Buổi livestream tiếp theo của Niên Tuế là chủ đề thời trang mùa thu, nhóm nhân viên dự kiến phát sóng vào ngày 21/8.
“Bỏ cái áo lót này đi nhe, chất liệu không thân thiện với da lắm, chị mặc bị cộm ở cổ.” Cô di chuyển con trỏ lật qua lật lại bảng biểu: “Hai ngày nay phải chọn thêm một chiếc áo khoác gió nữa, không thì khó phối đồ ấy.”
“Thế còn chiếc áo khoác da đó thì sao? Chị mặc lên trông ngầu lắm đó.”
Niên Tuế chống tay vào cằm, ngập ngừng: “Cái đó gần hai ngàn lận, cứ để trong mục dự bị đã.”
Đã lâu rồi không dậy sớm như vậy, sau khi kết thúc buổi họp chọn sản phẩm, cô hắng giọng khô khốc, hỏi Vu Miểu: “Thèm trà sữa quá, em uống không?”
“Uống, uống, uống.” Vu Miểu ngáp một cái: “Cái kiểu trời âm u này, làm gì cũng thấy uể oải ạ.”
Hai người họ còn phải ở lại làm hình ảnh thông báo. Khi ra quầy lễ tân lấy đồ ăn mang về, Niên Tuế gặp Lộc Lộc, cô chào hỏi: “Cái giá đỡ của chị em để đâu thế?”
“Vẫn ở trong phòng livestream cũ ạ, em để trên kệ cho chị rồi.”
“Ok.” Niên Tuế đã lâu không đến công ty, sợ khóa cửa nên không vào được, cô hỏi thêm một câu: “Gia Gia hôm nay có ở đây không?”
“Vừa thấy cô ấy vào văn phòng của sếp Thẩm rồi ạ, không biết bây giờ đang ở đâu.”
Niên Tuế ra dấu “OK”, nói: “Chị đi xem sao.”
Hành lang có bảy tám phòng studio, cửa phòng số 4 không đóng kín, hé ra một khe hở.
Niên Tuế gõ nhẹ hai cái, nói vào trong: “Chị vào lấy đồ chút nhé.”
Gia Gia theo phong cách em gái ngọt ngào năng động, cách bài trí phông nền ban đầu đã được thay mới. Niên Tuế rón rén bước vào, không thấy ai cả.
Cô tìm thấy chân đỡ máy ảnh bị bỏ quên trên kệ, đột nhiên nghe thấy động đậy phía sau giá treo quần áo, kim loại ma sát phát ra tiếng kêu khiến người ta sởn da gà.
Niên Tuế giật mình, cúi đầu hỏi: “Gia Gia à?”
Người trốn sau giá treo quần áo hít một hơi, có vẻ đang khóc.
“Em không sao chứ?” Niên Tuế gạt quần áo ra tìm cô ấy, ngồi xổm xuống trước mặt cô nàng, hỏi: “Sao vậy?”
Thực ra Vưu Giai Diệp chỉ muốn ở một mình một lát, không định khóc và cũng chưa khóc. Nhưng khi ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt lo lắng và gấp gáp của cô gái này, miệng cô bé mếu máo, trái tim bỗng chốc bị cơn lũ lớn nhấn chìm, khiến cô nàng trở nên nhăn nhúm.
“Em…” Cô ấy nghẹn lại, cúi đầu không nói nên lời.
Niên Tuế mặt lạnh ngay lập tức: “Có phải Thẩm Chí Phàm làm gì em không? Để chị đi tìm cái lão d* x*m đó.”
Động tác của cô nhanh nhẹn mà cô lại cao, Vưu Giai Diệp suýt nữa không kéo cô lại được, hai hàng nước mắt chảy dài trên má nhưng lại hoàn toàn quên mất việc khóc, luống cuống nói: “Chị nói gì cơ? d* x*m gì ạ?”
Niên Tuế cũng đơ ra, hỏi cô ấy: “Em không sao chứ?”
“Em không sao.” Cô ấy dùng mu bàn tay lau má, đôi mắt đỏ hoe, ánh mắt lảng tránh có vẻ hơi xấu hổ.
“Vậy sao em khóc?”
“Em… em buồn thôi.”
“À.” Niên Tuế kéo khóe miệng “xẹt” một tiếng: “Chị cứ tưởng em… Không sao là được rồi, làm chị sợ chết khiếp.”
“Ừm thì à, chị đến lấy chân máy, trước đó để quên ở công ty chưa kịp lấy.” Cô sờ túi, tìm thấy một gói khăn giấy nhét vào tay cô ấy: “Em đừng khóc nữa nhé, chị ra ngoài trước đây.”
