At The Corner - Zoody

Chương 37: lựa chọn



Thủ tục hủy hợp đồng diễn ra nhanh chóng và thuận lợi hơn dự kiến, sáng nay Niên Tuế vào trang chủ của mình, phát hiện tag Văn Hóa Chi Phồn trong phần giới thiệu đã được gỡ bỏ.

Còn nhớ hai năm trước khi nó mới xuất hiện, cô đã phấn khích biết bao, cảm giác như được công nhận, như tìm thấy một nơi chốn thuộc về mình, giờ nghĩ lại chỉ thấy bùi ngùi.

Cả đội ngũ cô chỉ mang theo Vu Miểu, những nhân viên vận hành khác Niên Tuế đều chuyển sang cho Vưu Giai Diệp, bên cô ấy vốn đang thiếu người, cũng coi như một kết thúc vẹn cả đôi đường.

Hai năm không phải là dài, nhưng nói không có chút tình cảm nào với nơi này thì cũng không thể, đi đến cửa thang máy Niên Tuế giơ tay định ấn nút đi xuống.

Cô biết mình không nhịn được, nên khi ý nghĩ đó vừa mới chớm nở trong đầu, Niên Tuế thậm chí còn lười kìm nén, lập tức xoay người đi ngược lại.

Cô gõ cửa hai cái rồi đẩy thẳng cửa bước vào, không quan tâm người bên trong đang làm gì, có bị làm phiền hay không.

“Mượn anh ba phút, tôi có mấy lời muốn nói.”

Thẩm Chí Phàm ngẩng đầu nhìn cô, lưng tựa vào ghế làm việc, làm động tác “mời”.

“Tôi biết đàn ông đều dễ tự tin, nhưng anh có phần quá tự cao rồi.” Niên Tuế nở nụ cười, “Chắc anh hiểu lầm rồi, hôm đó tôi nói có một thời gian tôi rất tò mò về anh, thực ra điều tôi muốn nói với anh là, có một thời gian tôi thực sự rất hận anh.”

Trên mặt đối phương vẫn không có biểu cảm gì, cô cũng thu lại nụ cười.

Những lời này chưa từng được phác thảo trước trong đầu, nhưng cô nói vô cùng trôi chảy, cô thực sự đã kìm nén quá lâu rồi.

“Tôi hận anh khiến chị ấy trở nên trầm mặc, hận anh khiến chị ấy buông bỏ máy ảnh, hận anh khiến chị ấy bắt đầu hoài nghi chính mình, hận anh đã cướp chị ấy đi mất.”

“Nghe nói dạo này anh mua một bộ sofa, ngồi có thoải mái không ạ?” Niên Tuế nhìn ra bên ngoài: “Anh mà còn dám coi những cô gái đến công ty này vì tin tưởng vợ anh là con mồi của anh nữa, thì cứ nhìn xem tôi có tha cho anh không.”

*

“Aaaa, vẫn chưa phát huy tốt lắm.”

Minh Hòa ngồi xuống ghế sofa, đưa tay tách trán cô ra khỏi mặt bàn trà: “Vẫn đang ‘replay’ lại à?”

Niên Tuế nắm tay đấm vào không trung, ảo não nói: “Đáng lẽ ánh mắt em phải hung dữ hơn một chút, câu cuối cùng lực sát thương cũng chưa đủ.”

“Em nói xem anh ta là kẻ hẹp hòi như vậy.” Minh Hòa hơi lo lắng, “Liệu có lại giở trò gì ngáng chân em không?”

“Giở thì giở, đằng nào em cũng sướng miệng rồi, anh ta có bản lĩnh thì cứ chơi em, xem là em nhiều ‘phốt’ hay hắn nhiều ‘phốt’ hơn.”

Niên Tuế tùy hứng quen rồi, cùng lắm không làm nghề này nữa thì về quê, đây là con đường lui của cô. Ban đầu nếu không phải vì kẹt ở giữa là Cố Nam thì cô đã trở mặt với Thẩm Chí Phàm từ sớm rồi, sẽ không nhẫn nhịn chuyện này, càng không đến mức cùng đường mạt lộ phải kéo một người đàn ông đến để nói với anh ta là anh đừng có tơ tưởng đến tôi nữa.

