Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 9



Chương 09

Mùi bia dính dớp trên người họ như bao phủ khắp khoang xe taxi, quện vào cả trong đó còn là một thứ mùi giống nước hồ khiến không khí trở nên ẩm ướt.

Tối nay Hứa Mạn uống hơi quá chén, cô bạn ôm dựa vào người Lục Gia Lạc. Mái tóc ướt bia sau cuộc vui của Hứa Mạn dán vào cánh tay cô, vẻ mặt cô nàng lơ mơ mụ mị. Nhóc mập tựa đầu vào cửa xe bên kia, mí mắt trĩu cả xuống, miệng hé mở, tay vẫn nắm chặt mấy chiếc huy hiệu mua bằng tiền tiêu vặt của mình. Edwin ngồi ở ghế phụ ngay phía trước cô. Trên cửa kính taxi phản chiếu ánh sáng màn hình điện thoại của anh cùng với bóng dáng mờ ảo khi anh cúi đầu.

Anh đang chơi gì nhỉ? Lục Gia Lạc chống cằm, thả lỏng tâm trí nhìn cái bóng ấy.

Bia thấm qua cổ họng Hứa Mạn, thế mà khi lên tiếng thì giọng nói còn khô khàn hơn: “Dẫn tớ về cùng đi.”

Lục Gia Lạc hoàn hồn rồi quay sang nhìn. Cô thấy đường kẻ mắt của cô nàng lem nhem, nhưng đôi mắt vẫn trong trẻo hệt mọi khi. Hứa Mạn nói: “Tớ cũng muốn đến một nơi non xanh nước biếc để sống thử cuộc đời thần tiên. Dì cậu à? Hay thím cậu? Họ sẽ chào đón tớ thôi nhỉ?”

Biết cô nàng say rồi nên Lục Gia Lạc quay ra nhìn ngoài cửa xe, không thèm đáp.

Hứa Mạn hì hì cười, nói: “Đùa cậu thôi.”

Có lẽ không phải vì nghĩ Lục Gia Lạc không nghe thấy, mà là nghĩ cô không hiểu nên cô nàng lại lẩm bẩm thêm lần nữa: “Tớ đùa thôi.”

Nơi này chẳng phải đô thị phồn hoa, đường phố lúc nửa đêm vắng tanh, vài chiếc xe lác đác chạy cùng chiều hệt như nhũng chú cá bơi qua dòng nước sông lạnh giá để tìm kiếm một miền lạnh buốt rộng lớn hơn.

Khi Lục Gia Lạc mở cửa xuống xe, cái oi bức mang tên mùa hè tức khắc ập đến cuốn trùm lấy người cô. Lúc này cô mới hay rằng nào là lạnh lẽo, nào là cá, tất cả cũng chỉ là ảo giác do luồng hơi lạnh trong xe dựng lên.

Khung xương giấu dưới lớp quần áo của Edwin vừa thẳng vừa gầy, vậy mà anh lại có thể dễ dàng cõng nhóc mập lên lưng. Cô đỡ Hứa Mạn đi phía sau mà không khỏi trầm trồ.

Trong thang máy khách sạn, chỉ có hai người là còn tỉnh táo. Vài giây im lặng giữa họ tưởng chừng dài đằng đẵng, mà cũng như ngắn ngủi chớp mắt đã qua. Lục Gia Lạc định nói đại điều gì đó, song ngay lúc cô sắp mở miệng thì thang máy đã đến tầng phòng.

Khó khăn lắm mới đẩy được Hứa Mạn vào phòng tắm, may mà cô nàng vẫn chưa mất ý thức hoàn toàn, còn biết tự tắm rửa.

Tiếng nước từ vòi sen trong phòng tắm xối xuống tí tách rào rào hơi giống mưa kèm sấm, Lục Gia Lạc khoanh chân ngồi dưới đất một lúc. Cả người đã bị bia tạt ướt nên cô không dám ngồi lên chiếc giường tối nay sẽ ngủ. Nhưng cô mệt quá rồi, mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống thôi.

Vì sao anh lại hỏi cô sợ điều gì? Cô có gì mà phải sợ chứ?

