At The Corner - Zoody

Chương 28: bờ sông



Từ Lâm Việt nhẩm tính đã hơn nửa tháng không gặp Minh Hòa. Sáng nay vừa bước vào nhà hàng thấy ông chủ kia đang đứng bên quầy, anh ấy khoanh tay đi vòng quanh anh nửa vòng.

“Sao vậy?” Minh Hòa đang kiểm tra đơn đặt hàng, ngẩng đầu nhìn anh ấy một cái.

“Nghe nói dạo này cậu đang yêu hả?”

Minh Hòa khựng đơ, hỏi ngược lại: “Sao anh biết?”

“Bà xã anh nói, cô ấy bảo giọng nói trong video giống cậu đó.” Từ Lâm Việt cười một tiếng: “Thật hả?”

Hai hôm trước khi nhóm Vương Lộ lén lút bàn tán trong điện thoại anh ấy cũng đi ngang qua nghe thấy một đoạn, lúc đó cứ nghĩ đám trẻ đang bàn chuyện buôn dưa lê của ngôi sao nào, không ngờ lại là chuyện của Minh Hòa.

Mùa xuân năm nay Từ Lâm Việt tổ chức đám cưới, Minh Hòa là phù rể của anh ấy, vợ anh ấy tên là Đào Đình, cũng làm việc tại một tòa nhà văn phòng gần đó, là quản lý cấp cao của một công ty mỹ phẩm nước ngoài.

“Chị dâu cũng xem…” Minh Hòa cúi mắt xuống, không biết nên gọi Niên Tuế là gì, đành nói ngắn gọn: “Cũng xem ạ?”

Từ Lâm Việt nói: “Vợ anh khá thích bạn gái cậu, theo dõi lâu rồi.”

“À dạ.” Minh Hòa không thể không thừa nhận, nghe vậy trong lòng thấy khá vui.

Thực ra, hai tháng trước cũng chính Đào Đình là người đầu tiên lướt thấy bài đăng của Niên Tuế và kể cho Từ Lâm Việt và Minh Hòa nghe.

Bây giờ Từ Lâm Việt đã hiểu lúc đó Minh Hòa đang lơ tơ mơ vì chuyện gì. Anh ấy hỏi anh: “Vậy cái bài đăng trên Weibo lúc đó, là chủ quan hay khách quan vậy nè?”

“Khách quan ạ. Lúc đó cô ấy không biết là em.”

“Thế còn đoạn video sau đó?”

Minh Hòa đáp thật trân: “Vụ đó có lẽ không được khách quan cho lắm.”

Từ Lâm Việt chống một tay lên quầy, đùa giỡn: “Chúng ta không cần phải bán nah nsắc ông chủ để vãn hồi danh tiếng đâu nhỉ?”

“Tự em muốn thế.” Minh Hòa khoanh một vòng trên bảng biểu, nói mà không hề thay đổi sắc mặt, thẳng thắn: “Em bằng lòng.”

“Được thôi.” Từ Lâm Việt gật đầu nói: “Thì ra là vậy.”

Niên Tuế đã về Từ Châu được một tuần. Minh Hòa đặt cặp tài liệu xuống, lấy điện thoại ra khỏi túi.

Từ Lâm Việt nhìn rõ khóe môi anh cong lên, ánh mắt bỗng chốc sáng rực.

“Em đi đây, lô thịt bò lần trước không được đâu nhé, nếu tháng này chất lượng vẫn như vậy thì tìm nhà cung cấp khác đi.” Minh Hòa vừa nói vừa bước ra ngoài.

“Gửi cái gì vậy?” Người đang yêu luôn khờ khạo mà hạnh phúc, khiến Từ Lâm Việt không nhịn được trêu chọc anh: “Cười vui thế.”

Minh Hòa đẩy cửa đi ra, để lại một câu: “Không nói cho anh biết.”

Thực ra Niên Tuế chẳng gửi chữ nào, chỉ là một tấm ảnh chụp màn hình đặt vé tàu cao tốc, chuyến tàu sẽ đến Thượng Hải vào chiều nay lúc 18 giờ 21 phút.

Lối ra đông nghịt người qua lại, thấy cô ôm một bó hoa bước ra, Minh Hòa bước tới và đưa tay ra đón.

