Ánh mắt Du Hoài dừng lại trên mảng da thịt đó vài giây, một lát sau hắn trở tay khóa cửa lại sau đó bước về phía trước. Tiếng khóa cửa lạch cạch vang vọng rõ ràng trong ký túc xá yên tĩnh, nhưng Vân Chu lúc này đang bị cảm giác xấu hổ bao trùm hoàn toàn không chú ý đến chi tiết này.
Vân Chu hiện tại hoàn toàn không dám đối mặt với Du Hoài, anh luống cuống giơ tay che mặt vừa cố gắng giải thích.
"Cái kia... tôi... ừm, tóm lại hẳn là không phải như cậu nghĩ đâu... Đừng nhìn."
Nếu không phải trong tủ quần áo nhét đầy đồ đạc, Vân Chu tuyệt vọng lúc này thực sự muốn nhét cả người vào đó để trốn tránh hiện thực.
Du Hoài không nói gì, chỉ tiếp tục đi về phía anh. Bước chân hắn không nhanh không chậm, thần sắc bình tĩnh nhưng Vân Chu mơ hồ cảm thấy càng thêm căng thẳng. Anh theo bản năng lùi lại, không chú ý dưới chân có một cây bút máy không biết từ lúc nào đã lăn xuống đất.
Cơ thể lập tức mất thăng bằng, Vân Chu quán tính ngã về phía sau. Giây tiếp theo Du Hoài duỗi tay chế trụ cổ tay anh, dùng một chút lực liền kéo anh vào lòng mình.
Để ngăn Vân Chu té ngã, tay Du Hoài nửa đỡ lưng anh. Khóa kéo phía sau chiếc sườn xám đang mở rộng không có quần áo ngăn cách, hơi ấm lòng bàn tay đối phương truyền thẳng lên làn da Vân Chu một cách rõ ràng.
Du Hoài rũ mắt, thấy xương bả vai như cánh bướm. Con bướm đang bị hắn giữ trong tay.
"Cẩn thận."
Giọng Du Hoài trầm thấp vang lên rất gần. Cảm giác xấu hổ khi bị bạn cùng phòng bắt gặp mình mặc đồ nữ tăng gấp bội. Vành tai Vân Chu ửng hồng, có một lúc lâu anh gần như không thể suy nghĩ bình thường.
Chờ hơi trấn tĩnh lại một chút, Vân Chu lập tức muốn chạy vào phòng vệ sinh để thay quần áo. Nhưng động tác của anh quá hoảng loạn, khi lùi lại mắt cá chân bỗng nhiên cảm thấy một trận đau nhói, rất đau.
Du Hoài lập tức chú ý tới sự bất thường trên chân anh. Vân Chu còn chưa kịp phản ứng, cơ thể anh đã lơ lửng bị Du Hoài ôm lên giường của hắn.
Tà váy sườn xám rũ xuống một bên. Ánh mắt Du Hoài lướt qua cẳng chân trắng nõn mà không mang theo bất kỳ cảm xúc thừa thãi nào, tầm mắt cuối cùng dừng lại ở mắt cá chân Vân Chu.
Du Hoài giúp Vân Chu cởi tất, động tác của hắn nhẹ nhàng chậm chạp, tiếp đó ngón tay nhẹ nhàng ấn ấn: "Chỗ này đau sao?"
Ánh mắt hắn nhìn lại rất bình tĩnh, chỉ đơn thuần kiểm tra tình hình của anh, ngoài ra không có bất kỳ tâm tư nào khác. Vân Chu rất nhanh bỏ qua cảm giác kỳ lạ thoáng qua trước đó, nói: "Có thể là vừa rồi bị va nhẹ một chút, không sao đâu, lát nữa sẽ khỏi."
So với điều này, Vân Chu hiện tại vẫn muốn thay quần áo trên người ra trước, thật sự quá đáng xấu hổ. Nhưng Vân Chu vừa định co cẳng chân thử đứng dậy, mắt cá chân đã bị người ta nắm lấy.
Ngón tay Du Hoài thon dài, một tay dễ dàng ôm trọn mắt cá chân anh, lực đạo trên tay hắn hơi tăng thêm liền kéo Vân Chu về phía mình. Có một khoảnh khắc, Vân Chu cảm giác mình như con mồi bị thợ săn theo dõi, trong không khí chợt lóe lên hơi thở nguy hiểm sắp hoàn toàn đứt gãy.
Nhưng cảm giác đó cũng chỉ vài giây rồi biến mất không dấu vết. Du Hoài rũ mắt, rất tự nhiên dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng v**t v* chỗ mắt cá chân hơi sưng đỏ của anh, lắc đầu nói: "Không được, cần phải bôi thuốc."
Hiển nhiên chỉ là sự quan tâm bình thường của bạn cùng phòng mà thôi.
Du Hoài rất nhanh tìm thấy bình xịt giảm đau, giúp anh xử lý. Động tác của Du Hoài vô cùng tỉ mỉ, Vân Chu thậm chí cảm thấy có chút chuyện bé xé ra to hơn nữa thời gian xử lý cũng quá lâu rồi đi...
Cuối cùng, Vân Chu không nhịn được mở miệng: "Cái kia, tôi cảm thấy như vậy cũng đã được rồi."
Bộ quần áo đang mặc khiến anh đặc biệt khó chịu, mặc như vậy đối mặt với Du Hoài càng khiến anh có một cảm giác kỳ quái không nói nên lời. Mặc dù Du Hoài từ đầu đến cuối không hề bày tỏ ý kiến về việc anh mặc trang phục, thái độ không hiếu kỳ cũng không hứng thú. Nhưng Vân Chu vẫn không vượt qua được rào cản tâm lý của chính mình.
Anh thử rụt chân về một chút, đối diện Du Hoài đột nhiên mở miệng.
"Cậu sốt ruột sao?"
Vân Chu sững sờ, sốt ruột? Cũng không sai, anh quả thật vội vàng muốn thay quần áo ra nhưng câu hỏi của Du Hoài nghe sao lại cảm thấy kỳ quái...
Không đợi anh nghĩ ra nguyên nhân, tay Du Hoài bỗng nhiên từ mắt cá chân chuyển lên cẳng chân anh. Tà váy bị vén lên, ngón tay hơi dùng sức véo vào da thịt, hắn cúi người lại gần.
Giọng Du Hoài bình tĩnh nhưng trong mắt lại là động đen không đáy.
"Mặc như vậy, cậu vội vàng cho ai xem?"
