Dì Ngô, dì giúp việc mới, nấu xong bữa tối liền về. Món ăn không nhiều nhưng rất phong phú, tay nghề hoàn toàn đạt chuẩn.
Ăn xong, Tống Hội chủ động nhận phần rửa bát.
Vệ Lăng không phải kiểu thiếu gia mười ngón tay không dính nước, nhưng Tống Hội lại có một kiểu "sao có thể để chồng xuống bếp được" đầy nghiêm túc. Thấy vậy, Vệ Lăng cũng muốn để cậu làm quen dần với môi trường mới, vừa hay thư ký gửi tin nhắn tới, anh đứng sang một bên trả lời.
【Thư ký Tôn: Vệ tổng, các công việc quan trọng hôm nay tôi đã đánh dấu, chờ ý kiến phản hồi của ngài.】
【Vệ Lăng: Đã nhận.】
【Thư ký Tôn: Hôm nay Chủ tịch Vệ hỏi về lịch nghỉ của ngài, tôi trả lời là ngài vẫn sẽ xử lý các việc khẩn cấp như thường.】
【Vệ Lăng: Ừm. Những cuộc gặp không quan trọng gần đây thì dời lại hết.】
Ở đầu bên kia, thư ký Tôn đẩy đẩy kính, hơi căng thẳng nghĩ: Chẳng lẽ Vệ tổng không còn nghiện công việc nữa? Đúng là yêu đương ảnh hưởng sự nghiệp mà...
Xem xong nội dung công việc, Vệ Lăng quay lại thư phòng. Lần này là thật sự làm việc. Ban ngày anh đã dành hết thời gian nghiên cứu "lĩnh vực mới", nên buổi tối chỉ còn cách tăng ca.
○○○
Làm xong việc nhà, Tống Hội thở phào.
Hôm nay cậu gần như chẳng có cơ hội thể hiện bản thân. Vệ thiếu gia thì rất hòa nhã, nhưng cũng không có biểu hiện gì đặc biệt với cậu.
Từ sáng đến giờ... ăn, nghỉ, ăn, nghỉ...
Tống Hội đếm lại hoạt động cả ngày của mình, rồi giật mình phát hiện: hình như mình chẳng làm được gì ra hồn.
Thế này thì Vệ thiếu gia sao mà thích mình được!
Cậu gào thét trong lòng.
Không được, phải hành động thôi!
Tống Hội đi lòng vòng trong phòng khách. Muộn thế này rồi, làm đồ ngọt thì không hợp. Trổ tài gì đó lại quá đột ngột. Massage ư? Mới quen, mà Vệ thiếu gia có vẻ rất giữ khoảng cách, không tiện. Ngồi tâm sự? Nhớ lại đoạn nói chuyện buổi trưa... chắc mình chỉ toàn bị anh dắt mũi thôi.
Cậu nhìn quanh tìm cơ hội tự nhiên nào đó: máy chiếu, sofa, đèn tường, cây cảnh, quầy bar...
Rượu vang đỏ?
"Cốc cốc."
Vệ Lăng nghe tiếng gõ cửa, rời mắt khỏi tài liệu.
"Cửa không khóa, vào đi."
Tống Hội mở cửa, ôm một chai rượu trong lòng như con hamster nhỏ đang giữ đồ ăn quý, ánh mắt lấp lánh hỏi: "Chồng ơi, chai này mở được không?"
Vệ Lăng nhướng mày. Không ngờ cậu còn là "tiểu tửu quỷ" đấy.
"Mở thì được, nhưng uống ít thôi."
Mắt Tống Hội sáng rực: "Cảm ơn ông xã!"
Vệ Lăng cũng không để ý lắm, cúi đầu tiếp tục đọc tài liệu.
○○○
Lần nữa ngẩng lên thì đã nửa tiếng trôi qua. Vệ Lăng nhìn đồng hồ, mười giờ rồi. Không biết Tống Hội đang làm gì.
Anh đứng dậy ra khỏi thư phòng. Bên ngoài ánh đèn mờ dịu. Chỉ có hai chiếc đèn nhỏ ở khu bàn ăn đang bật, trên quầy bar lấp lánh ánh sáng, mấy cây nến thơm đang cháy chậm rãi.
Càng lại gần càng ngửi thấy mùi thơm ngọt của trái cây hòa cùng hương liệu, ấm áp và quyến rũ. Trong không gian nhỏ ấy, Tống Hội đã khéo léo tạo ra một bầu không khí vừa mơ hồ vừa nồng nhiệt.
"Ông xã, em hâm một ít rượu vang đỏ. Anh uống một chút không?"
Tống Hội rót cho anh nửa ly. Chất rượu đỏ sẫm phản chiếu ánh nến, hắt lên gương mặt cậu một sắc hồng như hoa đào.
