Bạn Đời Định Mệnh Omega Của Tôi

Chương 33



Trước khi chính thức đưa Tống Hội về ra mắt gia đình, Vệ Lăng dự định sắp xếp lại cho cậu một thân phận hoàn chỉnh.

Câu chuyện anh nghĩ ra đại khái là thế này. Tống Hội sinh ra ở nước ngoài, cha mẹ và người thân đều đã qua đời. Cậu là một họa sĩ trẻ sống bằng việc bán tranh. Vừa mới đủ tuổi trưởng thành thì về nước tìm người thân, nhưng không may làm mất giấy tờ tùy thân, sau đó được Vệ Lăng nhặt được và giúp đỡ, rồi đưa đi học đại học.

Vệ Lăng nghĩ lại một lượt, thấy câu chuyện này khá ổn. Nhân vật vừa đáng thương vừa kiên cường, lại còn là sinh viên, kiểu này rất dễ khiến bố mẹ anh vừa thương vừa thích.

Còn chuyện đi học đại học, Vệ Lăng cảm thấy ở độ tuổi này thì nên đi học. Tống Hội lại không có nhiều bạn bè, nếu cứ ở mãi trong nhà cũng không tốt. Hơn nữa cậu cũng có những lĩnh vực mình thích.

Về chuyện này, Vệ Lăng không tự quyết mà nghiêm túc hỏi ý kiến Tống Hội.

“Thật ra… ở thế giới của bọn em, em đã từng học đại học rồi.” Tống Hội chớp mắt nói.

“Em học chuyên ngành gì?”

“Ở chỗ bọn em thì Omega không chia chuyên ngành rõ ràng. Tụi em học một chương trình chung, gồm những môn như tình yêu và hôn nhân giữa Alpha và Omega, mang thai và nuôi con, quản lý việc nhà…”

Nghe đến loạt môn học vợ hiền mẹ đảm này, Vệ Lăng lập tức thấy đau đầu, cuối cùng quyết định đi hỏi ý kiến Vệ Giản.

“Chuyện học hành tạm thời để sau.” Vệ Lăng nói.

“Vì em đã thật sự hòa nhập vào thế giới này nên những người quen trước đây của anh đều mất ký ức về em. Sau này anh sẽ phải giới thiệu lại em với họ từ đầu.”

Nói xong, Vệ Lăng trực tiếp đưa Tống Hội đến đoàn phim của Vệ Giản.

Bộ phim ngắn ABO này sau khi phát sóng độ nổi khá cao, Vệ Giản và Triệu Vũ Thanh cũng vì thế mà bận rộn suốt. Lúc này gặp lại Vệ Lăng và Tống Hội, họ cảm thấy vừa quen vừa lạ.

“Ơ, anh họ đến rồi à!” Triệu Vũ Thanh vừa chào, vừa chạy thẳng ra cốp xe, lôi ra trà sữa và bánh kem mà Vệ Lăng mang tới.

Vệ Giản gật đầu chào, rồi nhướng mày nhìn người đứng bên cạnh Vệ Lăng: “Cậu em đẹp trai này là ai vậy?”

Tống Hội hơi sững lại. Trong lòng cậu vốn đã rất thân với hai chị em này, nhưng bây giờ mọi thứ lại phải bắt đầu lại từ đầu. Cậu buồn một giây thôi rồi lập tức nở nụ cười tươi: “Chị Vệ Giản, chị Vũ Thanh, chào hai chị. Em là Tống Hội.”

Cách xưng hô của cậu khiến Triệu Vũ Thanh lập tức chú ý, cô nghiêng người lại gần: “Chào em… ơ, nhìn hơi quen quen nhỉ…”

Vệ Lăng nói: “Đây là Tống Hội. Thời gian trước cậu ấy tham gia viết kịch bản từ xa, cũng là người anh giới thiệu. Ngoài ra… cậu ấy là bạn trai của anh, hôm nay anh đưa cậu ấy tới làm việc.”