Nhưng nếu đổi lại là người khác thì sao? Hoặc là đã từng có ai chưa? Dù sao thì tấm thẻ phòng kia được đưa một cách cao tay như vậy, việc lợi dụng quyền lực để uy h**p dụ dỗ cũng thuận tay như thế.

Hôm đó Minh Hòa nói không sai, anh ta hoàn toàn là một kẻ quen thói.

“Ừm.” Trong đĩa có khế vừa cắt xong, Minh Hòa xiên một miếng đút tới miệng Niên Tuế, “Người nên sợ hãi là anh ta.”

Trên tivi đang chiếu một chương trình truyền hình mới ra, Niên Tuế nhai mạnh như để trút giận, nói với Minh Hòa: “Chính là chương trình này nè, vốn định mời em, bị công ty đổi thành người khác.”

“Chương trình gì thế?”

“Ngôi sao, nhà thiết kế và blogger lập đội cùng làm thương hiệu, cuối cùng so doanh số xem ai thắng.” Niên Tuế chỉ tay vào người trên màn hình, “Chính là cô này, anh nhớ không? Màn cầu hôn của cô ấy còn là do em lên kế hoạch đấy, em vốn đã nghĩ xong lúc gặp cô ấy em sẽ nói gì rồi.”

“Haizz…” Niên Tuế thở dài, ngả đầu ra sau dựa vào đùi Minh Hòa, “Thực ra đó thực sự là một cơ hội làm việc rất tốt.”

“Sau này còn có nữa mà.” Minh Hòa bưng đĩa, lại xiên một miếng khế đút cho cô.

“Hy vọng vậy.”

Sau khi quyết định hủy hợp đồng Niên Tuế không hề dao động nữa, nhưng thực sự đến lúc này cô hoang mang thì vẫn sẽ hoang mang, sắp 30 tuổi rồi, cuộc đời lại đưa cho cô một ngã rẽ bắt cô phải lựa chọn.

“Làm blogger thì nhất định phải ký hợp đồng với công ty quản lý sao?” Minh Hòa hỏi cô.

“Cũng không nhất định vậy, nhưng ký với công ty thì đơn đặt hàng sẽ ổn định hơn, hơn nữa có người giúp mình kết nối, bản thân có thể đỡ lo hơn.” Niên Tuế nằm bò trên đầu gối anh, nhếch môi cười: “Cả đời này đến giờ mới làm hai công việc, kết quả là nghỉ việc lần nào cũng chửi sếp lần đấy, cũng không biết người tiếp theo là ai đây.”

Minh Hòa vừa định nói gì đó an ủi cô, thì thấy Niên Tuế đột nhiên bật dậy từ dưới đất.

Hai mắt cô sáng rực, bước tới một bước ngồi lên người anh, Minh Hòa ngả người ra sau, ngước mắt nhìn cô.

“Đúng rồi.” Niên Tuế vỗ tay.

Minh Hòa ngơ ngác: “Đúng cái gì?”

Cô lại nhích đầu gối về phía trước, Minh Hòa nín thở, lưng dán chặt vào ghế sofa.

“Mười năm qua em đều cầu nguyện mình gặp được một sếp tốt, sau này em chẳng mong gặp được người tốt nữa, em chỉ mong gặp được một người bình thường.” Niên Tuế vỗ vỗ ngực mình: “Vậy tại sao em không thể tự làm sếp nhỉ?”

Ánh mắt cô rực lửa, Minh Hòa gật đầu đáp: “Đúng.”

“Nói thật là làm một năm nay cũng thấy mệt mỏi rồi, số liệu dao động lớn, em biết internet là ăn nhau ở cái sự mới mẻ, không thể nào thịnh vượng mãi không suy được, cho nên hai năm nay em chẳng dám dừng lại, chỉ muốn lúc kiếm được tiền thì kiếm thêm được đồng nào hay đồng nấy.” Niên Tuế chùng lưng xuống, ngồi vững chãi trên đùi anh, nhìn sang bên cạnh khẽ thở dài: “Mười mấy hai mươi tuổi chỉ một lòng muốn trở nên xinh đẹp tinh tế, mặc dù em cũng chẳng biết xinh đẹp có tác dụng gì. Hai năm nay em nhận được sự quan tâm và khen ngợi còn nhiều hơn hai mươi mấy năm trước cộng lại, nhưng nghe nhiều em phát hiện ra mấy thứ này vẫn là hư ảo, trên thế giới này có lẽ chỉ quyền lực mới là thật, anh xem, chương trình bảo đổi người là đổi người luôn.”

