"Vệ thiếu gia, hôm nay gấp quá nên tôi nấu sẵn cơm ở nhà rồi mang qua cho cậu." Ngoài cửa, dì Lý xách theo hộp giữ nhiệt nói, "Với lại hôm nay thầy Triệu cũng đích thân vào bếp, làm riêng mấy món cho cậu và Tống thiếu gia đó!"
⋆ Tên của bố Vệ là Triệu Văn Phong mọi người nhé
Dì Lý là đầu bếp của nhà họ Vệ, làm việc ở đó hơn chục năm. Việc bà rất tự nhiên chấp nhận chuyện anh đã kết hôn, với Vệ Lăng lúc này đã chẳng còn gì ngạc nhiên nữa. Nghe nói bố mình còn đích thân xuống bếp, anh khẽ nhướng mày. Xem ra cuộc điện thoại sáng nay làm ông lo thật, nên mới cố ý quan tâm như vậy.
Tống Hội đi vào phòng ăn thì thấy dì Lý đang bày bàn. Dì nhiệt tình chào.
"Tống thiếu gia, chào cậu. Tối nay giúp việc của nhà mới sẽ đến nhận việc."
Tống Hội mỉm cười gật đầu đáp lại, trong lòng thầm nghĩ: vậy xem ra tài nấu nướng của mình phải thể hiện ở mặt khác rồi. Không biết khẩu vị của Vệ thiếu gia thế nào đây.
"Cơm trưa đã giao rồi, tôi về trước nhé."
Vệ Lăng tiễn dì Lý ra cửa, quay lại thấy Tống Hội vẫn đứng cạnh bàn đợi mình, liền bước tới.
"Ngồi xuống đi, đừng câu nệ vậy."
Tống Hội vừa định nói "Em nên đợi anh ngồi trước", thì bụng đã "ọc ọc" kêu một tiếng trước cả lời nói. Mặt cậu lập tức đỏ bừng.
Vệ Lăng không nhịn được cong khóe môi. Thấy cậu ngượng ngùng, anh ngồi xuống trước, múc canh.
"Dì Lý nấu canh rất giỏi, còn học được kha khá kiến thức dưỡng sinh từ bố anh. Em thử xem có hợp khẩu vị không."
Anh đặt bát canh trước mặt Tống Hội. Cậu lại suýt nữa đứng bật dậy.
"Ông xã, sao có thể để anh múc cho em được..."
Vệ Lăng ra hiệu cho cậu yên tâm ngồi xuống.
"Hôm nay là canh gà nấm báo mưa. Mau thử đi."
⋆ Nấm báo mưa (tên khoa học Phallus indusiatus), còn gọi là nấm tre, nấm cô dâu, nấm tâm trúc, là loại nấm quý hiếm thường mọc sau mưa lớn, có giá trị dinh dưỡng cao và được ưa chuộng ở Trung Quốc, nhưng ít phổ biến ở Việt Nam
Trong lòng Tống Hội vừa rung động vừa lo lắng. Cậu không biết sau này Vệ Lăng có trách mình "không hiểu chuyện" hay không. Dù sao Alpha vốn là như vậy, lúc vui thì nâng niu dỗ dành, lúc không vui thì lạnh lùng, sắc bén, trở mặt lúc nào không hay.
Nhưng thôi, hôm nay... cứ như lời mẹ cậu từng mỉa mai, thử "ỷ sủng mà kiêu" một lần vậy.
Tống Hội ăn uống rất đúng mực, lễ nghi hoàn hảo. Cậu nhấp một muỗng canh gà thơm ngọt, mỉm cười với Vệ Lăng.
"Ngon lắm, dì Lý giỏi thật."
Ăn xong bữa trưa, Vệ Lăng nhìn ra Tống Hội đang nóng lòng muốn thể hiện mình đảm đang hiền thục, chỉ có thể bất đắc dĩ dặn trước rằng lát nữa giúp việc sẽ đến. Nhiệm vụ của cậu chỉ cần hoàn thành một việc khó khăn duy nhất, ra mở cửa là được rồi.
Còn anh thì không nghỉ ngơi, đi thẳng vào thư phòng. Mở một file trống, anh ghi lại vài điểm quan trọng rút ra từ cuộc trò chuyện buổi sáng.