Dẫu từ nhỏ Lục Gia Lạc bắt nạt anh chẳng biết bao nhiêu lần, nhưng dù sao cũng đã bên nhau hơn mười năm, nếu anh thân thiết với bất kỳ cô gái nào khác còn hơn cả với chị họ mình thì trong lòng cô thấy khó chịu cũng là quá bình thường mà. Lục Gia Lạc tự giải thích cho mình như vậy xong thì thấy yên tâm hẳn, thản nhiên chọn cách bỏ qua việc suy nghĩ tiếp về những chuyện ấy.

Hứa Mạn tắm xong đi ra. Cô nàng bước qua người đang nằm ngửa trên sàn ngẩn ngơ, lao thẳng lên giường rồi chẳng còn động tĩnh gì nữa.

Lục Gia Lạc bỗng nhiên rất ngưỡng mộ Hứa Mạn, từ thời cấp ba đến giờ cô nàng vẫn luôn để tóc ngắn ngang cổ, mười phút là sấy xong, chứ đâu như mái tóc vừa dày vừa dài của cô. Cô còn ngưỡng mộ việc Hứa Mạn không có em họ, thích làm gì thì làm, chẳng có chuyện gì là cấm kỵ tuyệt đối cả.

Thanh Châu chẳng có mấy chỗ vui chơi, chuyến đi tham gia lễ hội âm nhạc kết thúc cũng là lúc mọi người chuẩn bị ai về đường nấy. Bữa trưa là bữa ăn cuối cùng của họ cùng Hứa Mạn.

Hứa Mạn lấy đũa gõ vào bát của nhóc mập, không hài lòng nói, “Gì mà ‘bữa cuối cùng’, nói nghe như chị ăn xong là đi đầu thai ấy. Biết nói chuyện không thế, không biết thì im đi.”

Nhóc mập quay sang gào lên với cô nàng, “Không đấy! Không không không không!”

Hứa Mạn dứt khoát quay sang Edwin, “Này, em quản lý nó đi chứ!”

Edwin thuận theo câu chuyện mới nói một câu, “Lục Chính Quân, nói chuyện đàng hoàng vào.”

Lục Gia Lạc muốn ăn hạt dẻ trong món thịt kho tàu, nhưng nhập tâm nghe hai người kia nói qua lại trêu nhóc mập quá nên mãi vẫn không gắp được hạt dẻ ấy. Edwin nhìn lướt qua mâm xoay kính trên bàn ăn rồi dừng lại ở một đầu, nhưng vì thấy cô cứ thử gắp hạt dẻ mãi nên anh chỉ đành chờ, không động đũa.

Lục Gia Lạc tạm thời bỏ cuộc, quay sang hỏi anh: “Em muốn ăn gì?”

Edwin hất cằm ra hiệu vị trí, đồng thời nói: “Giấm.”

Lục Gia Lạc biết Edwin không thích ăn chua, vậy mà cô vẫn cố tình phớt lờ ý định muốn chấm bánh bao hấp của anh, rồi từ đó tự suy diễn ra ý mỉa mai qua hành động ấy. Thế là cô xoay chai giấm, nhấc lên đổ thẳng vào gần nửa bát anh, mùi giấm chua tức khắc lan ra.

Bất thình lình có người nắm cổ tay cô để ngăn động tác lại, cô giả vờ không hiểu: “Em muốn ăn giấm mà?”

Edwin không cãi vã với Lục Gia Lạc, anh buông cổ tay cô, đẩy bát giấm lên phía trước và gọi phục vụ mang cho một cái bát mới.

Hứa Mạn nhè khúc xương sườn vừa gặm xong ra, bày vẻ mặt bênh vực kẻ yếu đi càu nhàu cô: “Cậu chán thật đấy.”

Có lẽ quá đồng tình, Edwin phụ họa một câu: “Lúc nào chả thế.”

Rồi anh dùng cách của mình để đáp trả Lục Gia Lạc, “Cô không biết dùng thìa à?”

Trước khi anh mở miệng chừng 0,1 giây thì Lục Gia Lạc cũng chợt nghĩ ra sao mình không dùng thìa, đúng là ngốc thật. Nhưng lúc này cô chỉ còn cách từ bỏ hẳn hạt dẻ trong món thịt kho tàu, tỏ vẻ mình không hứng thú, đồng thời kìm lại thôi thúc muốn lườm anh một cái.

Hứa Mạn đảo mắt nhìn gương mặt họ, sau đó hỏi Edwin: “Này em họ, em có đang quen ai không?”

