At The Corner - Zoody

Chương 38: tâm sự



Vợ của đàn anh trẻ hơn nhiều so với tưởng tượng của Niên Tuế, hỏi ra mới biết hai người trạc tuổi nhau, Đào Đình cũng là thế hệ 9x và vẫn luôn theo dõi tài khoản của Niên Tuế.

“Công ty chị trước đây từng liên hệ với em, nhưng hình như em không nhận quảng cáo mỹ phẩm trang điểm.”

“Dạ đúng, em nhận đồ gia dụng hàng ngày nhiều hơn, mảng trang điểm ít hợp tác.”

Hai người phụ nữ lập tức trở nên thân thiết, Đào Đình nói với Niên Tuế: “Chị đợi mãi video chia sẻ quần áo mùa đông mới của em đấy, dạo này đang muốn mua một chiếc áo khoác dạ form đẹp.”

“Em vừa hủy hợp đồng với công ty nên dạo này ít cập nhật, có nhiều việc khác phải lo.” Niên Tuế cầm lấy chiếc áo khoác của mình trên lưng ghế sofa, “Chị muốn mua áo khoác dạ thì có thể thử cái này của em, năm nay em toàn mặc cái này, chị dáng cao chắc chắn mặc cũng hợp.”

“Được chứ, để chị thử xem.”

Thấy hai người họ có chuyện riêng để nói, Minh Hòa đi vào bếp tìm Từ Lâm Việt.

Hôm nay trời ấm, Đào Đình chỉ mặc một chiếc áo len dệt kim sát nách bên trong, nhìn thấy đường nét cơ bắp trên cánh tay chị ấy, Niên Tuế không nhịn được ồ lên một tiếng, hỏi: “Chị thường xuyên tập gym à?”

“Dạo này ít rồi, chỉ tập pilates với mấy cái nhẹ nhàng thôi, các bài tập tạ đều dừng rồi.”

“Em cũng muốn tập được như chị.” Niên Tuế nói, “Nhưng em sợ tập tạ sẽ làm cổ to ra.”

“Em tìm huấn luyện viên chuyên nghiệp hướng dẫn từ từ thì sẽ không bị đâu.” Đào Đình xỏ tay vào ống tay áo: “Chị có thể giới thiệu cho em, huấn luyện viên của chị cũng được lắm, là nữ, em cứ nói nhu cầu của mình với cô ấy là được, cô ấy sẽ giúp em lên một lộ trình hoàn chỉnh.”

“Dạ.” Niên Tuế đứng ra xa ngắm nghía, Đào Đình thấp hơn cô một chút, dáng người cũng mảnh mai hơn, cô nói, “Em cảm giác chị phải mặc nhỏ hơn một size.”

Đào Đình lại nói: “Cỡ này là vừa rồi.”

“Dạ?” Niên Tuế khó hiểu.

Đào Đình cũng không giải thích nhiều, cười cười nói với cô: “Em nhớ gửi link cho chị nhé.”

“Dạ.”

Món ăn trên bàn đều là kiểu Tây, Minh Hòa nói Niên Tuế thích ăn cơm, Từ Lâm Việt lại làm thêm món cơm chan canh bò cà chua.

Chai Whisky Niên Tuế mang đến được Từ Lâm Việt pha với soda làm thành món Highball, Minh Hòa không uống rượu, Đào Đình cũng không uống, hai người họ đều uống nước trái cây.

Trước khi ăn, Đào Đình nâng ly thủy tinh trong tay lên, kính Niên Tuế và Minh Hòa trước, nói “chào mừng Niêm Niêm và chồng Niêm đến nhà làm khách”, cuối cùng chạm ly với Từ Lâm Việt, nói với chồng cũng là đầu bếp chính hôm nay: “Vất vả cho anh rồi, hôm nay chuẩn bị cho mọi người một bữa thịnh soạn thế này.”

“Nói thật là hôm nay anh căng thẳng lắm đấy.” Từ Lâm Việt ôm ngực, thở dài nói, “Chỉ sợ cô giáo Niêm Niêm không hài lòng.”

