Vân Chu tính toán đi tìm Tô Du nói chuyện rõ ràng nhưng Tô Du lại không thấy đâu, không biết đang làm gì.
Nếu Tô Du từ đó không xuất hiện nữa thì Vân Chu có thể thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ đối phương chỉ tạm dừng một lát rồi sẽ lại xuất hiện. Nhưng Vân Chu cũng không muốn kéo số Tô Du ra khỏi danh sách đen—anh gần như có thể tưởng tượng được phản ứng của đối phương khi anh làm vậy. Chắc chắn sẽ càng phiền phức hơn.
Thôi kệ, nước đến chân mới nhảy vậy.
Đối với Vân Chu, đây chỉ là một trong số những việc cần giải quyết. Anh còn rất nhiều việc khác phải làm, ví dụ như luận văn, đề tài, hay nơi đi sau khi tốt nghiệp... Dù sao thì việc nào cũng khó giải quyết hơn vấn đề của Tô Du.
Sau khi đau khổ 1 chọi 1 với giáo sư về luận văn ở quán cà phê cả buổi chiều, năng lượng của Vân Chu hoàn toàn cạn kiệt. Anh đi được hai bước liền cảm thấy linh hồn mình sắp bay lên trời bèn trực tiếp tìm một chiếc ghế ven đường ngồi xuống để thả trôi bản thân, khẩn cấp phục hồi năng lượng.
Khi năng lượng phục hồi được khoảng một nửa, Vân Chu nghe thấy có người gọi mình từ bên cạnh.
"Vân Chu? Tốt quá, cậu ở đây rồi!"
Vân Chu ngẩng đầu nhìn qua, là đàn chị Khương Hạc, người từng cùng tổ đề tài với anh. Ấn tượng lớn nhất của anh về cô ấy là một phần tử “kh*ng b* xã giao”, tràn đầy năng lượng đến mức khiến người ta ghen tị. Cô ấy là kiểu người mà Vân Chu muốn trở thành nhất—một bậc thầy quản lý thời gian có thể làm 800 việc trong một ngày.
Anh nâng tay, định chào hỏi lịch sự nhưng vừa duỗi tay ra đã bị cô ấy nhiệt tình nắm lấy. Vân Chu có một dự cảm không lành.
"Vân Chu, em quả thực chính là nhân vật được đo ni đóng giày cho kịch bản của chị. Có hứng thú tham gia dự án mới của câu lạc bộ kịch nói chúng tôi không? Có thể thêm điểm tín chỉ đấy!"
Vân Chu bình tĩnh rút tay về, nói: "Đàn chị, em đã qua giai đoạn có thể bị cám dỗ bởi điểm tín chỉ rồi."
Chuyện này phải đi tìm sinh viên năm nhất, năm hai chứ! Chỉ cần nghe thấy có thể thêm điểm tín chỉ, sau đó dù Khương Hạc có nói đi cạo tóc hiệu trưởng thì họ cũng sẽ đồng ý ngay lập tức.
—Không biết nữa, dù sao nghe thấy có thể thêm điểm tín chỉ là tôi đến rồi.
"Hơn nữa đàn chị, sao chị còn rảnh quản câu lạc bộ kịch nói vậy?"
Khương Hạc đúng là người của câu lạc bộ kịch nói nhưng bây giờ là lúc nào rồi, mọi người bình thường lẽ nào không phải đang tự hành hạ mình với luận văn sao? Sao Khương Hạc lại rảnh rỗi thế?
"Giúp bạn bè bận rộn thôi" Khương Hạc tùy ý nói, "Mấy cô ấy muốn tham gia một cuộc thi, chú em giúp chị chút đi, nhân vật của cậu ít đất diễn lắm."
"Hơn nữa, em tương đối có kinh nghiệm mà, tìm người mới thì còn phải phối hợp với người khác phiền phức lắm."
Nghe Khương Hạc nói anh có kinh nghiệm, sắc mặt Vân Chu liền trở nên dị thường vi diệu. Đúng không sai, Vân Chu trước kia cũng từng bị lừa đến câu lạc bộ kịch nói để giúp diễn kịch, còn diễn một nhân vật mà anh đến nay không muốn nhớ lại.
"...Chị sẽ không muốn em lại diễn nhân vật nữ chứ?"
Ngay từ đầu khi nghe Khương Hạc muốn tìm anh diễn kịch, Vân Chu chỉ hơi lo lắng kỹ năng diễn xuất của mình không tốt. Cho đến khi anh nhận được kịch bản của mình, phát hiện nhân vật anh diễn là em gái thứ hai của nữ chính. Tóm gọn lại là phải mặc nữ trang.
Lý do của Khương Hạc lúc đó rất thực tế: "Không có cách nào cả, chị phải làm đạo diễn, diễn viên nữ ban đầu tạm thời có việc, nữ diễn viên trong câu lạc bộ không đủ, tìm nam sinh khác thì họ còn không mặc vừa phục trang, bây giờ chiêu mộ người mới cũng hoàn toàn không kịp. Trong số những người chị quen, em là người rảnh nhất, à không phải, phù hợp nhất."
Vân Chu: "..."