Vệ Lăng khựng lại một giây rồi nhận lấy.
"Cảm ơn."
Rượu vang ấm hòa cùng trái cây và gia vị, nấu vừa khéo, uống vào êm dịu, ngọt nhẹ nơi cuống họng.
Ngoài mùi rượu, anh còn thoang thoảng ngửi thấy hương hoa nhài rất nhẹ.
Trong vườn nhà họ Vệ có một cây nhài lớn. Mỗi khi hoa nở, gió đêm thổi qua, cánh hoa trắng muốt tỏa hương ngào ngạt. Bà Vệ Trường Anh thích hoa tươi, nên thầy Triệu cứ đến mùa là cắt về cắm bình. Trong số đó, Vệ Lăng thích nhất chính là hoa nhài.
Mùi hương thoang thoảng khiến suy nghĩ của Vệ Lăng bất giác trôi xa. Đến khi hoàn hồn lại thì ly rượu trong tay đã cạn.
Anh quay sang nhìn Tống Hội.
"Rượu ngon lắm, em..."
Chưa nói hết câu, anh đã thấy Tống Hội dựa nghiêng lên mặt bàn, hai tay ôm má. Đôi mắt long lanh nước, từ trán xuống cổ đỏ bừng một mảng.
Cậu nhíu mày, giọng mềm oặt: "Ông xã ơi... em... chóng mặt quá..."
Vệ Lăng lập tức đứng dậy, ngạc nhiên: "Em say rồi à? Rượu này đâu có nặng... Khoan đã."
Lúc này anh mới để ý cái nồi nhỏ đựng rượu gần như sạch trơn, trong khi mình chỉ uống chưa tới một ly.
Vậy là "tiểu tửu quỷ" này đã uống rượu với tốc độ như uống nước lọc?
"Má nóng quá... huhu..."
Tống Hội lẩm bẩm, giọng mũi mềm mềm, nhìn vừa tội nghiệp vừa buồn cười.
Vệ Lăng bật cười bất lực. Anh bước tới, giữ vai cậu cho ngồi thẳng lại, hạ giọng hỏi: "Em say rồi. Tôi đưa em đi nghỉ nhé?"
Giống hệt mọi người say rượu khác, Tống Hội kiên quyết phủ nhận: "Em không có! Em tỉnh lắm!"
Vừa nói xong, cái cổ thon dài đã không đỡ nổi cái đầu nữa, cả người nghiêng sang một bên, suýt trượt khỏi ghế.
Vệ Lăng thở dài, vội đỡ lấy. Theo quán tính, Tống Hội tựa hẳn vào lòng anh. Sợ cậu lại làm loạn, Vệ Lăng cũng không đẩy ra.
Chờ một lúc thấy cậu yên yên, anh dùng sức nhấc người dậy, để Tống Hội dựa vào mình rồi dìu về phía phòng cho khách.
Đi được hai bước, Tống Hội bỗng mở to mắt nhìn anh.
"Em không đi... em còn chưa... còn chưa..."
Vệ Lăng nhẫn nại hỏi: "Chưa cái gì?"
Tống Hội trợn mắt nhìn lên trần nhà, như đang suy nghĩ rất nghiêm túc. Vài giây sau, cậu nói: "Chồng ơi... anh phải bế em chứ!"
"Bế em mà —"
Tống Hội túm cổ áo Vệ Lăng làm nũng. Vệ Lăng vội vàng dỗ dành: "Được được, ngoan nào. Tôi bế em về."
Vệ Lăng vòng tay phải qua lưng Tống Hội, cúi người dùng tay trái nhấc hai chân cậu lên, nhẹ nhàng bế cả người lên.
Ấn tượng đầu tiên của anh là Tống Hội thật sự rất nhẹ, rất gầy. Anh gần như chẳng tốn bao nhiêu sức.
Ngay sau đó là mùi rượu và hương hoa thoang thoảng ập vào mũi. Lúc này Vệ Lăng mới nhớ ra, buổi sáng trong phòng ngủ anh cũng ngửi thấy mùi hương này, chắc là nước hoa của Tống Hội.
Mới đi được hai bước, người trong lòng đã bắt đầu không yên.
Tống Hội lẩm bẩm: "Không phải... em muốn... hai người ngủ chung một giường cơ..."
Thấy Vệ Lăng không đáp lại, cậu càng làm dữ hơn, hai chân khua loạn, một chiếc dép rơi xuống sàn.
Vệ Lăng đau đầu: "Đừng đá dép nữa! Được rồi, ngủ chung!"
Anh vừa nói vừa tăng tốc đi về phía phòng ngủ chính.
Thật ra để người say ngủ một mình cũng không an toàn. Chỉ là nằm cạnh nhau ngủ thôi, hai người đàn ông cũng chẳng có gì phải ngại.