Cô nói một hơi dài, Minh Hòa suýt thì không theo kịp suy nghĩ của cô, mở miệng lại nói một câu: “Đúng.”

“Cho nên em có thể tự mở công ty mà, em có thể tuyển người, em tự lập đội ngũ, ít nhất nhân viên của em không phải lo lắng bị quấy rối chứ nhỉ?” Niên Tuế cười nói xong lại xệ mặt xuống: “Thôi được rồi chuyện này không buồn cười.”

Cô lật người ngồi xuống bên cạnh anh, Minh Hòa lén thở phào một hơi, cầm cái gối tựa bên cạnh ôm vào lòng.

Trong tivi đang chiếu chương trình kia, Niên Tuế nhìn những nam thanh nữ tú hào nhoáng bên trong, đột nhiên không cảm thấy tiếc nuối nữa.

Chờ đợi một cơ hội rơi trúng đầu còn lâu mới bằng tự mình tạo ra cơ hội một cách thực tế.

“Chử Mộng trước đây từng nói muốn làm một thương hiệu mới, anh không biết bây giờ quần áo nữ khó mua thế nào đâu, đến một chiếc quần bò ngồi xuống không bị phồng, túi quần nhét vừa điện thoại cũng khó kiếm, bây giờ em nghĩ lại, em có thể hợp tác với bả mà, việc gì cứ phải tham gia chương trình gì chứ.” Niên Tuế nói, “Dù sao trước đây tiết kiệm tiền là muốn năm 30 tuổi mua nhà cho mình, bây giờ tạm thời không mua được nữa, vậy thì lấy ra khởi nghiệp thôi.”

“Em, em muốn mua nhà à?”

“Sau này tính định cư ở đây thì chắc chắn muốn mua rồi mà.”

Minh Hòa lơ đễnh, muốn nói chuyện gì khác để chuyển sự chú ý, anh hỏi cô: “Mua kiểu gì? Biệt thự lớn?”

“Ừm…” Niên Tuế lại dán sát vào, khoác tay anh tựa đầu lên vai anh: “Biệt thự thì thôi đi, giá nhà ở đây em không mua nổi đâu. Có thể ở xa một chút, xung quanh yên tĩnh một chút, nhưng cũng không được xa quá. Thực ra em vẫn bị ám ảnh với thang máy, tốt nhất là ở tầng một, có cái sân nhỏ hay gì đó, như vậy sau này già rồi cũng không lo leo không nổi cầu thang, còn có thể trồng rau nữa.”

Minh Hòa “ừm” một tiếng, trong hơi thở toàn là mùi nước hoa trên người cô, ngòn ngọt hơi ngấy, giống như kem vani rưới mật hoa cam.

Niên Tuế miêu tả ngôi nhà trong mơ, hoàn toàn không để ý trán anh đã lấm tấm mồ hôi, tóc cọ vào cổ anh, nói tiếp: “Nhưng mà em vẫn nên nghĩ xem văn phòng mở ở đâu trước đã, hay là hôm nào rảnh anh đi xem văn phòng cùng em nhé? Hay là nên tuyển người trước nhỉ? Nếu không một mình Miểu Miểu vừa phải giúp em kết nối thương mại vừa phải…”

Anh đột ngột đứng dậy, Niên Tuế mất trọng tâm ngã ngửa ra, cô chống tay lên ghế sofa ngẩng đầu hỏi: “Anh đi đâu đấy?”

Minh Hòa quay lưng về phía cô, đáp: “Anh đi tắm.”

“Mới ba giờ chiều anh tắm cái gì?”

“Đầu anh ngứa, anh gội đầu.”

