Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 8



Chương 08

Bên ngoài cửa sổ phòng khách sạn có một cây long não đang lặng lẽ chịu cái oi bức của ngày hè. Lục Gia Lạc cũng lặng thinh đứng trước cửa sổ, chẳng nghĩ ra mình nên làm gì. Nghe thấy tiếng Hứa Mạn đẩy cửa quay lại, cô lập tức ngồi xổm xuống chỗ vali rồi lấy quần áo treo lên móc, cố vờ như mình rất thoải mái bình thản.

Hứa Mạn để hai chai chiết dầu gội và sữa tắm ở trước TV, sau đó ngồi lên trên giường: “… Đúng kiểu lạnh lùng ấy nhỉ.”

“Edwin á? Bình thường mà.” Giọng của Lục Gia Lạc rất thản nhiên, còn ánh nhìn thì vẫn dán chặt vào quần áo trong tay.

Hứa Mạn lắc đầu, “Không phải kiểu lạnh lùng khinh khỉnh coi thường người khác đâu. Mà là kiểu tuy thái độ đối với cậu khá tốt, vẫn nói vẫn cười nhưng lại rất khách sáo, sẽ giữ khoảng cách với cậu, không cho cậu cơ hội thân thiết ấy. Nói chung là lạnh lùng đỉnh nóc kịch trần luôn.”

Lục Gia Lạc mỉm cười, “Cậu đi có một chuyến mà cứ như xem được cả ngày sinh bát tự của người ta rồi nhỉ?”

Hứa Mạn đáp, “Cậu không biết à, tớ nhìn người chuẩn lắm đấy.”

Nhưng sao Lục Gia Lạc lại không biết chứ? Làm gì có chuyện không biết? Số lần cô đối đầu với anh, khiến anh nổi điên còn nhiểu hơn mọi người gấp đôi gấp mười kia kìa. Song cũng chưa chắc đâu, mỗi năm cô và Edwin chỉ gặp nhau vào thời điểm kỳ nghỉ hè, cô chẳng hiểu gì về cuộc sống của anh ở trường cả. Hẳn là cũng có nhưng cô gái khác tranh cãi với anh, và khi anh buồn chán thì sẽ kéo tóc cô ấy, chờ cô gái ấy tức giận quay lại dùng bút bi đánh dấu thật dài trên sách của anh để trả đũa. Anh sẽ chỉ bài tập cho cô ấy, vừa dạy vừa mắng cô ấy ngốc.

Lục Gia Lạc chẳng thể tưởng tượng nổi gương mặt cô gái đó trông thế nào.

“Cậu bỏ cuộc đi…”

Hứa Mạn hơi ngạc nhiên trước câu nói của cô, ánh mắt theo dõi cô bước đi treo quần áo vào tủ, rồi lại nhìn lại cô. Lục Gia Lạc cắm điện thoại vào ổ sạc bên cạnh giường rồi ngồi luôn ở đó lướt, cuối cùng mới nói tiếp, “Tớ còn chẳng biết em ấy thích kiểu con gái như thế nào nữa.”

Hứa Mạn đáp “ừ” mà đầy ý vị sâu xa, “Như vậy mới có thử thách chứ.”

Ngón tay Lục Gia Lạc khẽ lướt trên màn hình điện thoại, cô lén ngước mắt nhìn cô bạn. Hứa Mạn sở hữu hàng mày đôi mắt trong trẻo thanh thuần, sống mũi không cao, đường nét gương mặt mềm mại và đầy đặn, đúng chuẩn gương mặt trẻ thơ mà người ta vẫn hay nói. Nếu chỉ dựa vào vẻ ngoài đó thôi, vậy chẳng ai có thể đoán được linh hồn ẩn sâu bên trong cô ấy sẽ như thế nào.

Lục Gia Lạc cụp mắt, không nói gì.

Cô gái đối diện bỗng ngây thơ hẳn ra, “Nhưng em ấy đẹp trai thật đấy, tớ ngắm cái mặt ấy cả ngày còn được.”

