch trần quan hệ của chúng ta thì giữa hai đứa coi như chuyện đã ván đã đóng thuyền, nên em cũng chẳng còn quan trọng nữa không?”
Edwin cầm quả táo trong tay mà chẳng biết cắn thế nào, “Haiz, mạch não của em không thể bớt bớt lại xíu à…”
Lục Gia Lạc nghe vậy thì hít sâu một hơi, quay đầu bước thẳng lên cầu thang.
Edwin kéo cổ tay cô lại, “Em nói lại lần nữa xem.”
Lục Gia Lạc quay đầu, vẫn còn giận dỗi: “Nói gì cơ!”
“Câu đầu tiên ấy. Câu mà em nói cần cảm giác thành tựu đó.”
Lục Gia Lạc không hiểu ý, lặp lại: “Chú Cả và cũng là bố anh, không phải chú ruột của em…”
Cô vừa dứt lời là Edwin đã làm bộ kinh ngạc cực kỳ khoa trương: “Trời đất ơi!”
Lục Gia Lạc thoáng sững người rồi cười khom cả lưng.
“Em nói thật đấy à? Chuyện này đúng là quá chấn động…” Edwin rất cố gắng diễn mà cũng diễn rất lấy lệ, thành ra cô càng buồn cười hơn.
Dưới lầu, chú Cả đang hỏi Amy chuyện rốt cuộc hai đứa này sao lại đột nhiên ở bên nhau thế, thì nghe thấy tiếng cười vọng xuống từ cầu thang. Hai người khựng lại nhìn lên, rồi quay sang nhìn nhau và cùng mỉm cười.