“Nào có ạ.” Niên Tuế nhấp một ngụm rượu, vội vàng đặt ly xuống thanh minh cho mình, “Em đều là nói chuyện nào ra chuyện ấy, không có ác ý công kích đâu ạ, em cũng nói món ở nhà hàng các anh hương vị rất ngon mà, chỉ là lúc mới khai trương phục vụ chưa chu đáo, cái này phải trách Minh Hòa.”

“Đúng đúng đúng.” Minh Hòa khiêm tốn nhận lỗi, “Do anh làm việc không tốt.”

Mọi người trên bàn đều bật cười, chuyện này đã qua non nửa năm rồi, bọn họ lúc đó chẳng ai ngờ được sẽ có ngày ngồi cùng một bàn nâng ly vui vẻ thế này.

“Thế Niêm Niêm này, sau này em định ký với công ty quản lý mới à?” Đào Đình nhìn Từ Lâm Việt, rồi nói với Niên Tuế: “Bọn chị có người họ hàng cũng làm MCN, mở cũng nhiều năm rồi, không biết em đã nghe qua chưa.”

“Thế ạ?” Niên Tuế cười nói, “Nhưng em định tự mở công ty rồi, cứ để người khác làm sếp mình mãi, chi bằng tự mình làm boss.”

“Thật á?” Đào Đình nâng ly về phía cô, “Chị ủng hộ em.”

“Em cảm ơn.” Niên Tuế cười chạm ly, nói đùa: “Mọi người bên cạnh mà có ai muốn làm truyền thông mạng xã hội thì giới thiệu cho em nhé, em cũng nhận đào tạo người mới đấy.”

“Chẳng phải có sẵn hai người đây sao.”

Niên Tuế nhìn theo ánh mắt của Đào Đình, vui vẻ nói: “Chị nói hai anh này á? Thế thì đi theo con đường ẩm thực hay là con đường nhan sắc đây?”

“Kết hợp cả hai luôn đi.” Đào Đình nói, “Hôm nay lập luôn cho hai người cái tài khoản, tên là ‘Lão Từ và Tiểu Minh’, trực tiếp debut thành nhóm nhạc.”

Niên Tuế cười ngặt nghẽo, vỗ đùi phấn khích nói: “Chị đừng nói nữa, em cảm giác có khi hot thật đấy.”

Hai người mỗi người một câu nói chuyện rôm rả, sắp xếp quy hoạch nghề nghiệp nửa đời sau cho hai vị kia đâu ra đấy.

Từ Lâm Việt nâng ly rượu, gọi người đối diện: “Nào, Tiểu Minh, anh em mình cũng cụng một cái.”

Minh Hòa đáp: “Ok lão Từ.”

Rượu Whisky nồng độ cao pha với soda, thêm một lát chanh uống rất thanh mát dễ vào miệng, tối nay Niên Tuế uống hai ly, trên đường về nhà vẫn rất tỉnh táo, Minh Hòa cũng không thấy cô có gì bất thường.

Nghe thấy tiếng “rầm” một cái thật to trong nhà tắm, tim anh thót lại, đi đến cửa lại không dám đẩy cửa vào ngay, cách cánh cửa gọi vọng vào trong: “Không sao chứ? Bị ngã à?”

Niên Tuế “ừm” một tiếng, nghe có vẻ rất đáng thương.

“Em mặc quần áo chưa?” Minh Hòa hỏi cô, “Anh vào nhé?”

“Ừm.”

Niên Tuế bị ngã lúc đang xỏ quần ngủ, có lẽ do hơi nước nóng bốc lên khiến men rượu xộc lên não, cô vừa nhấc chân lên thì thấy đầu nặng trum, mắt hoa lên rồi cả người ngã xuống.

“Ngã vào đâu rồi? Có bị trẹo chân không?” Minh Hòa ngồi xổm xuống, đưa tay cho cô vịn vào mình trước.

Niên Tuế từ từ hoàn hồn, trả lời: “Không sao, chỉ bị va tay chút thôi.”

Minh Hòa bế ngang cô lên, cô để trần đôi chân, chiếc áo thun bên trên chỉ vừa vặn che đến đùi.