Huống hồ, tối qua họ cũng ngủ như vậy mà.
Vệ Lăng đặt "cậu nhóc không chịu yên" xuống giường, tiện tay tháo nốt chiếc dép còn lại, kéo chăn đắp cho cậu.
Đầu vừa chạm gối, cơn buồn ngủ ập tới. Tống Hội cố mở mắt thêm chút nữa rồi cuối cùng cũng nhắm lại.
Vệ Lăng thở phào, xoay người đi dọn dẹp tàn cuộc.
Anh rửa mặt, đánh răng xong, rót một ly nước ấm đặt ở đầu giường. Nghĩ một chút, anh vẫn lấy khăn ướt lau mặt cho Tống Hội.
Thời đại học, bạn cùng phòng anh thường xuyên uống say, thế là vô tình rèn cho Vệ Lăng kỹ năng chăm sóc "tửu quỷ".
Sau khi lau xong, sắc đỏ trên mặt Tống Hội bớt đi một chút, lộ ra làn da trắng lạnh vốn có. Chỉ có hai má và môi vẫn đỏ hồng.
Tóc và lông mày cậu đều đen đậm, hàng mi dài thẳng như một chiếc quạt nhỏ.
Vệ Lăng nhẹ nhàng lau mặt cho cậu, rồi không nhịn được mà dùng ngón trỏ khẽ chạm vào hàng mi đang rủ xuống ấy.
Đúng là gương mặt rất đẹp. Không trách trong tiểu thuyết người ta hay than "hồng nhan bạc mệnh". Vệ Lăng thầm nghĩ.
Anh nhẹ nhàng vuốt tóc Tống Hội, chỉnh lại cho gọn gàng trên gối, dọn dẹp tắm rửa xong cũng chuẩn bị đi ngủ.
Nhưng khi anh quay lại phòng ngủ, Tống Hội lại tỉnh dậy. Đôi mắt tròn sáng lấp lánh nhìn chằm chằm anh. Vừa thấy anh lại gần, cậu bỗng ngồi bật dậy, kéo lấy áo anh.
Vệ Lăng còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Tống Hội thò tay vào cổ áo anh, mò mẫm tìm cúc áo rồi bắt đầu cởi.
"Em nhớ ra rồi! Phải c** đ* mới làm được! Để em giúp ông xã..."
Vệ Lăng vội nắm lấy hai cổ tay cậu. Người say mà lực tay không hề nhỏ, suýt nữa kéo bung cả cúc áo của anh.
Không ngờ trong đầu cậu nhóc say xỉn này lại nghĩ mấy chuyện linh tinh như vậy, còn vô tư giao phó bản thân cho người khác đến thế.
Vệ Lăng mặc kệ cậu giãy giụa mềm nhũn, kéo chăn trùm kín người Tống Hội lại như cuốn kén.
Tống Hội vẫn chưa chịu bỏ cuộc, cựa quậy trong chăn, cố rút tay ra. Thấy vậy, Vệ Lăng cũng nằm xuống, vòng tay ôm luôn "cái kén tằm không nghe lời" vào lòng để giữ yên.
Tống Hội bất mãn, há miệng định nói gì đó, nhưng bị Vệ Lăng che miệng lại.
"Đừng quậy nữa, ngủ đi."
Cậu nhóc lộ nửa gương mặt, hàng mi nhíu lại, ấm ức rầm rì mấy tiếng, chưa đầy hai phút sau đã ngủ mất.
Đúng là ngủ rồi thì ngoan hẳn.
Thấy cậu yên ổn, Vệ Lăng cũng buông tay, nhắm mắt lại.
○○○
Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, Vệ Lăng mệt cả người lẫn đầu. Trong mơ cũng không yên ổn.
Bên cạnh lại có một người say rượu, anh tỉnh dậy mấy lần để xem cậu có buồn nôn hay cần đi vệ sinh không. Nhưng Tống Hội ngủ một mạch tới sáng, hơi thở đều đặn, sâu và ổn định.
Cuối cùng Vệ Lăng cũng ngủ sâu được một lúc, lại mơ thấy cậu bạn cùng phòng đại học của mình. Trong mơ, người kia tức giận chất vấn anh.
"Tại sao hồi đó tôi uống say làm loạn lại bị cậu trói lên giường, thậm chí quăng xuống đất lót thảm? Sao đổi người khác lại dịu dàng thế hả?"
Vệ Lăng giật mình tỉnh dậy, có chút chột dạ.
Nhưng nhìn sang bên cạnh, gương mặt yên tĩnh, xinh đẹp đang ngủ say, anh lại nhắm mắt, vô cùng chính đáng mà ngủ tiếp.