“Làm gì đấy?” Niên Tuế ôm hoa nghiêng người né tránh, nói: “Không phải mua cho anh đâu, cái này là Ngô Nham tặng tôi, đừng hiểu lầm.”

“Không hiểu lầm đâu.” Minh Hòa giơ tay lên: “Tôi giúp cầm một chút thì được chứ?”

“Ồ.” Niên Tuế buông tay, giao luôn cả vali hành lý cho anh xách.

“Tôi tưởng cô phải qua sinh nhật mới về chứ.”

“Thứ Hai phải tới công ty.” Niên Tuế duỗi người một cái: “Sợ mai về gấp quá.”

Gần đây có bão đi qua, mấy ngày nay Thượng Hải trời âm u, gió lớn, nhiệt độ tuy đã giảm kha khá nhưng vẫn ở mức 30 độ.

Cô cố tình bước chậm lại, ngắm nhìn bóng lưng cao ráo, thẳng tắp của anh rồi hỏi: “Anh mặc áo sơ mi không thấy nóng à?”

“Vẫn ổn.”

“Dừng lại chút.”

Minh Hòa ngoan ngoãn dừng bước.

Niên Tuế nắm cổ tay anh bắt anh giơ tay lên, giúp anh xắn lại ống tay áo một lần nữa. Nửa cánh tay lộ ra không quá to nhưng cơ bắp săn chắc, gân xanh ẩn hiện dưới làn da trắng. Ánh mắt cô kín đáo dời đi, nói: “Tay kia.”

Minh Hòa đổi tay cầm hoa, đưa tay phải ra. Ống tay áo đã được cô xắn lại phẳng phiu, ngón tay ấm áp thỉnh thoảng lướt qua mặt trong cổ tay anh.

“Xong rồi.” Niên Tuế ngẩng đầu lên, sau khi bốn mắt chạm nhau cô mở miệng: “Đừng nói với tôi là anh đặt nhà hàng cao cấp nào đó nha.”

Để ngồi tàu cao tốc thoải mái, cô mặc áo khoác chống nắng màu đen bên trên, bên dưới là chiếc quần ống rộng thoải mái, chân còn đi dép lê nữa.

“Không phải đâu.” Minh Hòa cười bí ẩn: “Đi thôi.”

“Hoa để tôi cầm cho.” Niên Tuế nói.

“Không sao.”

“Đưa tôi.” Niên Tuế trực tiếp lấy bó hoa từ lòng anh ra, sau đó nắm lấy bàn tay còn lại của anh, tăng tốc bước chân nói: “Đói chết đi được.”

Khu phố thương mại mới mở nằm cạnh một con sông trong thành phố, bên bờ có người đi dạo hoặc dắt chó. Xa xa những tòa nhà cao tầng đèn đuốc sáng trưng.

Minh Hòa dừng xe dưới đèn đường, tháo dây an toàn nói với Niên Tuế: “Cô đợi nửa phút rồi hẵng xuống.”

Niên Tuế liền bắt đầu đếm: “1, 2, 3…”

Đếm đến hai mươi chín cô kéo cửa xe gọi: “Tôi xuống đây.”

Một tay Minh Hòa giữ cửa cốp xe, tay kia chống eo, cúi đầu đứng đó không biết đang nghĩ gì.

Niên Tuế thò đầu ra nhìn, bước tới hỏi: “Anh làm gì thế?”

“Xong rồi.” Minh Hòa ôm hộp bánh kem, buồn bã đáp: “Buổi chiều nó đâu có như thế này.”

Chú chó nhỏ đáng yêu làm bằng kem tươi màu trắng đang chảy hai hàng nước mắt, chắc chắn là do thời tiết quá nóng, viên sô cô la làm mắt đã bị chảy ra.

Niên Tuế mím môi nhịn cười, nhận lấy bánh kem đưa lên gần mặt mình, rồi nheo mắt, khóe miệng trề xuống, tạo ra một khuôn mặt khóc tương tự an ủi anh: “Không sao đâu, cứ coi như là mừng đến khóc đi.”

“Cô đừng động đậy.” Minh Hòa lấy điện thoại ra khỏi túi, mở camera: “Đừng động đậy nhé.”

“Tách” một tiếng, khung hình dừng lại. Niên Tuế mở mắt ra, thấy anh đang cong khóe môi.