Nhiệt độ trong nhà thấp, trên người Niên Tuế vẫn còn đọng những giọt nước, sợ cô trúng gió bị cảm, Minh Hòa sải bước vào phòng ngủ đặt cô lên giường.

“Còn đau không?” Anh đưa tay vào túi muốn tìm điện thoại, “Anh xem bây giờ còn mua được thuốc giảm đau Vân Nam Bạch Dược không.”

“Không cần đâu.” Niên Tuế giữ tay anh lại: “Không nghiêm trọng, vừa nãy em chỉ chưa kịp phản ứng thôi.”

“Say rồi à?” Minh Hòa ngồi xuống bên mép giường, đưa tay chạm vào trán cô. Cả người cô tỏa ra hơi nóng, dùng sữa tắm của anh, mùi hương vón khá nhẹ, có lẽ vì vừa từ nhà tắm ra nên hương thơm trên người mới ngào ngạt như vậy.

“Không.” Niên Tuế co chân, nắm lấy ngón tay anh áp lên má mình, tay anh mát lạnh, áp vào thế này thật thoải mái.

Lúc vào Minh Hòa không rảnh tay bật đèn, trong phòng ngủ tối om, ánh sáng từ phòng khách hắt vào giúp họ miễn cưỡng nhìn rõ nhau.

“Em dọa anh sợ chết khiếp.” Minh Hòa khẽ nói.

Niên Tuế gối đầu lên bàn tay anh đặt trên đầu gối mình, không nói gì.

Minh Hòa dùng tay kia vỗ vỗ lưng cô: “Cho anh xem bị ngã ở đâu.”

Niên Tuế vẫn không động đậy, hai mắt nhìn chằm chằm vào một điểm giữa không trung, không biết đang thẫn thờ cái gì.

Nhận ra tâm trạng cô hơi sa sút, Minh Hòa cúi người nhìn vào mắt cô, hỏi: “Sao thế? Đang nghĩ gì vậy?”

Họ cách nhau rất gần, Niên Tuế ngẩng đầu lên, trán chạm trán, mũi chạm mũi với anh.

“Say thật rồi à?” Giọng Minh Hòa ẩn chứa nụ cười.

Hơi thở của nhau quấn quýt, nhịp điệu có chút rối loạn, cô rúc sâu vào lòng anh, tựa vào vai anh lắc đầu.

Cả tấm lưng của Niên Tuế đều để trần, Minh Hòa kéo chăn quấn lấy cô, xoa đầu cô nói: “Buồn ngủ thì ngủ trước đi.”

“Anh lại phải làm việc à?”

“Ừ.”

“Làm gì thế?”

“Có chút việc.”

“Ồ.” Niên Tuế túm lấy chăn nằm xuống, xoay người quay lưng về phía anh.

Vẫn cảm thấy tâm trạng cô không tốt lắm, Minh Hòa chống một tay bên cạnh người cô, hỏi: “Sao thế? Có phải người vẫn còn đau không?”

“Không có.” Giọng Niên Tuế nghẹt trong gối, “Em buồn ngủ.”

“Ngủ đi.” Minh Hòa giúp cô tém góc chăn, đứng dậy nhẹ nhàng khép cửa phòng ngủ.

Hôm nay anh vén chăn nằm lên giường, Niên Tuế không giống như được gắn cảm biến tự động mà sán lại gần nữa.

Minh Hòa tắt đèn bàn trên tủ đầu giường, vươn tay qua ôm lấy eo cô kéo về phía lòng mình.

Anh biết cô ngủ trông như thế nào, cho nên biết rõ lúc này cô chỉ đang nhắm mắt mà thôi.

“Sao cảm giác em có tâm sự thế?” Tóc cô cọ qua môi anh, Minh Hòa siết chặt cánh tay hơn một chút, hít hà mùi hương trên người cô rồi nhắm mắt lại.

“Hơi mông lung.” Niên Tuế cuối cùng cũng mở miệng, “Có thể là do em nghĩ nhiều quá.”

