Chương 05
Cô và Edwin cùng sử dụng chung một khung cửa sổ chớp hình vòm, có kính nhưng không lắp lưới chống côn trùng trên bức tường lát gạch men xám nhạt trong nhà vệ sinh. Bình thường chẳng ai mở, bật mỗi quạt thông gió là được. Bởi hễ mở ra là có xịt bao nhiêu thuốc chống muỗi cũng vô ích, muỗi ngoài trời cứ thế lối đuôi nhau ùn ùn đổ xô vào “món ngon tươi mới” mang tên nhân loại.
Thế nhưng, mười lần Lục Gia Lạc vào nhà vệ sinh là tám lần thấy cửa sổ đang mở toang. Bất kể lúc xông vào có gấp gáp đến đâu thì việc đầu tiên cô vẫn phải làm là đóng cửa sổ lại, mà cũng vì thế nên mới hay va phải giá đựng rồi làm rơi cả sách xuống.
Lục Gia Lạc chắc chắn biết ai là người mở cửa. Như đã nói, căn phòng vệ sinh này về cơ bản chỉ thì có hai người dùng. Nhưng chuyện này hơi khó nói, mà lúc cãi nhau với anh thì cô lại chẳng nhớ đến để nói luôn.
Bệnh nhân bị say nắng mới trở về từ bãi câu vừa uống thuốc xong, đầu óc vẫn choáng váng, giơ tay thôi cũng thấy mệt, vậy mà trước khi tắm còn phải đi đóng cửa sổ nữa. Nghĩ mà thấy chạnh lòng đắng cay.
Thế nên, Lục Gia Lạc tắm xong còn chưa kịp sấy khô tóc đã xuống lầu, nước ở đuôi tóc vẩy cả lên chiếc áo thun trắng. Cô nhìn chằm chằm vào bình nước cam và chiếc ly thủy tinh trên bàn, vừa ngồi xuống sô pha thì đã nói với người ngồi ở đầu bên kia chiếc ghế “Lúc đi vệ sinh em làm gì đấy? Suy ngẫm cuộc đời à?”
Edwin ngẩng đầu khỏi chiếc iPad, liếc cô một cái. Không biết là không hiểu ý hay không muốn nói chuyện với cô nữa mà anh đặt iPad xuống rồi đứng dậy bỏ đi. Thế nhưng trên màn hình iPad vẫn còn dừng ở khung hình video đang tạm dừng.
Lục Gia Lạc liếc trộm bóng dáng anh, chống tay lên sô pha, lén rướn người muốn xem anh đang xem gì. Nghe tiếng dép mềm loẹt quẹt quay lại, cô lập tức cúi xuống bàn, giả vờ đang rót nước cam. Anh đã trở lại và còn đưa cho cô một túi chườm lạnh được bọc bằng một lớp gạc sạch.
Thấy cô ngẩn người không nhận, Edwin thúc giục: “Cầm đi, tôi lạnh tê rồi này.”
Lục Gia Lạc vô thức đưa tay nhận lấy, sau đó mới bừng tỉnh: Nhận nhanh thế làm quái gì, để cậu ta lạnh chết luôn cũng được.
Thế là cô cầm túi chườm lạnh trong tay, nhíu mày nói: “Làm gì?”
Edwin đã ngồi xuống lại. Anh lười giải thích, cứ thế nắm lấy cổ tay cô rồi gập nhẹ và áp túi chườm lên. Cái lạnh buốt ấy khiến Lục Gia Lạc khẽ rụt vai. Anh buông tay, còn cô thì vẫn giữ nguyên tư thế nhìn anh cầm iPad lên rồi nghiêng người sang một bên, tì khuỷu tay lên tay vịn sô pha.
Đèn trần hình vuông sáng choang phản chiếu trên bức tường gạch đỏ nâu, nom hệt như ngọn đèn đường cũ trong phố xưa. Nhóc mập Lục Chính Quân chạy lên chạy xuống ở cầu thang, dì giúp việc lên lầu lấy đồ trong tủ lạnh suýt va phải thằng bé.
Trong TV đang chiếu chương trình tạp kỹ, Lục Gia Lạc đặt túi chườm lên trán một lúc, mấy viên đá tan một nửa va vào nhau phát cả ra riếng. Cô khẽ nói một câu: “Cảm ơn em…”
Edwin không nghe rõ nên quay sang hỏi lại, “Cô nói gì cơ?”
“Chị nói gì á hả? Khéo tai em có vấn đề rồi đấy?” Lục Gia Lạc lúng túng đứng dậy định bỏ đi, song vẫn chẳng quên trịnh trọng dặn dò: “Nhớ đến bệnh viện kiểm tra nhé, phát hiện sớm chữa sớm thì càng có lợi.”
Giữa tiếng cười rộn rã vang ra từ TV, Edwin cụp mắt nhìn trở lại màn hình iPad rồi bất lực buông một câu: “Đồ thần kinh.”
Về đến phòng, Lục Gia Lạc ném túi chườm đá lên bàn học rồi mở khóa điện thoại. Giao diện Wechat hiện lên, trong đó vẫn là tin nhắn cô gửi cho Mặc Nhiên trước khi tắm: Say nắng mất rồi, đầu váng mắt hoa, kèm một sticker mèo uể oải.