“À, chị ơi.” Vưu Giai Diệp nắm chặt khăn giấy bước lên một bước: “Hai hôm nay em vốn định tìm chị.”
Niên Tuế quay đầu lại: “Tìm chị à? Có chuyện gì á?”
“Chị có muốn quay một video hoán đổi phong cách với em không?” Vưu Giai Diệp chỉ vào cô và chính mình: “Hai chị em mình quay thì khá là tương phản ấy ạ, chắc sẽ thú vị lắm.”
“Được thôi.” Niên Tuế gật đầu đồng ý: “Vậy em cứ hẹn chị đi, cuối tuần này chị chắc là rảnh.”
“Dạ.”
Niên Tuế cười với cô bé: “Chị ra ngoài đây, đừng khóc nữa nhé.”
Vưu Giai Diệp đáp tiếp: “Dạ.”
Đóng cửa lại đứng ngoài hành lang, Niên Tuế thở phì phò vỗ ngực, suýt chút nữa lại gây họa rồi.
“Chị đi đâu thế?” Vu Miểu cứ đợi cô trong phòng họp: “Sao lâu vậy?”
Niên Tuế giơ cao chân máy trong tay: “Đi lấy đồ nè.”
Vu Miểu lấy trà sữa trong túi đồ ra, hỏi cô: “Lát nữa đi ăn ở quán Góc Phố không chị? Lúc đến thấy quán họ có món mới.”
Niên Tuế không hứng thú mấy: “Món mới lần này bình thường, em đừng có mà hy vọng nhiều quá.”
“Chị ăn rồi à? Không phải hôm nay mới lên món sao ạ?”
“À…” Không thể nói là mình được thiên vị ăn riêng nên Niên Tuế nhanh trí: “Chị nhìn ảnh thôi đã thấy bình thường rồi.”
“Sao chị lại có thành kiến với người ta thế nhờ?” Vu Miểu uống một ngụm trà sữa, lên tiếng bênh vực: “Ông chủ người ta tốt mà.”
Niên Tuế cười cười, ông chủ có tốt hay không thì sao cô lại không biết cho được.
Một ngày ba bữa, hỏi han ân cần, cuối tuần còn có dịch vụ tận nhà.
“Sáng vui.” Niên Tuế mở một mắt, đầu óc còn chưa tỉnh táo hẳn.
“Sáng sớm gì nữa? Trưa trời trưa trật rồi.”
Niên Tuế bèn sửa lại: “Vậy trưa vui nhé.”
Minh Hòa quen đường quen lối đi vào bếp, nói: “Đi đánh răng rửa mặt đi.”
Thời tiết nóng nực, thích hợp ăn chút đồ thanh đạm. Hôm nay hai người họ nấu mì trộn bánh gạo với rau xanh. Niên Tuế không thích trứng rán, thấy nó khô, Minh Hòa chiên riêng một đĩa trứng khác.
“Lát nữa anh ăn xong thì đi luôn nhé, nhà có khách đến.” Niên Tuế chạm nhẹ vào màn hình điện thoại xem giờ: “Chắc sắp đến rồi.”
“Ai vậy?”
“Một cô em cùng công ty em, hai đứa em cần làm việc, anh đừng ở nhà.”
“Ồ.” Minh Hòa đáp xong lại ngẩng đầu nhìn cô, hỏi: “Nam Chi có phải là bà chủ công ty bên em không?”
“Ừm, sao thế?”
“Hỏi tí thôi.” Hồi ức thanh xuân của thế hệ 9x của họ đều có cái tên này. Những danh hiệu gán cho Nam Chi là hoa khôi trường đại học, nữ thần văn nghệ. Cô nàng cũng từng tham gia vài chương trình truyền hình. Cái thời đó mạng Internet chưa phát triển như bây giờ, tốc độ cập nhật xu hướng không nhanh, một cái meme có thể hot cả năm trời, huống chi là một con người.
Dù đã hơn 10 trôi qua, cô gái ấy không còn trẻ trung gì nữa, nhưng Minh Hòa vẫn có thể nhận ra khi nhìn thấy cô nàng.
Tuần này Niên Tuế đều bận rộn chuẩn bị cho buổi livestream, cuối cùng cũng đến cuối tuần. Vậy mà có người đến nấu cơm xong lại bị đuổi đi.
Cô nâng bát lên húp một ngụm nước mì, tiện thể liếc trộm Minh Hòa, thấy anh cau mày, vẻ mặt nghiêm túc, cô cứ tưởng anh đang hờn dỗi.