Giữa cái nóng oi ả buổi trưa, căn phòng điều hòa mát mẻ và khô ráo, Lục Gia Lạc nằm trên giường lướt điện thoại rồi ngủ thiếp đi từ lúc nào chẳng hay.

“Gia Lạc, Gia Lạc…”

Lục Gia Lạc nghe thấy có người gọi mình thì tỉnh dậy, lật người vươn vai. Ngoài vòm cửa sắc vàng nâu, mặt trời chậm bước nhịp sâu cuối ngày, không gian thoảng mùi hương say, hương kiều mạch tỏa trong mây nắng tàn.

Hứa Mạn bò lên giường cô rồi nói, “Tối nay bọn mình đi quẩy đi!”

“Ừ… đừng đưa thằng em họ tớ đi là được.” Lục Gia Lạc xoa xoa đôi mắt còn ngái ngủ. Đột nhiên cô nhớ đến lớp trang điểm mắt và mascara vừa chải, nhưng lúc này tay cũng lem nhem màu đen hết rồi. Thế là cô dùng mũi chân móc dép, bước xuống giường đi vào phòng tắm.

Hứa Mạn về giường mình nằm, nhíu mày nói, “Tớ không tin là em họ cậu chưa từng đi bar đêm bao giờ.”

Nom Edwin khá giống người rất biết chơi, mà còn là kiểu chơi đẳng cấp, ví dụ như một khi đã xác định được mục tiêu vậy miễn là muốn thì anh sẽ quyết tâm đạt được cho bằng được.

Tiếng nước chảy rào rạo từ vòi trong phòng tắm truyền ra, kèm theo đó là tiếng Lục Gia Lạc, “…Tớ nói là em họ khác cơ.”

Hứa Mạn “à” một tiếng, thấy chuyện này rất dễ giải quyết, “Thế để nó ở lại khách sạn đi! Ngủ ngoan cho mau cao.”

Lục Gia Lạc đổ nước tẩy trang ra lòng bàn tay, bĩu môi nói, “Nó nghe lời cậu mới lạ đấy.”

Rửa mặt xong, cô cầm theo chai xịt khoáng thân yêu bước ra rồi xịt một vòng lên mặt, cuối cùng ngồi xuống mép giường nói, “Nếu cậu thật sự muốn đi thì tớ không đi nữa. Cậu cứ đi đi, tớ ở khách sạn với Lục Chính Quân.”

Lúc này Hứa Mạn mới hiểu ra, cô nàng cười nói, “Chỉ có tớ với Edwin thôi à? Không hay lắm đâu, cô nam quả nữ.”

Ai ngờ Lục Gia Lạc chẳng theo logic bình thường, ăn ngay nói thẳng: “Vậy cậu cũng đừng đi luôn.”

“Hả?” Hứa Mạn ngẩn ra.

Lục Gia Lạc cắn nhẹ ngón cái, trầm ngâm, “Tớ muốn ăn bánh bao súp.”

Hứa Mạn ngả đầu xuống gối, “… Chán thật!”

Trời nóng quá mà cô lại không muốn ra ngoài đường tìm đồ ngon, thôi thì để món bánh bao súp tự tìm đến vậy. Lục Gia Lạc đề nghị gọi đồ ăn giao tận nơi.

Nhìn cô mở hộp đồ ăn bằng nhựa, bóc gói giấm rồi đổ vào thì Hứa Mạn không khỏi hỏi, “Thế cậu đến đây để làm gì?”

Lục Gia Lạc l**m ngón tay, trả lại câu hỏi cho cô nàng, “Cậu đến để làm gì? Đương nhiên là để đi lễ hội âm nhạc rồi?”

Nói xong, cô đứng dậy khỏi ghế và cầm lấy hộp đồ còn lại, “Tớ mang sang cho bọn Lục Chính Quân!”

Hứa Mạn tách đôi đũa, tư thế vẫn nguyên như cũ. Thấy người kia đã phi ra ngoài cửa, cô nàng quay đầu bĩu môi, “Chạy nhanh thế…”

Edwin đứng dậy mở cửa, mùi đồ nóng bốc lên nồng nặc.