Triệu Vũ Thanh và Vệ Giản nhìn nhau, ngẩn ra một chút rồi mới nói: “À! Hóa ra em là biên kịch Tống à. Anh họ giới thiệu em tới đúng không? Hình như trước đây bọn chị có họp online với em rồi.”

Lý do Vệ Lăng bịa ra tuy hơi gượng gạo, nhưng cũng vá tạm được lỗ hổng thân phận của Tống Hội, mà mọi người lại nhanh chóng chấp nhận, có lẽ cũng nhờ sức mạnh kỳ lạ của cuốn tiểu thuyết kia.

Sau khi nhớ lại chuyện Tống Hội từng làm việc với đoàn, hai người bây giờ mới chợt chú ý đến câu nói ban nãy của Vệ Lăng.

“Bạn trai?” Vệ Giản hiếm khi lộ ra vẻ ngạc nhiên. “Trước đây chẳng thấy dấu hiệu gì, sao đột nhiên thế?”

Sau khi nói xong, cô mới nhận ra mình hơi xúc động, nên nhanh chóng quay sang Tống Hội: “Xin lỗi nhé biên kịch Tống, chị chỉ là sốc vì cây vạn tuế cuối cùng cũng nở hoa thôi, không có ý gì khác đâu. Hoan nghênh em gia nhập đoàn phim!”

Mắt Triệu Vũ Thanh cũng lập tức sáng lên vì tò mò: “Chuyện gì vậy chuyện gì vậy? Em có anh dâu rồi sao!”

“Khụ.” Vệ Lăng nhíu mày, nghiêm mặt nói: “Ở chỗ làm việc thì phân biệt công tư rõ ràng.”

Tống Hội nghe vậy liền lặng lẽ buông tay đang nắm tay Vệ Lăng ra.

“…Tôi nói hai người đấy.” Vệ Lăng bổ sung. “Có gì muốn hỏi thì hỏi tôi, đừng trêu Tống Hội.”

Vệ Giản cười: “Ha ha, đừng bảo vệ quá vậy chứ. Chẳng lẽ bọn chị bắt nạt Tống Hội hay sao?”

Tống Hội thầm gật đầu trong lòng.

Lúc này cậu vẫn chưa biết rằng, hai chị gái dịu dàng hoạt bát trong trí nhớ mình, sau này sẽ dần lộ ra bản tính hóng chuyện cực kỳ đáng sợ.

Triệu Vũ Thanh làm bộ nghiêm túc nói: “Vậy bọn mình kiểm tra thử năng lực của biên kịch Tống một chút nhé!”

Ba người bắt đầu cùng nhau bàn về cốt truyện và hướng phát triển sau này. Tống Hội dĩ nhiên vẫn nhớ rõ những lần tranh luận trước đây, nên cũng có sẵn một vài ý tưởng cho phần tiếp theo.

Cậu nói: “Cốt truyện sắp tới chắc là đến đoạn nam chính Alpha phát hiện Omega mới là kẻ đứng sau khiến mình phá sản. Em nghĩ có thể thêm một chút thay đổi.”

“Có thể để Omega, người trước giờ luôn tính toán rất suôn sẻ bị thất bại một lần, bị cắt đứt liên lạc với bên ngoài.”

“Sau đó nam chính Alpha huy động toàn bộ nguồn lực để tấn công thế lực ngầm của Omega. Nền tảng của Omega vốn không vững, nên cuối cùng vẫn thất bại, bị dồn vào đường cùng và buộc phải quyết chiến một trận với Alpha.”

Triệu Vũ Thanh gật gù: “Ý tưởng không tệ, nhưng có vẻ hơi tách khỏi mạch tình cảm hiện tại.”

Vệ Giản thì hỏi: “Sau đó thì sao?”

Tống Hội khẽ thở dài: “Cá nhân em hy vọng… cuối cùng Omega sẽ g**t ch*t Alpha.”

Tất cả mọi người im lặng vài giây.

“Nếu quay thành phim điện ảnh...” Triệu Vũ Thanh lẩm bẩm, ánh mắt như đang tưởng tượng cảnh đó, “Thì phân đoạn này chắc chắn rất ấn tượng.”