Nhà họ Tống, hôn nhân ghép đôi, Omega 18 tuổi, xinh đẹp và ưu tú, quan hệ gia đình nhạt nhòa, ít bạn bè...
Những mảnh thông tin rời rạc đó dần vẽ nên hình tượng Tống Hội. Mà trong giấc mơ sáng nay, trong cuốn tiểu thuyết cẩu huyết kia, cũng có một nhân vật gần như vậy.
Vệ Lăng mở lại trang tiểu thuyết, ánh mắt hơi thất thần. Trước đây nghe mấy cô em họ nói chuyện, anh cũng biết dạo này phim mạng hay có mấy thiết lập như "xuyên sách", "trọng sinh", "liên kết vị diện"... Nhưng ai mà ngờ được chuyện đó lại xảy ra ngoài đời, thậm chí ngay bên cạnh mình.
Tạm thời, sau một buổi sáng suy luận, Vệ Lăng kết luận rằng "Tống Hội" này rất có thể là nhân vật bước ra từ cuốn tiểu thuyết đột nhiên xuất hiện kia, kiểu như miếng cao dán chó, dính chặt không buông.
Qua những câu hỏi thử dò, thông tin Tống Hội tiết lộ đều khớp với nhân vật trong truyện. Đặc biệt là tuổi tác, kỹ năng, và cả tư tưởng "hiền thê lương mẫu" thấm vào tận xương tủy.
Trong cuốn tiểu thuyết có cái tên dài tới 195 ký tự đó, Tống Hội thực ra còn chẳng được gọi đủ tên. Cậu chỉ bị người khác nhắc đến như "Omega chất lượng cao nhà họ Tống", "công cụ liên hôn", "kẻ bị vứt bỏ đáng thương"... chỉ tồn tại như một nhân vật phụ làm nền cho tình yêu cao quý của nhân vật chính.
Theo nội dung truyện, từ nhỏ Tống Hội đã bị nhà họ Tống xem như món quà dùng để kết thân với tầng lớp cao hơn. Bị giáo dục nghiêm khắc suốt mười mấy năm, vừa đủ tuổi trưởng thành đã lập tức bị đem đi ghép đôi AO. Sau khi trèo được vào một gia đình hào môn, cậu nhanh chóng xuất giá. Nhưng từ ngày đầu kết hôn đã không được chồng yêu thích, bị lạnh nhạt, khinh thường, cuối cùng mơ mơ hồ hồ qua đời khi còn rất trẻ.
Vệ Lăng khẽ thở dài. Nghĩ đến thân thế như vậy, lúc ăn trưa anh đã không nhịn được mà nảy sinh chút thương cảm với chàng trai đơn thuần, yếu mềm kia. Dù cho đó là một người xa lạ đột nhiên xuất hiện trên giường mình.
Còn về gia tộc và đối tượng liên hôn của Tống Hội trong truyện, cũng chỉ là một vai phụ nhỏ bé. Họ cũng mang họ Vệ, xuất hiện khoảng chương 35. Trong truyện, vệ đại thiếu là người thừa kế của một gia tộc giàu có bậc nhất thành phố, đã có vợ là Tống Hội nhưng bên ngoài vẫn phong lưu trăng hoa, còn không biết điều đi trêu chọc nhân vật chính. Thế là, gia tộc họ Vệ bị một đại phú hào cấp tỉnh tiêu diệt. Dĩ nhiên vị phú hào kia cũng chỉ là vai phụ nhỏ, nếu không thì khó làm nổi bật thực lực hùng hậu của "đoàn nhân vật chính".
Nực cười ở chỗ, Tống Hội trong truyện còn chưa kịp chờ đến lúc nhà họ Vệ sụp đổ thì đã bị dày vò đến chết. Cái chết đó lại trở thành một trong những lý do chính đáng để phe nhân vật chính chèn ép nhà họ Vệ.
Những phần sau toàn là nhân vật chính đánh quái thăng cấp, yêu hận dây dưa, Vệ Lăng cũng chỉ đọc lướt qua chứ không mấy để tâm.
Anh cảm thấy những tình tiết rối rắm đó không liên quan đến mình. Thứ duy nhất có liên hệ trực tiếp với anh, chỉ có Tống Hội - Omega đã xuyên đến giường anh.
Bởi vì trong cuốn sách xuất hiện trong đầu anh, chỉ có nội dung liên quan đến Tống Hội là hiện lên rõ ràng.