“Ăn không? Bánh bao súp đấy…”

Trong lúc đợi đồ ăn tới thì Lục Gia Lạc tiện thể tắm rửa, giờ tóc vẫn hơi hẩm. Hứa Mạn thích để điều hòa ở nhiệt độ thấp, cô sợ mình bị cảm nên đã mặc chiếc áo hoodie dài tay, song bên dưới vẫn là quần short rộng.

Edwin cầm lấy hộp đồ ăn, có lớp hộp nhựa rồi mà anh vẫn thấy khá nóng. Anh hỏi, “Cô ăn chưa?”

Lục Gia Lạc nhẹ đáp, “Đang ăn đây.”

Cô đưa cánh tay lên, thò ngón ra khỏi ống tay áo rồi chỉ về phía bên cạnh, “Thế chị về trước nhé.”

Edwin nghe xong thì khá hoài nghi, “Cô đến đưa mỗi cái này thôi á?”

Lục Gia Lạc còn hoài nghi hơn, hả?

Anh tự ngộ ra rồi giải thích, “Tôi tưởng cô còn việc khác nữa.”

Lục Gia Lạc thoáng sững lại, liếc sang chỗ khác nhưng vẫn làm bộ làm tịch, cố ý nâng cao giọng , “Chị chỉ sợ Lục Chính Quân đói thôi, về nhà thẩn nào chẳng mách nẻo.”

“Không có gì thì chị đi đây!” Cô vừa nói vừa quay đầu chạy thẳng về phòng.

Bỗng nhiên đối xử tốt với anh thì chắc chắn phải có lý do chứ, nhưng cô vẫn chưa nghĩ ra được lý do gì là hợp lý nhất.

Ngày hôm sau họ dậy muộn, lại còn phải thêm thời gian trang điểm của con gái, thế là tới tận một rưỡi chiều cả nhóm mới tới Công viên Khảo Giang. Trước khi xuống xe, Lục Gia Lạc lôi chiếc gương nhỏ  trong túi ra soi qua. Gương mặt đẹp kiểu rực rỡ nếu trang điểm lòe loẹt quá sẽ trông già dặn, còn với cô thì vừa hay hoàn hảo.

Hứa Mạn soi ké gương, vẻ mặt cực kỳ ngưỡng mộ. Cô nàng dùng hai tay kéo căng mí mắt, “Tớ muốn kéo to mắt lên nữa.”

Địa điểm tổ chức lễ hội âm nhạc rất rộng, có nhiều người ngồi dã ngoại ngay tại chỗ, các quầy bán đồ lưu niệm bày biện linh tinh cả lên, nom chẳng khác nào một khu chợ nhỏ. Hứa Mạn lấy tờ danh sách diễn rồi chen vào giữa cô và Edwin, “Tớ đã bảo rồi, đến sớm như này làm gì, nghệ sĩ lớn toàn biểu diễn tối thôi.”

Họ vừa bàn tán về danh sách tiết mục biểu diễn, vừa vô tình dạo tới trước một quầy bán áo thun. Một người phụ nữ nước ngoài tóc vàng cởi phăng chiếc áo thun đang mặc ngay tại chỗ, Lục Gia Lạc lập tức dùng tờ danh sách tiết mục che mắt nhóc mập, còn bản thân thì để ý tới hai người đứng bên cạnh.

Hứa Mạn mỉm cười, đôi mắt đen láy cong lên. Cô nàng nhấc khuỷu tay huých nhẹ Edwin, cố ý nhắc anh để anh chú ý. Edwin chỉ mỉm cười bất lực rồi nhìn đi chỗ khác.

Nhóc mập đánh vào cánh tay cô, Lục Gia Lạc rời mắt khỏi họ rồi thả Lục Chính Quân ra.

Hứa Mạn ôm lấy cánh tay Edwin, kéo anh sang bên kia: “Chúng ta qua chỗ kia lấy một thùng bia đi, nghe nói theo dõi WeChat sẽ được nhận miễn phí đấy.”