Lâu như vậy anh ta chưa trả lời, cô đang định gửi thêm tin nữa thì đúng lúc nhận được phản hồi: Vừa nãy đang học. Ngay sau đó dòng “đang nhập…” xuất hiện, rồi anh ta gửi tiếp: Giờ cậu còn khó chịu không?
Lục Gia Lạc tò mò gõ bàn phím: Học gì thế?
“Taekwondo.”
“À.”
“Hỏi cậu đó, giờ còn khó chịu không?”
Lục Gia Lạc thoáng khựng lại, rồi trả lời: Đỡ nhiều rồi, không sao đâu.
Sau đó cô ngẩn người nhìn túi đá trên bàn đã tan thành một bọc nước. Lục Gia Lạc sờ sau gáy, ở đó vẫn còn hơi lành lạnh.
Chú Cả gõ cửa gọi cô xuống ăn tối, còn ra vẻ bí mật bảo: “Đừng quên kế hoạch của chúng ta nhé!”
Lục Gia Lạc bày ra biểu cảm bảo chú yên tâm, giơ tay làm dấu OK với chú.
Bữa tối khá đơn giản. Trận chiến té nước ban ngày đã kết lại chuyến đi câu bằng một dấu chấm hết khiến ông chủ hồ cá chỉ biết câm nín, bởi bọn họ chẳng câu được gì cả. May mà dì giúp việc và thím Amy có tay nghề nấu nướng cực kỳ đỉnh chóp nên mới cứu vãn được tình hình.
Ăn no xong, Lục Gia Lạc cầm ống hút định hút cạn ly soda chanh, nhưng rồi cô bất giác lướt sang người ngồi đối diện trong tầm nhìn của mình. Thật ra Edwin cũng không trắng lắm, nhưng da rất đẹp, chẳng biết anh ăn gì để giữ được như vậy nữa.
Lúc này, anh lên tiếng hỏi người ngồi bên kia bàn ăn: “Bố, đường điện trong phòng con có nối chung với đường điện tổng trong nhà không?”
Edwin sống cùng chú Cả từ bé, nên chuyện gọi chú là bố chẳng có khúc mắc tâm lý gì. Chú Cả đảo mắt ngẫm nghĩ: “Hình như có, sao vậy?”
Anh đứng dậy đáp, “Có xíu vấn đề, con muốn đi xem thử.”
Một người đứng dậy rời bàn đồng nghĩa bữa tối sắp kết thúc, Lục Gia Lạc ở lại phụ thu dọn bát đũa. Đột nhiên toàn bộ đèn trong nhà vụt tắt. Giữa bóng tối mịt mù, họ nghe chú Cả nói: “Chắc Edwin thao tác sai làm nhảy cầu dao rồi. Mọi người cứ ở đây nhá, để chú qua xem…”
Amy nhắc Gia Lạc để bát đũa sang một bên, còn mình thì định lần mò ngồi xuống ghế. Đột nhiên đèn trên trần bàn ăn bật sáng, một bó hồng đỏ rượu từ từ xuất hiện trong vùng sáng ấy, rồi kế đó là khuôn mặt tròn trĩnh, cười tít mắt của nhóc mập.
Amy kinh ngạc đưa tay che miệng, hơi khom xuống ôm lấy bó hoa: “Thank you…”
Lúc này Lục Gia Lạc đã trốn sau tủ bếp để lén kết nối với loa nhỏ. Cô ngồi dưới đất, mở ứng dụng nghe nhạc trong MacBook.
Ấy là một bài hát cũ mà Amy rất thích, “Back In My Life Again” của The Carpenters1.
Người trụ cột gia đình mỉm cười rạng rỡ xuất hiện rồi mời Amy nhảy một điệu giống như hồi họ ở quán bar tại Wollongong. Amy ngượng ngùng trách chú làm mình giật cả mình, nhưng vẫn đặt bó hoa hồng lên ghế.
“Chuyên viên ánh sáng” của tối nay, Edwin, đứng ngay dưới khung cửa vòm. Lục Gia Lạc để ý thấy anh tựa bờ vai rộng và thẳng của mình tựa lên khung cửa, hai tay khoanh trước ngực nhìn họ, thoáng nở nụ cười nhẹ.
Chú Cả thấp hơn Amy chút xíu nên lúc đưa tay vòng qua đầu thím thì vẫn phải nhón chân, động tác của chú buồn cười đến mức Amy cười ngọt như mật. Chú có thể biến câu chuyện tình của chú và Amy thành một cuốn truyện cổ tích khiến người ta ngáp đến năm chục cái liên tục, gạt bỏ hết sạch mọi mặt thực tế. Trong câu chuyện ấy, Amy là người xứng đáng được trân trọng, còn chú là kẻ may mắn nhất. Bởi chú chẳng có tài cán hay ưu điểm nổi bật nào, vậy mà lại có được sự tin tưởng của thím, rồi từ đó hai người sống hạnh phúc bên nhau.