“Không sao đâu, lúc bắt đầu ai cũng sẽ thấy mông lung cả.” Minh Hòa dùng đầu ngón tay xoa xoa mu bàn tay cô, an ủi, “Cứ đi từng bước một, dần dần em sẽ tìm thấy phương hướng thôi.”

“Ừm.”

“Tên công ty đặt xong chưa?”

“Rồi, Miểu Miểu nghĩ ra một cái.” Niên Tuế cười lên: “Tên là ‘Niên Niên Hảo’.”

“Niên Niên Hảo.” Minh Hòa đọc lại một lần, cũng cười: “Tên này hay đấy.”

“Em cũng thấy cái tên này rất hay.” Niên Tuế nằm ngửa trên giường, nắm lấy ngón tay anh: “Đợi thủ tục xong xuôi, em muốn tuyển hai bạn sinh viên thực tập trước, để Miểu Miểu hướng dẫn họ, cũng san sẻ bớt công việc cho em ấy.”

“Ừm.”

“Thực ra anh có một ứng cử viên muốn giới thiệu cho em.” Minh Hòa nói.

“Ai thế?”

“Nghiêm Dương đấy, em ký hợp đồng với cậu ấy đi.”

“Anh chắc chứ?” Niên Tuế xoay người đối mặt với anh.

“Thôi bỏ đi.” Minh Hòa bĩu môi ghét bỏ: “Tên đó nhiều ‘phốt’ đen lắm, dễ bị ‘khui’.”

Niên Tuế cười rúc vào lòng anh, ôm eo anh hỏi: “Thật hay giả đấy? Có ‘phốt’ đen gì kể nghe xem nào?”

“Nhiều vô kể, kể ra thì dài lắm.”

“Hai hôm trước anh hỏi cậu ấy rồi, dạo này cậu ấy đang trượt tuyết ở Quân Sơn, bảo qua một thời gian nữa sẽ về.” Minh Hòa ôm Niên Tuế, trong lòng cuối cùng cũng thấy yên ổn, “Đợi cậu ấy về anh gọi cậu ấy đến nhà ăn cơm, anh sẽ chính thức giới thiệu cậu ấy với em.”

“Ừa.”

“Bà nội, cô, ba anh, anh Lâm Việt, còn có Nghiêm Dương.” Minh Hòa nói với Niên Tuế, “Đây là tất cả gia đình và bạn bè của anh.”

“Hình như anh bỏ sót một người rồi.” Niên Tuế nói.

Cơn buồn ngủ ập đến, đầu óc Minh Hòa hoạt động hơi chậm, anh nghi ngờ nói: “Thế á? Không có đâu.”

“Anh đếm lại xem.”

Minh Hòa thực sự xòe một bàn tay ra bắt đầu đếm ngón tay: “Bà nội, cô…”

“Đồ ngốc này.” Niên Tuế nắm lấy tay anh nhét lại vào trong chăn, anh cử động làm khí lạnh lùa hết cả vào.

“Không sót mà nhỉ?”

Niên Tuế vẫn nói: “Anh nghĩ kỹ lại xem nào.”

Mãi một lúc lâu sau Minh Hòa mới phản ứng lại, anh ôm chặt người trong lòng, cằm cọ cọ vào đầu cô nói: “Đương nhiên còn có em nữa.”

“Vậy em là gia đình và bạn bè à?”

Trong bóng tối Minh Hòa mở mắt chớp chớp, sao nghe giọng điệu của cô vẫn lộ ra vẻ không hài lòng nhỉ.

“Anh…”

“Ngủ đi.” Niên Tuế bịt tay lên miệng anh một cái “bốp”: “Anh không được nói nữa.”

Minh Hòa vốn định đáp một tiếng “ừ”, lại sợ chọc cô xù lông lên, đành phải gật đầu.

Anh rút một tay ra mò lấy điện thoại bên gối mở khóa màn hình, giảm độ sáng xuống rồi gửi cho Nghiêm Dương một tin nhắn.

[Mày mau về đi anh tôi à]

*

Lời tác giả: Đúng là ăn quen bén mùi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...