Vậy những dòng chữ thay đổi và những khoảng trống trong cuốn sách kia rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Vệ Lăng nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng lần nữa. Và lần này, cuốn sách trong đầu anh lại xuất hiện thay đổi.
[Vệ Lăng tuy là đại thiếu gia, nhưng ôn hòa lễ độ, đối xử với Tống Hội tôn trọng như khách.
Tống Hội sống những ngày tháng yên bình hiếm có.
Nhưng người nhà họ Tống vẫn đang rình rập, chuẩn bị tiếp tục chèn ép cậu...]
Vệ Lăng không quá bất ngờ.
Cuốn sách này dường như đang dẫn dắt anh chấp nhận Tống Hội, đồng thời thay đổi cái kết bi kịch vốn có.
Anh thở dài thật sâu. Anh không biết nếu không làm theo thì sẽ có hậu quả gì, cũng không biết có cách nào đi ngược lại hay không. Nhưng cho dù chỉ để cuộc sống của mình trở lại bình thường, có lẽ anh cũng phải dựa theo cuốn sách rơi xuống trong mơ này mà xử lý mọi chuyện.
Tính anh vốn quyết đoán. Một khi đã nghĩ thông mấu chốt, anh không dây dưa nữa. Chỉ là bộ não vừa mệt mỏi vừa tò mò của anh vẫn không nhịn được mà suy nghĩ miên man.
Nguyên lý xuyên không là gì? Bị điện giật? Ảnh hưởng thiên tượng? Tai nạn xe cộ?
Chẳng lẽ Tống Hội cũng từng trải qua những thứ đó?
Một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết, liệu có thể quay về từ hiện thực không?
Vậy rốt cuộc cái gì mới là thật?
Khởi nguyên vũ trụ? Thế giới song song?
Thiết lập ABO đầy lỗ hổng đó chẳng lẽ là một dạng xã hội có thật? Hay là sinh thái ngoài hành tinh?
Vậy họ còn là con người không?
Càng nghĩ càng không có đáp án.
Vệ Lăng ép mình bình tĩnh lại.
Nhìn giao diện tiểu thuyết trên màn hình, anh bỗng nảy ra một ý.
Anh tìm kiếm trang web tiểu thuyết, mở vào một trang giao diện xanh lục. Trong ô tìm kiếm, anh gõ các từ khóa như "ABO", "xuyên sách"... rồi mở đại một truyện đầu tiên hiện ra để đọc thử.
Muốn nghiên cứu cho rõ thì phải bắt đầu từ tư liệu. Đây là cách điều tra cơ bản mà hiệu quả nhất.
Vệ Lăng đeo kính lọc ánh sáng xanh lên, chuẩn bị đọc tiếp.
○○○
Nhà họ Vệ.
"Dì Lý về rồi à?"
Hôm nay bố Vệ, thầy Triệu Văn Phong, được nghỉ ở nhà. Nếu không thì cũng chẳng có thời gian đích thân hấp cá cho con trai và con dâu. Ông đặt tờ báo xuống, đi vào bếp hỏi: "Vệ Lăng thế nào?"
Dì Lý cười tươi: "Tôi thấy Vệ thiếu gia và Tống thiếu gia tốt lắm! Nhìn thôi đã thấy xứng đôi rồi, huống chi cả hai đều là người trẻ tuổi ưu tú!"
Bà vừa nhanh tay dọn dẹp đồ bếp vừa nói: "Thầy Triệu cứ yên tâm đi."
Thầy Triệu thở dài: "Vợ tôi cũng nói vậy. Nhưng tôi quen lo lắng rồi."
Ông làm giáo viên Ngữ văn cấp ba cả đời, ba năm gần đây còn làm chủ nhiệm lớp. Từ việc học, sức khỏe, sinh hoạt đến tâm lý của học sinh, ông đều lo hết.
Lần này, cậu con trai vốn luôn điềm đạm lại đột nhiên "cưới chớp nhoáng", trong nhà còn chưa kịp gặp mặt đối phương đã vội chuyển ra ngoài sống riêng. Tuy xem hồ sơ thì Tống Hội rất ưu tú, ngoại hình càng không có gì để chê, nhưng thầy Triệu vẫn cứ thấy thấp thỏm.
Hơn nữa... rốt cuộc vì sao lại cưới gấp như vậy? Ông cũng không nhớ rõ lắm.