“Hay là buổi chiều anh ra ngoài chơi một vòng đi?”
“Hả?”
Niên Tuế nói: “Anh cứ tìm chỗ nào đó ở một lát, tối ăn cơm rồi quay lại.”
Minh Hòa gật đầu, chấp nhận đề nghị của cô: “Được thôi.”
“Vậy anh đi đánh bóng đây, mấy ngày rồi chưa đi.”
“Anh thích đánh bóng quần đến thế à?”
“Bóng quần có thể chơi một mình mà, không cần gặp ai.”
“Ý là em không phải là người hả?”
“Em thì không tính.”
Niên Tuế đặt đũa xuống một tiếng “cạch”, đưa nắm đấm siết chặt đến gần mặt anh, đe dọa hỏi: “Hửm?”
Minh Hòa mở miệng làm bộ định cắn cô, Niên Tuế lại vội vàng rụt tay về.
Một bát mì vừa ăn vừa đùa cũng hết. Sau đó Niên Tuế ăn hết sạch đĩa trứng chiên còn lại.
“Tối nay em muốn ăn gì?” Minh Hòa đặt bát đĩa đã rửa sạch lên giá ráo nước.
Bụng đang no, Niên Tuế không nghĩ ra, nói: “Tối tính sau đi.”
“Được rồi, vậy anh đi đây.”
“Ừm.”
Minh Hòa nhấn tay nắm cửa, cửa thang máy cũng đúng lúc mở ra.
Cô gái đang nhìn quanh vào màn hình điện thoại, tìm xem 2603 ở đâu.
“Gia Gia.” Niên Tuế vẫy tay: “Ở đây nè.”
Vưu Giai Diệp nghe tiếng nhìn qua, ôm đồ trong lòng chạy về phía cô, gọi: “Chị!”
“Đây là chồng Niêm phải không ạ?” Cô nàng hỏi Niên Tuế.
Minh Hòa bây giờ đã vui vẻ chấp nhận biệt danh này, cười chào hỏi: “Xin chào.”
“Đi đi anh.” Niên Tuế một tay đẩy Minh Hòa ra, tay kia kéo Vưu Giai Diệp dẫn cô ấy vào nhà.
“Em ăn cơm chưa đó?”
“Em ăn rồi.” Cô ấy giơ túi đồ ăn mang về trong tay lên: “Em mua trà sữa cho chị.”
Cánh cửa đóng lại một tiếng “rầm”. Minh Hòa nhướng mày, cô thậm chí còn không nói lời tạm biệt với anh nữa kìa.
“Đối xử với cô em bên ngoài thì nhiệt tình quá nhỉ.” Anh lẩm bẩm với cánh cửa: “Em là cái đồ tồi.”
Cánh cửa mở ra một tiếng “cạch”, Niên Tuế thò đầu ra hỏi: “Anh nói gì đó?”
“Không có gì.” Minh Hòa quay người một cách phóng khoáng: “Đi đây.”
“Sao em cứ nghe như anh chửi em vậy?”
Minh Hòa không quay đầu lại, vẫy tay nói: “Em bị ảo thanh đấy.”
“Chị và chồng Niêm quen nhau bao lâu rồi ạ?” Vưu Giai Diệp mở túi trang điểm mang theo, hỏi Niên Tuế: “Em thấy hai người cứ như vợ chồng già ấy.”
Niên Tuế chỉ có thể tính từ ngày anh không chào hỏi mà chạy thẳng đến nhà cô, trả lời: “Khoảng ba tháng, nhưng quen nhau lâu rồi.”
Cô điều chỉnh góc máy ảnh, hỏi Vưu Giai Diệp: “Chị trang điểm cho em trước hay em trang điểm cho chị trước?”
“Chị trang điểm nhanh không ạ?”
“Nhanh, năm phút là xong.” Niên Tuế lại cười: “Nhưng kỹ thuật trang điểm của chị bình thường lắm nha, chị chỉ biết trang điểm một kiểu thôi.”
“Không sao đâu, cứ làm như bình thường chị vẫn làm là được.”
Hai người dọn ghế đẩu nhỏ ngồi trước máy ảnh. Niên Tuế không biết đánh khối, highlight, các bước trang điểm của cô không cầu kỳ, chỉ cần tí má hồng, tí son môi, lông mày đậm hơn một chút, cả khuôn mặt trông có sức sống hơn là được.
“Ngày xưa lúc đi làm có lần suýt nữa đi trễ, chị vội vội vàng vàng đi luôn, ngay cả son môi cũng không kịp thoa.” Niên Tuế vừa đánh nền vừa chia sẻ: “Bị đồng nghiệp thấy, cứ tưởng chị bị hạ đường huyết sắp ngất đến nơi rồi.”
