Chương 06
Lục Gia Lạc nhổ kem đánh răng vào bồn rửa mặt trắng tinh rồi ngẩng đầu lên. Khuôn mặt phản chiếu trong chiếc gương nhỏ chỉ bằng một bàn tay, có mỗi đôi mắt là lớn nhất. Nhưng khi không biểu cảm thì mắt ấy lại trông khá vô hồn, vì thế cô thích tô những màu son môi rực rỡ để dời sự chú ý của người khác khỏi đôi mắt mình.
Ít nhất Lục Gia Lạc cũng biết bản thân mình đẹp chẳng gì sánh nổi, nên mới chưa bao giờ dễ dàng đồng ý hẹn hò với ai. Vậy nhưng, bạn cùng phòng cô lại thường nói: Nếu tớ mà đẹp được như cậu thì tớ sẽ “ỷ sắc sinh hư”, chơi đùa với trai đẹp của từng khoa một cho mà xem.
Nghe cô bạn miêu tả “hoài bão” hùng vĩ nọ mà trái tim phàm tục của Lục Gia Lạc cũng xao động. Song chỉ cần nghĩ đơn giản một chút là sẽ nhận ra ngay khả năng thực hiện trên thực tế lại không cao, bằng không thì sao cô và Mạc Nhiên đã quen nhau gần một năm rồi mà đến giờ vẫn chỉ là mối quan hệ bạn bè mập mờ.
Cô lau sạch bọt ở khóe miệng, đang định đánh răng rửa mặt tiếp thì chợt cau mày, ghé sát lại gần gương. Thế quái nào mà quanh mắt cô lại hơi sạm màu nhỉ. Đêm qua Lục Gia Lạc mất ngủ đến ba, bốn giờ sáng. Ban đầu là phiền não chuyện làm sao để Edwin giao chìa khóa tầng hầm ra, vậy mà sau đó lại chuyển dần sang tận mùa hè năm mười bảy tuổi và cái đêm bộ phim kia bị mất lời thoại.
Năm nay Lục Gia Lạc mười chín tuổi, chuyện đó cũng chỉ là hai năm trước thôi chứ chẳng phải chuyện quá xa xôi. Thôi để sau vậy.
Sau này rồi sẽ quên ấy mà.
Lục Gia Lạc mặc áo kẻ sọc oversize và quần short, đi từ bếp vào phòng khách be bé, tay cầm một tách cà phê nóng. Vị đắng mà thơm nồng dụ dỗ cô nhấp một ngụm nhỏ, nhưng vẫn bị bỏng miệng.
Không ai muốn ngồi vào chiếc ghế sô pha đơn có ánh nắng chiếu xuống, lớp đệm của nó ngày càng bong tróc, nom hệt như một ông già trong căn nhà này. Trên tivi là bản sao bức “Chân dung người phụ nữ” của họa sĩ người Ý Modigliani, và trên chiếc sô pha dài đối diện với TV, Edwin đang ngồi ở một bên đọc một cuốn sách bìa đề chữ tiếng Nhật có hình một con cá voi.
Đặt tách cà phê nóng lên bàn trà, Lục Gia Lạc ngồi xuống phía bên kia sô pha, ấn nhẹ miếng mặt nạ mắt màu vàng dưới bọng mắt, để chiếc MacBook lên đùi rồi mở máy.
Chuông cửa dưới lầu vang lên, tiếp đó là giọng của dì giúp việc: “Đây, bưu kiện à?”
Lục Gia Lạc chợt sực nhớ ra một chuyện, cô lập tức bật dậy đứng lên sô pha rồi chạy từ đầu này sang đầu kia, bước qua người Edwin và nhảy xuống, vừa chạy vừa la lên: “Của cháu của cháu của cháu!”
Edwin bị bóng người vụt qua trước mắt làm giật mình, vội vàng khép sách lại rồi quay đầu về phía cầu thang: “Không biết đứng đi đàng hoàng à!”