Edwin quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt của cô, Lục Gia Lạc luống cuống tức khắc quay đi. Cô đặt MacBook xuống, chống tay đứng dậy rồi đi lên lầu.
Trên đường về chiều nay, chú Cả bảo cô rằng dạo này chú bận việc quá thành ra chẳng quan tâm Amy gì mấy, không có thời gian dành nhiều cho thím, thế nên tối nay muốn tạo cho thím một bất ngờ nho nhỏ.
Giống như vụ kéo nhau đi câu cá vậy, tất cả đều là “bắt buộc tham gia” chứ chẳng ai thoát được.
Còn một bậc thang nữa là lên đến nơi, nhưng Lục Gia Lạc không bước tiếp mà dừng lại nhìn cánh cửa phòng vẽ. Bên trong, giá vẽ, ghế, tất cả các hộp đựng đều được phủ vải trắng chống bụi, trông chẳng khác gì căn phòng của người đã khuất.
Một buổi tối trong kỳ nghỉ hè năm cô mười bảy tuổi.
Lục Gia Lạc cãi nhau với mẹ qua điện thoại. Giờ nghĩ lại thì nguyên nhân cuộc cãi vã đó thật vụn vặt, nhưng lúc ấy cô chẳng thể thông suốt, thấy cực kỳ tủi thân.
Đêm đã rất khuya.
Lục Gia Lạc ở một mình trong phòng vẽ. Cô kéo tấm vải phủ ở trong góc lên, bên dưới là chiếc gương bị mẻ một góc. Lục Gia Lạc trong chiếc gương mờ bẩn ấy có mái tóc dài tới ngực, mái lưa thưa. Nửa đêm soi gương thật đáng sợ, cô vội che lại rồi quay sang kéo một tấm vải khác. Bên dưới là giá vẽ cùng một bức tranh trừu tượng dang dở, mơ hồ thành hình một con cá vàng đỏ.
Lục Gia Lạc chọn bừa một bộ phim Nhật Bản có tên “Love Letter2” rồi tắt đèn, để hình ảnh chiếu lên bức tường trắng. Cô nằm trên sàn nhưng chẳng còn tâm trí chú ý xem phim đang chiếu gì, mãi đến khi có người mở cửa bước vào thì cô mới ngồi bật dậy. Lục Gia Lạc biết tiếng phim vọng ra đã làm phiền anh nghỉ ngơi.
Edwin mặt lạnh tanh rút phăng dây nối giữa máy chiếu và loa, cả căn phòng chợt im phăng phắc.
Trên tường vẫn chiếu hình Itsuki Fujii3 thời thiếu niên, nhưng không còn tiếng thoại.
Anh nói, “Lục Gia Lạc, tôi nhịn cô lâu lắm rồi đấy.”
Cô lập tức bật lại, “Thế cứ tiếp tục nhịn đi.”
Lục Gia Lạc giật dây loa khỏi tay Edwin. Rồi ngay khoảnh khắc cô cúi đầu, giọt lệ rơi khỏi gò má cô.
Thấy cô khóc, Edwin đột nhiên im bặt.
Cô không cần sự thương hại của anh. Lục Gia Lạc hít mạnh một hơi rồi ngẩng lên trừng Edwin, song lúc này cô mới nhận ra họ đứng gần sát nhau đến mức nào, bởi vì anh lại tiến thêm một bước. Edwin cụp mắt nhìn cô, hàng mi anh rõ ràng từng sợi, rủ thẳng xuống. Môi trên của anh rất mỏng nên lúc cười gần như biến mất, nhưng bây giờ anh không cười, anh đang nghĩ gì đó, hoặc chẳng nghĩ gì cả.
Khi anh từ từ cúi xuống, hơi thở của hai người chỉ còn cách nhau một centimet. Lục Gia Lạc bừng tỉnh, đẩy anh ra rồi chạy khỏi phòng vẽ.
Về đến phòng mình, cô lại bối rối đến mức chẳng tìm thấy chỗ nào để ngồi. Tim cô loạn nhịp hệt như vừa uống cả thùng cà phê, tay cô run lên như vừa nâng tạ mấy trăm lần.
Vừa nãy Edwin… định hôn cô sao?
Lục Gia Lạc không nhận ra mình đã thất thần lúc nào nên không nghe thấy tiếng anh bước ra từ phòng vẽ bên cạnh rồi đóng cửa. Và cô cũng chẳng nghe thấy anh gõ cửa, chứ đừng nói là nghe thấy anh lạnh nhạt buông một câu: Dọa cô thôi, chẳng có gì đâu.
Chẳng có gì đâu, Lục Gia Lạc tự nói với chính mình.
Chú thích:
- The Carpenters là bộ đôi ca sĩ và nhạc công người Mỹ, gồm hai anh em ruột Karen và Richard Carpenter. ↩︎
- Love Letter là một bộ phim lãng mạn Nhật Bản năm 1995 do Shunji Iwai viết kịch bản, đạo diễn và biên tập trong bộ phim truyện đầu tay của ông và có sự tham gia của Miho Nakayama. ↩︎
- Tên của hai nhân vật chính, một nam một nữ trong bộ phim Love Letter. ↩︎