“Chị có môi nhạt màu ạ?” Vưu Giai Diệp mở mắt ra, ánh mắt dừng lại trên môi cô.
“Không nhạt, mà là bị công việc vắt kiệt hết tinh lực rồi.”
Cô ấy cười: “Lúc đó em cũng lướt thấy bài đăng Weibo của chị. Có thật là bị thu hồi tiền thưởng không ạ?”
“Cơ bản là chưa phát nữa, chị đi đòi thì bảo là muốn thưởng cho chị một phúc lợi lớn hơn, nói là năm nay team building đi Maldives, còn hỏi chị có vui không.” Bây giờ nghĩ lại chỉ coi là một chuyện vui: “Cũng không ngờ đây lại trở thành bước ngoặt cuộc đời mình, tự dưng lại có độ hot, nên nói cái này đúng là tâm linh.”
“Em cũng vậy.” Vưu Giai Diệp nhắm mắt lại để cô xịt khóa nền, hàng mi dài và cong khẽ rung lên: “Ban đầu em chỉ muốn quay một tí thôi, không ngờ lại có nhiều người xem đến vậy. Mấy năm trước em cứ nghĩ mình là nữ chính, cả thế giới xoay quanh mình, nói thật là hơi tự mãn. Bây giờ thì tỉnh táo lại rồi.”
Ngay tối hôm công khai chia tay, cô ấy đã đổi tên trên tất cả các nền tảng, xóa bỏ sự tồn tại của người kia, chỉ còn lại “Nhật ký của Gia Gia”.
“Bành Ngạn Trạch có bạn gái mới rồi ạ.”
Tay của Niên Tuế đang cầm hộp phấn bỗng khựng lại giữa không trung, bất ngờ vì cô ấy lại nói cho mình điều này.
“Là fan nhắn tin riêng cho em biết, anh ấy đã chặn em rồi.”
“Vậy nên hôm kia em khóc à?”
“Cũng không hoàn toàn là vì chuyện này chị ạ. Dạo này các loại áp lực cùng ập đến, con người ta trở nên yếu đuối thôi.” Vưu Giai Diệp mở mắt. “Thật ra lúc mới chia tay em không hề buồn chút nào, em còn cảm thấy nhẹ nhõm nữa.”
Niên Tuế nói: “Có những nỗi đau mang tính chất trì hoãn.”
“Thật ra chị ơi, em tìm chị quay video là có tí ý đồ riêng.” Vưu Giai Diệp thẳng thắn với cô.
Niên Tuế mở nắp bút kẻ mày, hỏi cô ấy: “Gì thế?”
“Mức GMV của chị trong mỗi buổi đều rất cao, em muốn tìm chị học hỏi kinh nghiệm.” (tổng giá trị giao dịch)
Vưu Giai Diệp thở dài. “Dạo này em sắp suy sụp thật rồi.”
Hai năm gần đây, các nền tảng mạng xã hội chính thống dần được đổi mới, ngành tự truyền thông cũng bắt đầu cạnh tranh khốc liệt. Nhiều blogger cùng thể loại đã tìm lối đi riêng, bắt đầu thử sức với việc bán hàng livestream.
Khác với các streamer thương mại điện tử truyền thống chỉ gây chú ý bằng cách so sánh giá cả, họ dựa vào mô hình người nổi tiếng dẫn dắt hàng hóa, cần dựa vào thẩm mỹ cá nhân để chọn lựa những sản phẩm phù hợp với đối tượng khán giả của mình. Họ còn phải nắm rõ chi tiết sản phẩm và các tình huống sử dụng, vừa bán hàng vừa phải truyền tải nội dung.
“Chị có xem qua livestream của em một tí.” Niên Tuế cúi người lại gần cô ấy hơn. “Khả năng diễn đạt của em vẫn rất tốt, chỉ là chị cảm thấy em quá gồng, hơi không thoải mái ấy.”
“Dạ đúng, bây giờ em thấy máy quay là căng thẳng lắm lắm, nhưng trước đây em cũng thường xuyên livestream mà, không hiểu sao đột nhiên lại luống cuống, có phải vì áp lực về doanh số không ạ? Nhưng em lại thấy cũng không tệ lắm.”
“Thật ra nguyên nhân em vừa nói ra rồi đấy.” Niên Tuế kẻ theo khuôn lông mày của cô ấy.
“Thật ạ? Là gì vậy chị?”