Trước khi tuần đầu tiên của kỳ nghỉ hè này kết thúc, Lục Gia Lạc quyết định thay đổi chiến lược: Phải dùng mưu, phải đánh trúng sở thích của đối phương.
Cô lao vào gian bếp nhỏ chất đầy đồ đạc, rút con dao gọt hoa quả ở trên bàn bếp ra. Rồi khi quay đầu lại, cô nhìn xuyên qua chiếc bàn ăn gỗ nhỏ và những bông hoa đỏ phấn tươi trong thùng sắt, cuối cùng dừng lại trên người anh. Lục Gia Lạc xoay con dao một vòng trong lòng bàn tay, dùng lưỡi dao rạch mở băng keo của thùng hàng.
Edwin bối rối quan sát chiếc hộp đóng gói mô hình chibi được nhét vào lòng mình, buột miệng hỏi: “Người Sắt à?”
Lục Gia Lạc ngồi xuống bên cạnh anh, trả lời chắc nịch: “Người Sắt đấy.”
Anh không hiểu, “Sao lại tặng tôi cái này?”
Cô nói như lẽ đương nhiên, “Phim Người Sắt ấy, em xem đi xem lại mấy lần rồi cơ mà.”
“Sao cô biết?”
Cô lén nhìn đấy.
“Chị… quan tâm em mà!” Lục Gia Lạc nhíu mày, cực kỳ cảm khái nói, “Người thân của chị này…”
Edwin đưa hộp đóng gói tới trước mặt cô, rõ ràng là từ chối nhận: “Cô coi tôi là con nít à?”
Lục Gia Lạc đẩy lại, “Nhiều người lớn cũng thích sưu tầm mô hình mà, em biết nó đắt cỡ nào không thế? Với lại, em… đúng là nhỏ tuổi hơn chị thật.”
Nhưng chắc không tới một tuổi đâu, khéo chỉ vài tháng thôi.
Edwin đưa mô tình Người Sắt tới trước mặt cô rồi nói: “Cô cũng chưa nhường tôi bao giờ cả.”
Lục Gia Lạc lại đẩy hộp tới tận ngực anh, rồi giữ chặt không cho nhúc nhích: “Đúng là trước đây chị không phải thật. Em nhận món này đi, coi như chúng ta xóa sạch chuyện cũ, thành tâm hối cải, làm lại từ đầu nhá.”
Lần này Edwin không đẩy trả nữa mà chỉ hỏi, “Cô đang âm mưu chuyện gì thế?”
Hiếm khi Lục Gia Lạc nở nụ cười với anh, “Lúc trước em đối đầu với chị cũng đâu có ít. Giờ chị cho em một cơ hội lập công chuộc lỗi nè, dẫn chị đi tham quan tầng hầm đi.”
Anh khẽ nhướn mày, cụp mắt ngẫm nghĩ chốc lát rồi gật đầu.
Đột nhiên Lục Gia Lạc áp sát đến trước mặt, Edwin còn chưa phản ứng kịp nên buộc phải lùi lại ra sau. Cô chớp mắt hỏi: “Hôm nay, ngày mai hay ngày kia?”
“… Ngày nào cũng được.”
Sắc mặt Lục Gia Lạc lập tức thay đổi, cô kéo mạnh anh đứng dậy: “Thế thì khỏi nói nhiều, đi ngay bây giờ luôn. Chị đợi lâu lắm rồi, nếu em mà nuốt lời là chị giết quách em đấy. Để tránh thảm kịch đó xảy ra thì cứ để mọi chuyện của chúng ta tiếp tục lăn bánh thôi.”
Cô nói nhanh như bắn, rồi cũng dùng tốc độ y hệt để kéo người ta tới trước cửa tầng hầm.