Nến đã được thắp vào buổi trưa, ước cũng đã xong. Minh Hòa đặt bánh kem lên chiếc bàn nhỏ dựng lên. Hai người lười cắt miếng, mỗi người một cái thìa cứ thế mà xúc ăn.

Gió đêm hiu hiu, hai người ngồi cạnh nhau trên cốp xe, băng rôn căng ngang đề chữ Happy Birthday. Minh Hòa còn mua thêm các món khác ở Góc Phố, và còn mang cả một chai rượu sủi bọt cho Niên Tuế.

“Cứ như đi dã ngoại ấy nhờ.” Niên Tuế cầm nửa chiếc bánh mì kẹp thịt bò trong tay, nói với Minh Hòa: “Gió này dễ chịu quá.”

“Có cần tôi mở rượu giúp không?” Minh Hòa hỏi cô: “Ly chân cao tôi cũng mang theo rồi.”

“Anh chu đáo quá đi mất.” Niên Tuế cười rạng rỡ: “Nhưng anh không uống thì tôi cũng không uống, một mình uống không có hứng.”

Không khí bên ngoài khô nóng, cô cởi áo khoác ngoài, vén mái tóc xõa trên vai.

“Hình như trong xe có dây buộc tóc.” Minh Hòa đứng dậy đi lấy, lần trước Niên Tuế tháo ra tiện tay đặt trên xe anh.

Mái tóc dài được cô buộc bừa thành búi thấp. Niên Tuế cảm thấy thoáng mát hơn nhiều. Ăn bánh kem nhiều dễ ngán, cô nhìn những người đi bộ bên bờ sông, nói: “Chúng ta cũng đi bộ một chút đi, bên đó nhìn thoải mái lắm.”

“Ừm.”

Ở ngã tư có vài chiếc xe bán đồ ăn, Niên Tuế mua hai cốc trà chanh, rồi cùng Minh Hòa thong thả đi dọc bờ sông.

“Hình như tôi vẫn chưa chúc mừng sinh nhật cô.” Minh Hòa đột nhiên lên tiếng.

“Haizz…” Hồi bé thì mong ngóng đến sinh nhật, càng lớn lại càng sợ ngày này đến. Niên Tuế thở dài, nói: “Thoáng cái đã 29 rồi, chỉ còn đúng một năm nữa là 30.”

“Tôi thì chỉ còn chưa tới một năm.” Trà chanh lạnh và chua, Minh Hòa nheo mắt: “Thời gian trôi nhanh lắm.”

Ánh đèn phản chiếu trên mặt nước, mặt trăng bị mây che khuất. Tiếng cười trong trẻo, non nớt của trẻ con từ bờ đối diện vọng đến, rồi nhanh chóng tan vào gió.

Hôm nay cũng đúng là Lập Thu, từ hôm nay mọi vật đang sinh sôi mạnh mẽ sẽ dần chín muồi.

“Cô còn nhớ đàn anh của tôi không? Ông chủ còn lại của Góc Phố á.”

“Ừm.” Niên Tuế gật đầu, phối hợp với anh bước chậm lại một chút.

“Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy, tôi còn chưa tròn 20, lúc đó anh ấy đã đi làm rồi, công ty sắp xếp anh ấy đi học thạc sĩ để về được thăng chức. Lúc đó nhìn anh ấy, tôi cứ nghĩ lớn lên ai cũng sẽ như vậy.” Giọng Minh Hòa thoáng lên niềm vui. Những năm này anh hiếm khi hồi tưởng lại quãng thời gian thăng trầm đó, giờ kể lại lại cảm thấy bất ngờ thay lại thư thái và bình tĩnh: “Tôi và Nghiêm Dương từng thực tập ở công ty anh ấy. Lúc đó nhìn anh ấy mặc vest, tôi cứ nghĩ vest sinh ra là để dành cho anh ấy, còn hai đứa tôi thì như khỉ trộm áo choàng trong Tây Du Ký vậy á.”

Nghe đến đây Niên Tuế bật cười, cô có thể hình dung ra cảnh tượng đó.