Lục Gia Lạc cầm chiếc muôi dùng chung khuấy nhẹ bát canh mướp đắng, cũng chẳng biết mình đang định vớt gì.

Edwin nhấc chai giấm lên rồi rót một ít vào đĩa gia vị, tiện thể lắc đầu.

Hứa Mạn lại tò mò hỏi tiếp: “Thế em thích kiểu con gái thế nào?”

Nhân viên phục vụ mang bát canh nhỏ mới tới, Edwin nhận lấy, dùng giọng điệu tự nhiên nhất nhưng câu hỏi thì lại cứng ngắc nhất để chuyển đề tài: “Một giờ chiều chị lên tàu cao tốc à?”

Hứa Mạn liếc nhìn thời gian hiện tại rồi để điện thoại lên mâm xoay, xoay tới trước mặt Edwin: “Mau mau mau, thêm WeChat đi, gắp đũa cuối cùng là chị đi ngay!”

Nhóc mập tìm được cơ hội trả đũa, “Chị đi đầu thai à?”

Hứa Mạn liếc lại bằng ánh mắt sắc như dao, “Tin chị khâu miệng em lại không?”

Chia tay Hứa Mạn trước cửa quán ăn xong là họ cũng lên đường ra sân bay.

Máy bay hạ cánh, lúc ngồi lên xe buýt từ sân bay chạy về khu nghỉ dưỡng thì nhóc mập lại giành mất chỗ ngồi ở hàng đầu.

Rõ ràng đã sắp đến lúc hoàng hôn, vậy mà bầu trời gần như không đổi, có mỗi ánh nắng là ngả vàng hơn. Trong không khí như có sẵn mùi ẩm của núi rừng và hương thơm của lá cây, Lục Gia Lạc mệt mỏi tựa vào ghế, những dãy núi xanh lướt qua dọc đường in bóng trong mắt cô. Người ngồi bên cạnh đưa một chiếc tai nghe tới trước mặt cô.

Lục Gia Lạc hơi khựng lại, gạt cánh tay anh ra và quay mặt về phía cửa sổ. Edwin không rút tai nghe lại, anh lướt đầu ngón tay từ má cô ra sau tai, vén lấy lọn tóc rơi bên má rồi nhét tai nghe vào tai cô. Lục Gia Lạc sững sờ nhưng không chỉ bởi hành động của anh, mà còn vì giai điệu đang vang lên trong tai.

Yesterday you told me about the blue, blue sky. And all that I can see is just a yellow lemon tree. (Hôm qua anh nói với em về bầu trời xanh biếc, nhưng điều em nhìn thấy chỉ là một cây chanh vàng.)

Anh cụp mắt, giơ điện thoại lên cao để tránh ánh sáng hắt từ cửa sổ rồi xoay ngang màn hình tiếp tục ván game, còn tai nghe thì vẫn chung với cô.

Có lẽ vì quá hiểu nhau nên dường như Edwin chẳng cần tốn sức cũng biết cô đang giận. Cảm xúc ấy kéo dài rất lâu, cuối cùng anh chỉ còn cách xin lỗi cô dù thực ra anh chẳng làm sai điều gì.

Lục Gia Lạc có một cảm giác mơ hồ khó tả, không hiểu vì sao mình lại muốn khóc, cứ như thể vị chua của chanh xộc lên sống mũi vậy.

Xe buýt sắp đến trạm, có gì đó đang rung lên trong chiếc túi đeo để trên đùi cô. Lục Gia Lạc mở túi ra, chiếc điện thoại bất ngờ trượt khỏi tay, rơi vào khe giữa hai ghế. Edwin tiện tay nhặt lên giúp cô, vì thế cả hai cùng nhìn thấy dòng chữ hiển thị cuộc gọi đến trên màn hình, “bạn trai của tui”.

Ấy là lúc trước kỳ nghỉ Lục Gia Lạc chơi bài thua đám bạn cùng phòng rồi bị họ ép đổi tên liên lạc như vậy, giờ cô còn chưa kịp sửa lại tên của người kia thành Mạc Nhiên.

Trong cơn hoảng loạn chẳng rõ từ đâu đó, cô vừa định giật lại điện thoại thì màn hình đã hiển thị “Đã từ chối cuộc gọi”.

Ngón cái của Edwin vừa khéo đặt lên nút nguồn, anh bình thản nói: “À, trượt tay ý mà.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...