Đối diện ánh mắt đầy mong đợi của cô, Edwin cất lời: “Tôi phải lên lầu lấy chìa khóa đã…”
Lục Gia Lạc trừng mắt gào lên, “Đi nhanh lên lề mề gì nữa…”
Bước qua cánh cửa tầng hầm thì vẫn còn một đoạn cầu thang nữa, thành ra trần cao phát sợ. Không gian rộng thênh thang, tiếng động vang vọng rõ mồn một. Tường nhà được phủ một lớp xanh lục nhạt, chẳng biết là giấy dán tường hay sơn nữa. Bể bơi chiếm gần như toàn bộ diện tích, một bên còn áp sát vào vách tường, ước chừng sâu khoảng một mét rưỡi.
Lục Gia Lạc sững người. Bởi vì trong bể bơi không hề có nước, trong đó chỉ có một chiếc ghế nằm, một cái gạt tàn và một bể cá. Những cú cá cam đỏ ngốc ngếch há miệng hình chữ O bơi thành đàn, thong dong tung tăng tự do trong sắc xanh.
Edwin nghiêng đầu nhìn Lục Gia Lạc rồi giơ tay lắc lắc trước mắt cô.
Lục Gia Lạc quay sang anh, “Nước đâu?”
“Không bơm.”
“Khi nào bơm?”
“Không bơm lúc nào cả.”
Cô nghẹn lời chốc lát rồi lại hỏi, “… Vì sao?”
Anh đáp ngay chẳng cần nghĩ, “Dọn phiền lắm, nên trong nhà chẳng có ai bơi, bơm nước vào thì lãng phí tài nguyên.”
Lục Gia Lạc nhìn anh, “Hỡi người thân của chị, em quên chị rồi à?”
Edwin gãi sau tai, ngẫm nghĩ chốc lát rồi nói: “Sau núi có một cái… đập nước.”
Lục Gia Lạc nhếch môi, “Cái có cắm biển cảnh báo ‘Cấm bơi lội’ đó hả?”
Nom anh hệt như mới hiểu ra, “Ồ, có cắm biển à.”
Cô nghiêm túc hỏi ý kiến, “Chị có thể bóp cổ g**t ch*t em được không?”
Anh bình tĩnh khuyên can, “Giết người là phạm pháp.”
Lục Gia Lạc thầm hít sâu một hơi, rồi nói tiếp: “Đã vậy thì chúng ta thương lượng xíu nhé…”
Edwin cắt ngang, “Không có gì để thương lượng cả.”
Thái độ của anh hiện tại giống y cái thái độ lạnh lùng nói “không cho mượn” lúc nhỏ, hệt quả pháo hiệu tuyên chiến. Lục Gia Lạc ngẩn ngơ nhìn bể bơi một lúc, nói: “… Thôi được.”
Sau đó, cô lặng lẽ đi tới mép bể rồi nhặt ống nước mềm cuộn tròn dưới đất lên kiểm tra xem đã vặn chặt đầu ống chưa. Edwin khựng lại, sau đó lên tiếng: “Lục Gia Lạc, để ống nước xuống.”
“Vì sao! Chỉ cho quan đốt lửa chứ không cho dân thắp đèn à!”
Giọng cô vang vọng khắp tầng hầm, đàn cá vàng trong bể cá hoảng quá đâm loạn xạ.
Edwin bước về phía cô, “Có nước thật đấy, đừng đùa!”
“Thế tốt quá rồi còn gì.”
Amy vừa định lên lầu thì chợt nghe thấy tiếng hét chói tai vọng ra từ trong tầng hầm, thím kinh ngạc dừng bước. Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Amy nghe được một câu đầy bi tráng: “Cùng lắm thì cá chết lưới rách!”
Lục Gia Lạc vặn mở van, áp lực nước trong ống quá mạnh đâm ra trong lúc hai người giằng co thì dòng nước mất kiểm soát phun thẳng sang bên cạnh.