“Anh ấy rất giỏi. Thực ra lúc đầu anh ấy nói muốn mở nhà hàng, tôi đã nghĩ chắc chắn sẽ lỗ vốn, thời buổi này mà muốn mở cửa hàng vật chất thì rõ ràng là tiền nhiều tiêu không hết. Nhưng có lẽ những người như vậy làm gì cũng sẽ thành công. Anh ấy có tầm nhìn xa hơn, suy nghĩ cũng chu đáo hơn tôi, và cũng không sợ rủi ro hơn. Anh ấy đã lên kế hoạch mở chi nhánh thứ hai ở đâu rồi. Giờ tôi sắp 30, cảm giác mình cũng chẳng khác gì hồi 20 hết, sao vẫn vậy nhỉ?”

Nói xong câu này anh rơi vào im lặng, dường như anh thực sự cảm thấy phiền não.

Niên Tuế vừa đi vừa nhìn anh, lắng nghe anh chia sẻ những suy ngẫm về cuộc đời ở tuổi 29.

Hai cái bóng dài đổ trên mặt đất, thỉnh thoảng giao nhau, thỉnh thoảng chồng lên nhau. Cô nói: “Bởi vì anh là anh, anh ấy là anh ấy, chúng ta có…”

Niên Tuế ngừng lại, nói trọn vẹn lại: “Chúng ta có hình dáng của riêng mình.”

Minh Hòa gật đầu: “Đúng.”

Anh dừng bước, khẽ hỏi: “Vậy tôi 29 tuổi có thể ôm cô 29 tuổi một cái không?”

“Ừm…” Niên Tuế trầm ngâm rồi mở rộng vòng tay: “Được rồi, cô gái sinh nhật này chiều anh một chút nhé.”

Cổ tay cô bị anh nắm chặt kéo một cái. Cô loạng choạng bước một bước về phía trước, ngã vào một vòng tay ôm chặt mạnh mẽ.

Trong số bạn bè cùng giới, vóc dáng Niên Tuế không phải cao lớn nhưng chắc chắn không nhỏ bé. Khi đi xe, Vu Miểu rất thích dựa vào vai cô, nói rằng có cảm giác an toàn.

Trưởng thành rồi, cô chưa từng được ai ôm như thế này.

Minh Hòa siết chặt cánh tay hơn, Niên Tuế cũng nín thở theo. Hai người dán chặt vào nhau, tim đập cùng nhịp qua lớp da thịt.

“Chúc mừng sinh nhật.” Anh nói bên tai cô.

Cô vòng tay ôm lấy eo anh, ngửi thấy mùi hương dễ chịu như mùi xà phòng trên người anh, trả lời: “Chúc mừng anh 29 tuổi.”

Có người đi bộ ngang qua. Quá thân mật ở nơi công cộng cũng là hành vi thiếu văn minh. Minh Hòa nhanh chóng nới lỏng vòng tay định đứng dậy.

Niên Tuế chớp lấy thời cơ kiễng chân hôn lên má anh một cái.

Dưới ánh đèn đường ấm áp, cô thấy Minh Hòa đứng đơ ra như bị tháo pin. Niên Tuế cười cong mắt, nói: “Đây là phần thưởng cho anh.”

Minh Hòa vẫn chưa hoàn toàn phản ứng kịp, hỏi: “Thưởng anh cái gì?”

“Tự anh ngộ ra đi.”

“Bánh kem à?”

Niên Tuế bĩu môi lắc đầu.

“Vậy là cái gì?” Hỏi rõ ràng thì lần sau Minh Hòa mới biết phải làm thế nào để lấy được phần thưởng.

“Đã bảo anh tự ngộ ra mà.” Niên Tuế ngậm ống hút tiếp tục bước đi.

“Cô giáo Niêm Niêm.” Minh Hòa nắm lấy cổ tay cô, cúi đầu với giọng điệu nài nỉ.

Niên Tuế nắm tay anh đi tiếp, môi nhếch lên vì bị chanh làm cho ê cả má.

“Không lẽ là vì hôm nay anh mặc sơ mi?”

“Tự luyến.”

“Xin em nói cho anh biết đi mà.”

Niên Tuế giơ ngón trỏ lên lắc lắc: “Tự mà ngẫm đi.”

Mùa hè này cô và anh đều trải qua quá đỗi thoải mái và vui vẻ, dường như may mắn vốn thuộc về anh đã quay trở lại.

Đến nỗi, hôm sau khi nhìn thấy người đàn ông kia cùng cô gái chọn đồ nội thất trong cửa hàng, Minh Hòa nhất thời không thể nhớ ra đối phương là ai.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...