Đợi đến khi kẻ xong một bên lông mày, Niên Tuế mới buông tay và trả lời cô ấy: “Làm nghề chúng ta, có lúc chỉ tự tin thôi chưa đủ, em phải đủ tự yêu bản thân, phải hoàn toàn công nhận và yêu thích chính mình. Chúng ta sống dưới ánh mắt của người khác, một khi em từ chủ thể trình diễn biến thành khách thể bị soi xét, đương nhiên em sẽ cảm thấy ngượng ngùng và bất an, vì em bắt đầu quan tâm đến người khác, và em cũng không đủ công nhận chính mình nữa.”
“Ừm.” Vưu Giai Diệp gật đầu. “Đúng là vậy ạ.”
“Thế em có biết tại sao mấy bạn fan đó lại theo dõi em không?” Niên Tuế hỏi cô ấy. “Ngay cả khi em chia tay, họ vẫn chọn tiếp tục ủng hộ em.”
Vưu Giai Diệp nhìn cô, không trả lời.
“Bởi vì không phải chuyện tình yêu của hai em tốt đẹp, mà là chính em tốt đẹp, ống kính của em là tốt đẹp, thế giới em nhìn thấy là tốt đẹp. Họ bị điều đó làm rung động nên mới yêu thích em thôi.”
Vưu Giai Diệp vẫn im lặng, lần này hàng mi cô ấy chớp chớp, trong mắt đã ánh lên giọt lệ.
Niên Tuế đưa tay lên, tiếp tục kẻ nốt bên lông mày còn lại cho cô nàng.
“Cảm ơn chị ạ.”
“Khách sáo gì chứ.” Niên Tuế cười nói. “Cùng một công ty cả mà.”
“Nhưng dạo này em đã hỏi rất nhiều người, một là họ nói ‘cưng à, chị thấy em làm tốt lắm, đừng tự dằn vặt nữa’, hai là nói ‘không sao đâu bé ơi, ai cũng như vậy thôi’. Cả sếp Thẩm cũng tìm em nói chuyện, bảo em nên xem nhiều người khác làm thế nào, học hỏi người khác nhiều hơn.” Vưu Giai Diệp bĩu môi than phiền. “Nói còn tệ hơn không nói, chỉ biết tạo áp lực cho em.”
“Sếp mà, ai cũng vậy thôi.” Niên Tuế lục lọi trong túi trang điểm, muốn tìm một thỏi son phù hợp với cô ấy.
“Vậy tại sao hôm kia chị nói thế ạ? Tại sao chị lại nói sếp ấy là…”
Niên Tuế liếc nhìn chiếc máy ảnh đang quay.
“Chúng ta tạm dừng một chút.” Vưu Giai Diệp duỗi tay tắt máy quay, hạ giọng hỏi: “Chị có biết chuyện gì không?”
“Chị… không biết.”
“Vậy em kể bí mật này cho chị nghe nha.”
Không hiểu sao Niên Tuế bị cô ấy làm hơi căng thẳng, hỏi: “Chuyện gì thế?”
“Chị có biết sếp Thẩm và chị Nam đã ai đi đường nấy từ lâu rồi không?”
Niên Tuế cau mày: “Ai đi đường nấy là sao?”
“Tức là vợ chồng trên danh nghĩa thôi, chưa ly hôn nhưng cũng không còn tình cảm nữa.”
“Không còn tình cảm sao không ly hôn?”
“Bị ràng buộc lợi ích thôi. Bản chất của hôn nhân chẳng phải là trao đổi giá trị, mỗi người lấy cái mình cần sao, nếu không thì còn là tình yêu nữa không?”
Câu này đúng là không thể phản bác được, Niên Tuế nói: “Mấy đứa nhỏ bây giờ đều nhìn thoáng vậy à?”
“Vậy chị có kết hôn với chồng Niêm không?”
Niên Tuế lắc đầu: “Không biết nữa.”
Vưu Giai Diệp đổi cách hỏi: “Thế chị có muốn không?”
Niên Tuế vẫn lắc đầu: “Không nghĩ tới.”
“Vui được ngày nào hay ngày đó, tới đâu hay tới đó thôi.”
Vưu Giai Diệp há hốc miệng tỏ vẻ ngạc nhiên: “Thế chị cũng nhìn thoáng lắm chứ.”
“Chị không phải là nhìn thoáng.” Niên Tuế nói. “Mà là biết kỳ vọng thì cũng vô ích.”
Cuộc đời có quá nhiều biến số, quanh co uốn lượn, lối nhỏ đại lộ, ai mà biết được cái gì đang chờ đợi ở chỗ ngoặt tiếp theo cơ chứ.