Edwin giữ ống nước ổn định, cúi người khóa van lại. Khi chạm phải vẻ mặt ngây ra của cô thì cơn giận của Edwin bỗng chuyển thành nghi hoặc, anh thuận theo ánh mắt cô nhìn sang. Amy đang đứng trên cầu thang, người ướt sũng từ đầu đến chân, mái tóc dài bết vào hai bên má, nước nhỏ tí tách.
Nhóc mập cứ thích hóng hớt, lại còn cố tình ngồi chen vào giữa cô và Edwin. Gương mặt béo tròn đầy vẻ hả hê của nó khiến người ta chỉ muốn véo cho một cái. Amy khoác khăn tắm trên vai, đầu cũng quấn khăn, đứng trước ghế sô pha, vừa bực vừa buồn cười chẳng biết nên nói gì với hai người trước mắt.
“Edwin, mẹ còn tưởng con… rất có phong độ của một quý ông cơ mà…”
Edwin quay mặt đi, “Ai bảo Gia Lạc rảnh rỗi quá làm gì.”
Lục Gia Lạc lập tức tiếp lời, “Không rảnh bằng em đâu.” Ai lại nuôi cá trong bể bơi.
Amy nhắm mắt, day day sống mũi: “Hai đứa đều rảnh như nhau cả. Thôi thì lau dọn tầng hầm một lượt đi.”
Gạch men trắng lát kín bể bơi, cứ mỗi mười viên lại có một cây thánh giá được ghép bằng gạch đen. Đáy bể toàn một màu xám trắng, nước bẩn do cây lau ép ra chảy thẳng vào cống.
Lục Gia Lạc chọc cây lau xuống gạch cho có, giở giọng chê bai: “… Chắc mấy năm rồi chưa lau.”
Edwin đáp bừa, “Chắc vài năm.”
Lục Gia Lạc giơ cây lau lên chống ngay trước mũi giày anh, nhỏ nhẹ nói: “Chị muốn thương lượng với em. Từ thứ Hai đến thứ Tư, ba ngày thôi, cho chị mượn chỗ này. Chị đảm bảo sẽ dọn dẹp sạch sẽ rồi để đồ đạc của em về nguyên vị trí.”
“Không thể.”
Lục Gia Lạc bĩu môi ôm cán lau, rên khóc nom rất tội nghiệp: “Hu hu hu…”
Ai ngờ Edwin lại đưa tay ra khẽ nâng cằm cô, “Ôi trời, cún con nhà ai chạy lạc ra đây thế này?”
Lục Gia Lạc định hất tay anh ra, nào đâu cán lau lại đập trúng chính mình. Cô hít sâu một hơi rồi từ từ ngồi xổm xuống, đau suýt rơi nước mắt: “Cằm của tôi…”
Edwin cũng ngồi xuống trước mặt cô, anh cười trấn an: “Vẫn còn nguyên mà.”
Cây lau rơi xuống đất, đàn cá vàng lại hoảng quá đâm loạn xạ. Lục Gia Lạc ôm đầu gối, cứ thế cười ra chẳng nhịn nổi.
Cười xong, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Bơm nước nhé?”
Edwin vẫn cười, giọng điệu hệt như đang trêu chọc: “Không được.”
Lục Gia Lạc sầm mặt, đưa tay làm động tác khẩu súng rồi chĩa vào anh: Bang!
Anh ôm ngực mình cho có, giả vờ trúng đạn. Cô thoáng khựng lại, nhặt cây lau rồi đứng dậy quay lưng về phía anh như thể đang né tránh điều gì, sau đó giả vờ thản nhiên tiếp tục lau sàn.
Bể cá tạm thời được đặt lên trên bể bơi. Những sinh vật cam đỏ ấy há cái miệng gần như trong suốt, ung dung uốn lượn. Chẳng giống loài người mỗi kẻ ôm một mớ tâm tư, chúng chỉ cần bảy giây là đã có thể quên hết mọi thứ rồi.