Còn lý do vì sao Vân Chu cuối cùng vẫn đồng ý... Bởi vì lúc đó anh vẫn đang trong giai đoạn thực sự rất cần thêm điểm tín chỉ.
Nếu chỉ là nhân vật nam phụ, Vân Chu thì không ngại giúp đỡ nhưng nếu vẫn giống lần trước, anh lần này không cần thêm điểm tín chỉ, Khương Hạc tuyệt đối đừng nghĩ làm anh đồng ý!
"Yên tâm đi" Khương Hạc vỗ vỗ vai anh, "Tuyệt đối không phải nhân vật nữ, lừa cậu tôi sẽ học lại, không tốt nghiệp được ba năm!"
Đây thật là một lời thề rất tàn nhẫn, Vân Chu cảm thấy lần này vấn đề hẳn là không lớn. Cho đến khi Khương Hạc lại lần nữa đưa cho anh một bộ nữ trang, vẫn là sườn xám.
Vân Chu: "???"
Nói không phải nhân vật nữ đâu?
"…Đàn chị, chị vì lừa em mà thề độc như vậy sao?"
Quá độc ác đi?!
"Nói gì vậy, chị không muốn học lại đâu" Khương Hạc vẻ mặt không hiểu, "Em xem kịch bản đi, đây là một đại lão giả gái, một nhân vật chuẩn nam! Chẳng qua 99% thời gian hắn đều mặc nữ trang."
Vân Chu: "...?"
Anh diễn nhân vật nữ thì phải mặc nữ trang, diễn nhân vật nam thì vẫn phải mặc nữ trang vậy anh diễn nhân vật giới tính nào có sự khác biệt cơ bản gì sao?!
"Dù sao em cũng đến rồi," Khương Hạc nói "Lần này đất diễn của em thực sự rất ít."
"Không được, em thật sự không diễn được..."
Khương Hạc ở sau lưng anh rầu rĩ nói: "Chị sẽ trả lương cho cậu, gấp đôi tiền làm thêm ở quán cà phê của cậu."
Vân Chu: "…Em diễn."
Anh hiện tại không thiếu điểm tín chỉ nhưng anh thực sự thiếu tiền, chỉ có thể nói do dự một giây đều là không tôn trọng tiền bạc.
Cuối cùng Khương Hạc bảo anh mang quần áo về ký túc xá thử một lần, nếu kích thước không vừa thì nói với cô ấy.
Vân Chu ôm túi đựng trang phục diễn đứng ngoài ký túc xá, rối rắm một lát anh mới từ từ mở cửa sau đó cẩn thận liếc nhìn vào bên trong. May quá, Du Hoài không có ở đây. Vân Chu thở phào nhẹ nhõm. Nếu Du Hoài có ở trong ký túc xá, Vân Chu tuyệt đối sẽ không thay quần áo. Mặc dù là vì tiền nhưng chuyện này thực sự quá đáng xấu hổ. Anh không dám tưởng tượng đối phương sẽ có biểu cảm gì khi thấy mình mặc loại quần áo này.
Nhanh chóng thử xong trước khi Du Hoài quay về. Khương Hạc luôn thích tìm Vân Chu chữa cháy cũng không phải không có lý do. Nam giới bình thường rất khó mặc vừa trang phục diễn của nhân vật nữ, nhưng Vân Chu thể trạng nhỏ, eo lại thon mặc trang phục diễn của nhân vật nữ gần như không có gì không thoải mái.
Sự thật chứng minh quả đúng là như vậy. Vân Chu thử quần áo khá thuận lợi, kích thước vừa khít, nhưng khi mặc đến cuối cùng Vân Chu bỗng nhiên nhận ra một vấn đề vô cùng quan trọng. Chiếc sườn xám này có khóa kéo phía sau, đoạn cuối cùng anh kéo mãi không lên được.
Tuy nhiên, rất nhanh Vân Chu liền nghĩ thông suốt, dù sao bây giờ chỉ là thử một lần mà thôi, xác nhận kích thước trang phục diễn không có vấn đề là được cũng không cần thật sự kéo khóa kéo lên đến tận cùng. Vì thế Vân Chu dứt khoát mặc kệ khóa kéo phía sau, trực tiếp đi vào phòng tắm soi gương.
Nhưng nhìn chính mình trong gương, Vân Chu nhìn vài lần liền có chút không chịu nổi thầm nghĩ quả nhiên vẫn là quá đáng xấu hổ. Thôi kệ, đều là cuộc sống bức bách mà ra.
Vân Chu chuẩn bị c** q**n áo ra nhưng anh còn chưa kịp có động tác gì, bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng cắm chìa khóa lách cách.
Du Hoài thần sắc nhàn nhạt, tiện tay đẩy cửa ra. Giây tiếp theo tầm mắt hắn lướt qua cái gì đó, bước chân bỗng chốc dừng lại.
Vân Chu đứng nửa lưng quay về phía cửa. Chiếc sườn xám ôm sát hoàn toàn bám vào đường eo của anh, khóa kéo phía sau hơn nửa cũng chưa kéo lên được, chỉ miễn cưỡng dựa vào form dáng của trang phục để giữ.
Hắn thấy một mảng tuyết trắng.