Lục Gia Lạc vẫn còn đang đối phó nhóc mập thì đã thấy Edwin bị Hứa Mạn kéo đi, và họ thật sự đi tới chỗ bán bia. Hứa Mạn cúi người quét mã QR ở đó, còn anh nhấc cả thùng bia lên.

Amy nói đúng thật, Edwin rất ga lăng. Edwin lạnh lùng chỗ nào chứ, rõ ràng rất ấm áp tỏa nắng mà.

Nhóc mập ngồi xổm trước tấm thảm bán đồ trang sức nho nhỏ, nó ngoái đầu nhìn cô, “Chị họ ơi, cái huy hiệu này không đắt đâu.”

Lục Gia Lạc chẳng thèm nhìn nó, ánh mắt vẫn hướng về hai người ở phía xa, “Thế em tự mua đi, gọi chị làm gì.”

Hiện tại, cô rất, rất không vui. Lễ hội âm nhạc là dịp làm người ta khó chịu như này hả?

Rõ ràng ngoài Lục Gia Lạc ra thì ai cũng vui vẻ cả. Buổi biểu diễn sắp bắt đầu, đám đông như đàn chim di chú di chuyển về cùng một hướng để chiếm vị trí đẹp nhất. Và kết quả là, người bị biển người dưới sân khấu cuốn đi và tách khỏi họ lại là Lục Gia Lạc. Cô tụt lại phía sau, cũng chẳng biết Edwin làm cách nào mà vẫn có thể quay trở lại bên cạnh cô.

Đã có ban nhạc lên sân khấu khuấy động không khí, Lục Gia Lạc vừa hét vừa hỏi: “Lục Chính Quân đâu rồi?”

Edwin cúi đầu, gương mặt anh chỉ cách mặt cô vài centimet. Bên tai phải Lục Gia Lạc là thứ âm nhạc cuồng loạn đang dội vào, bên trái là giọng nói trầm thấp của anh: “Ở phía trước với Hứa Mạn.”

Cô gật đầu rồi quay mặt về phía sân khấu, cùng vung tay theo nhịp với dòng người.

Bầu trời dần chìm vào sắc lam đậm, có lẽ sắp thay nghệ sĩ biểu diễn. Phía sau cứ có người chen lên phía trước, Lục Gia Lạc khẽ kêu lên một tiếng. Đột nhiên có cánh tay thon dài vòng qua vai cô rồi giữ chặt lấy bờ vai ấy. Vừa ngước mắt lên, cô đã thấy ngay gương mặt của Edwin cùng chiếc cổ gầy gân guốc của anh, còn vai và cánh tay cô thì chồng lên ngay trước ngực anh.

Hứa Mạn ở phía trước có lan can chắn, cô nàng đang ngoái đầu nhìn quanh như tìm kiếm họ. Lục Gia Lạc không nhân lúc chuyển sân, khi âm nhạc tạm ngừng để gọi Hứa Mạn, mà lại nói với anh: “Hứa Mạn là bạn của chị. Nếu sau này cậu ấy có nói gì với em thì em…”

“Lúc em từ chối thì đừng làm tổn thương cậu ấy.”

Cô không ngờ Edwin lại nói, “Vì sao tôi phải từ chối?”

Lục Gia Lạc xoay người thoát khỏi vòng tay Edwin rồi nhìn thẳng vào anh, vừa tức giận vừa khó tin…

Nhưng cô lại không có đủ tự tin, bởi ngay cả chính cô cũng chẳng hiểu rõ cảm xúc của mình. Nếu lần này là một vòng chiến mới giữa hai người, có lẽ cô sắp thua rồi.

Một hàng pháo hoa phía trên sân khấu đồng loạt bắn vút lên bầu trời, tiếng nhạc của ban nhạc rock như nổ tung, bên dưới là những tràng tiếng hét chói tai và cả những bước nhảy cuồng nhiệt.

Cô không nghe rõ giọng anh, chỉ thấy khẩu hình miệng anh đang nói ‘Cô sợ cái gì?’

Lục Gia Lạc, cô đang sợ điều gì?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...