Buổi tối, mẹ Vệ, Vệ Trường Anh, tan làm về nhà. Hai vợ chồng cùng cậu cháu Triệu Hạo đang ở nhờ ăn cơm tối với nhau. Nhắc đến chuyện mang cơm cho Vệ Lăng, Triệu Hạo cười hì hì: "Cậu ơi, vợ chồng son đang ngọt ngào lắm, cậu đừng xen vào làm gì."
Thầy Triệu liếc cậu ta: "Cái này gọi là quan tâm. Không thì lại như năm đó cháu đơn phương rồi tự làm mình buồn đến ngất xỉu thì sao?"
Triệu Hạo lập tức đỏ mặt: "Cậu đừng nhắc nữa!"
Hồi cấp ba, cậu từng có một mối tình đầu "kinh thiên động địa" nhưng không thành. Kết quả là bị cậu mình ném cho một chồng bài tập, trấn áp suốt ba năm, không còn tâm trí mà làm loạn nữa.
"Ơ kìa, đang nói chuyện của Vệ Lăng mà, sao lại lôi con vào." Triệu Hạo vội vàng lái sang chuyện khác.
Vệ Trường Anh cũng tiếp lời: "Hôm nay thư ký của Vệ Lăng đã sắp xếp nghỉ cưới cho nó, công việc đều dời lại hết. Xem ra nó cũng khá để tâm."
Từ khi Vệ Lăng học xong thạc sĩ về nước, Vệ Trường Anh đã từng bước giao việc ở tập đoàn Vệ thị cho anh xử lý. So với bà một chủ tịch cuồng công việc chính hiệu thì Vệ Lăng cũng chẳng kém cạnh. Mấy dự án mới do anh phụ trách đều mang lại hiệu quả rất tốt.
Bà hiểu con trai mình là kiểu người lý trí, thiên về sự nghiệp. Bao năm nay chưa từng thấy nó hứng thú với chuyện yêu đương, thà giúp bố soạn giáo án còn hơn đọc thư tình. Đột nhiên kết hôn, bà cũng có chút tò mò, nhưng vẫn tin tưởng Vệ Lăng, cả về suy nghĩ lẫn năng lực.
Còn Tống Hội, người kết hôn với con trai bà, xuất thân từ nhà họ Tống. Quy mô nhỏ hơn nhà họ Vệ một chút, nhưng mấy năm gần đây bà lại không có nhiều ấn tượng về gia đình này. Họ làm trong lĩnh vực gì nhỉ?
Hai ngày trước nhà họ Tống còn gửi tín hiệu muốn thân thiết hơn, bà chỉ trả lời xã giao. Nếu hai bên có thể hợp tác, thì miếng đất ở Tân Hải kia bà vẫn còn vài ý tưởng...
Đang ăn tối mà đầu óc chủ tịch Vệ đã bay xa sang chuyện làm ăn.
○○○
Cùng lúc đó, Vệ Lăng sau một ngày bận rộn tháo kính xuống.
Trên màn hình máy tính của anh lúc này chỉ toàn: mấy bài luận văn liên quan tìm được trên mạng đã đọc xong; một bảng danh sách hơn mười tiểu thuyết chủ đề ABO, xuyên sách... phần lớn phía sau đã được đánh dấu "đã đọc"; một file tài liệu dài chi chít chữ, ghi chép những thiết lập cơ bản của thế giới ABO như cấu trúc xã hội, pheromone, đánh dấu, thuốc ức chế... Còn có mấy thiết lập hoa hoè như Enigma, rối loạn pheromone các kiểu.
Quả nhiên, vô tri là nguồn gốc của sợ hãi.
Mà hiện tại, Vệ Lăng đã bận phân tích xem cái gì qua kiểm duyệt được cái gì không qua nổi kiểm duyệt, nên chẳng còn tâm trí để sợ nữa.
Anh quyết định: một mặt chuẩn bị tinh thần học bổ sung dài hạn về "kiến thức mới", mặt khác...
Vệ Lăng đứng dậy rời khỏi thư phòng. Từ xa đã nghe tiếng Tống Hội nói chuyện với cô giúp việc, giọng điệu đoan trang, lễ phép, rất ra dáng chủ nhà.
Vấn đề thì phải giải quyết trong thực tế.
Vậy nên, cứ tiếp tục sống như bình thường trước đã.