“À.” Niên Tuế nằm thẳng xuống, trong đầu toàn là kế hoạch và viễn cảnh tương lai.

Giờ giấc sinh hoạt của cô từ sau khi bị Minh Hòa ép buộc điều chỉnh lại thì vẫn duy trì đến tận bây giờ, thậm chí mấy hôm nay cô ngủ còn sớm hơn cả anh.

Sắp qua mười hai giờ đêm, Niên Tuế bám khung cửa phòng ngủ, thò đầu vào hỏi người đang ngồi sau bàn làm việc: “Anh còn chưa ngủ à?”

“Ừ, em buồn ngủ thì ngủ trước đi.” Bên tay Minh Hòa là một đống bản vẽ, tay cầm bút chì gỗ không biết đang khoanh vẽ cái gì.

“Vậy em ngủ đây.” Niên Tuế thôi nhìn nữa, vén chăn nằm lên giường.

Đầu giường để một ngọn đèn ngủ, cô ngủ không say lắm, Minh Hòa vừa nằm xuống cô đã lật người dựa sát vào, miệng lầm bầm câu gì đó.

“Anh Lâm Việt rủ chúng ta cuối tuần đến nhà ăn cơm.” Minh Hòa đỡ lấy cổ cô giúp cô gỡ tóc bị đè ra: “Anh ấy bảo em đồng ý rồi, em đồng ý lúc nào thế?”

“À.” Niên Tuế ôm eo anh, nhắm mắt trả lời: “Lần trước đấy.”

Ngủ chung trên chiếc giường này gần một tháng rồi, ban đầu hai người vẫn khá giữ ý tứ, hành động thân mật nhất bình thường cũng chỉ là hôn má, còn lâu mới đến mức có thể ôm nhau ngủ.

Nhưng có đôi khi ngủ say rồi lại lật người, mấy lần buổi sáng Niên Tuế tỉnh dậy thậm chí phát hiện mình đang nằm sấp trên người Minh Hòa, bây giờ dứt khoát mặc kệ, đằng nào thì ôm nhau ngủ đúng là ấm hơn thật, trong lòng cũng muốn dán sát đối phương hơn một chút.

Minh Hòa hạ giọng: “Anh tắt đèn đây.”

“Ừm.”

Vừa chợp mắt được một lúc, đợi đến khi bóng tối bao trùm xung quanh, ý thức của Niên Tuế ngược lại dần trở nên tỉnh táo, cô mở mắt, lờ mờ nhìn thấy đường nét khuôn mặt anh.

Minh Hòa ngủ yên bình, tiếng tim đập truyền qua xương cốt và da thịt đến tai cô, từng nhịp từng nhịp vang lên rồi tan đi, cô thích nghe âm thanh này đi vào giấc ngủ.

Niên Tuế nhắm mắt lại lần nữa, cô không phải người hay suy nghĩ linh tinh, nhưng dạo này cứ cảm thấy có chỗ nào đó là lạ mà lại không nói ra được mấu chốt cụ thể, cô ôm chặt người bên cạnh hơn một chút, có lẽ là do mình nghĩ nhiều rồi.

Năm qua Từ Lâm Việt mời Minh Hòa rất nhiều lần đến nhà tụ tập, nhưng anh toàn không thích, không thích chen vào chỗ đông người, lần này Từ Lâm Việt buông một câu “nhưng bạn gái cậu đồng ý với tôi rồi nhé”, Minh Hòa không tiện từ chối nữa. Từ Lâm Việt cũng không mời người khác, chỉ bốn người bọn họ cùng ăn bữa tối đơn giản, cũng coi như chúc mừng trước việc chi nhánh nhà hàng khai trương.

“Anh Lâm Việt giúp anh không ít.” Trên đường đi Minh Hòa kể cho Niên Tuế: “Anh ấy rất tốt, cũng coi như là Bá Nhạc của anh rồi, không có anh ấy thì cả đời này chắc anh sẽ không mở nhà hàng nữa.”

Niên Tuế gật đầu nói: “Có thể nhìn ra được mà.”

“Đầu những năm 20 tuổi có một khoảng thời gian anh phát hiện mình không cảm nhận được niềm vui nữa, trước đây cứ nghĩ nhà trả hết nợ thì mọi chuyện sẽ ổn thôi, đợi đến khi ngày đó thực sự đến, anh dường như cũng không vui vẻ như trong tưởng tượng, chỉ thấy mệt.” Minh Hòa mở miệng nói, “Sau đó có một lần ba anh uống say ở bên ngoài, anh đi đón ông ấy, trên đường ông ấy cứ kêu đói, về nhà anh chiên cho ông ấy một đĩa cơm chiên, ông ấy ăn sạch sành sanh không còn hạt nào, khoảnh khắc đó anh cảm thấy rất hạnh phúc.”

Niên Tuế hỏi anh: “Cho nên anh đi mở nhà hàng?”

“Ừa, anh quên mất đã đọc được ở đâu rồi, nói là cả đời này người sẽ nhớ xem bạn có ăn uống tử tế hay không ngoài mẹ ra có lẽ chính là chủ quán cơm.” Nói đến đây Minh Hòa cười cười, bởi vì nhớ tới lần đầu tiên ai đó đến quán của anh cũng ăn sạch cơm trong tô.

Anh cũng chợt nhận ra, hóa ra ngay từ lần đầu gặp mặt cô đã khiến anh cảm thấy hạnh phúc rồi.

Lần trước ở buổi nếm thử món mới, Từ Lâm Việt với tư cách ông chủ đã tặng Niên Tuế một chai rượu vang sủi, lần này cô cũng chọn một chai Whisky làm quà đáp lễ, ngoài ra còn chuẩn bị cho vợ anh ấy một bộ ấm trà gốm phong cách Trung Cổ.

Lúc nhà tân hôn của anh ấy vừa sửa xong Minh Hòa đã tặng quà tân gia rồi, đây vẫn là lần đầu tiên đến thăm nhà.

Sau tiếng chuông cửa, người đàn ông đeo tạp dề quanh eo ra mở cửa, Từ Lâm Việt đón họ vào nhà, vừa đi về phía bếp vừa nói: “Hai người ngồi trước đi nhé, vợ anh vẫn chưa về.”

Niên Tuế cười hỏi anh: “Nhà anh cũng là đàn ông nấu cơm à?”

“Đúng rồi đó.”

“Em giúp anh nhé.” Minh Hòa cởi áo khoác, đi theo Từ Lâm Việt vào bếp, trong không khí thoang thoảng mùi bơ thơm lừng, anh nhìn bếp lò hỏi: “Đang chiên gì thế? Bít tết ạ?”

“Cậu ra ghế sofa mà ngồi.” Từ Lâm Việt giơ tay đuổi anh đi, “Bưng đĩa hoa quả này ra ăn trước đi.”

“Được được được.” Minh Hòa bưng đĩa đi ra, không làm phiền người đàn ông nội trợ trổ tài.

Đào Đình về đến nhà thì trời đã sắp tối hẳn, trong bốn người chỉ có chị ấy là dân văn phòng làm hành chính, vừa vào cửa đã xin lỗi: “Ngại quá, có cuộc họp bị trễ, để mọi người phải đợi lâu.”

“Không sao không sao.” Niên Tuế xua tay, “Bọn em cũng vừa đến chưa lâu.”

Từ Lâm Việt nghe thấy tiếng xe trong sân đã từ trong bếp đi ra đợi ở cửa, anh ấy đón lấy túi xách trong tay Đào Đình, hai người ôm nhau một cái, môi chạm nhẹ, thì thầm vào tai nhau câu gì đó, đại loại là “vất vả rồi”, “có mệt không” vân vân.

Những hành động này nhỏ nhặt và tự nhiên, như hòa tan vào thói quen thường ngày, Niên Tuế kéo ánh mắt về, cúi đầu cũng khẽ cong khóe môi.

Có lẽ là vì đã có một cặp vợ chồng kiểu mẫu làm hình mẫu, cô dường như bỗng nhiên biết được mấu chốt làm cô cảm thấy kỳ lạ nằm ở đâu rồi.

Niên Tuế ngước mắt nhìn người đàn ông bên cạnh mình.

—Họ thân mật, nhưng không hôn môi.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...