Vệ Giản gật đầu: “Tình tiết chuyển hướng khá hay, nhưng cần phải viết chi tiết hơn.”

Vệ Lăng đứng bên cạnh lặng lẽ nghe. Tuy không nói gì, nhưng trong lòng anh nghĩ cốt truyện như vậy mới đúng.

Tình tiết này… thực ra cũng phản chiếu chính cảm xúc và trải nghiệm của Tống Hội.

Có lẽ trong lòng Tống Hội thật sự từng nghĩ tới chuyện như vậy — g**t ch*t những Alpha khiến mình chán ghét.

Cuộc họp nhỏ này càng lúc càng đông người tham gia. Dần dần cả biên kịch, đạo diễn, rồi diễn viên chính cũng tụ lại, tiếp tục thảo luận cốt truyện theo ý tưởng mà Tống Hội vừa đưa ra.

Vệ Lăng không tiếp tục nghe kỹ nội dung nữa. Anh chỉ đứng từ xa nhìn Tống Hội dần hòa vào đám đông. Cậu hăng hái nói lên suy nghĩ của mình, khi bị phản đối thì lặng lẽ lắng nghe, khi được ủng hộ thì chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.

Vệ Lăng khẽ thở ra một hơi.

Nhìn con chim non dũng cảm thử bay lần đầu, anh không khỏi thấy tự hào.

○○○

Trong khoảng thời gian trước Tết, Tống Hội vẫn tiếp tục làm biên kịch cho đoàn phim, đồng thời dần dần kiêm thêm nhiều việc khác như trợ lý trường quay, trợ lý đạo cụ, hỗ trợ hóa trang…

Vệ Giản sau khi biết thân phận mới mà Vệ Lăng bịa cho Tống Hội, cùng với chuyện hai người định kết hôn, đã rất kinh ngạc khi nghe tuổi của cậu.

Khi đó Vệ Giản nhìn Vệ Lăng không kìm được mà nói: “Em... thật không ngờ cái người nhìn nghiêm túc đứng đắn như em cũng ra tay được đấy.”

Chưa đợi Vệ Lăng nổi giận, cô lại cười nói thêm: “Nhưng mà Vệ Lăng của chúng ta cũng là lần đầu yêu đương thôi mà, hai người các em thực ra cũng non nớt như nhau.”

Vệ Lăng chỉ quay lưng lại, rõ ràng là không muốn bàn chuyện tình cảm.

Rồi anh nói sang chuyện khác: “Đúng rồi, Tống Hội vẫn chưa quen môi trường lắm, cách suy nghĩ đôi khi khác với mọi người. Chị để ý giúp em ấy một chút.”

Vệ Giản phẩy tay: “Còn cần em nói à? Đó là trách nhiệm của chị đây. Cậu ấy hơi ngại người lạ, nhưng rất chăm chỉ và cũng rất có năng lực.”

Vệ Lăng đều biết những điều đó.

Anh biết Tống Hội đang phát huy điểm mạnh của mình. Ngoài việc dựa vào hiểu biết về thế giới ABO để viết kịch bản, cậu còn giúp chỉnh trang phục cho vài diễn viên, phối đồ rất hợp nên được chuyên viên trang điểm khen không ngớt.

Có lần Tống Hội còn giúp dọn đạo cụ. Da cậu vốn mỏng, chỉ va chạm nhẹ cũng bầm tím vài chỗ.

Vệ Lăng thấy mà xót, nhưng khi bôi thuốc cho cậu, chỉ nghe cậu vui vẻ kể lại cả ngày làm việc của mình — nào là hôm nay làm được gì, học thêm được gì... Lượng cơm ăn cũng nhiều hơn trước.

Nếu là bản thân Vệ Lăng bị thương một chút thì anh chẳng thấy gì to tát. Trong mắt Vệ tổng, đời người mà không có vài vết thương thì còn gì là trọn vẹn. Trên người anh cũng có không ít vết sẹo do tập võ hay chơi thể thao để lại.

Nhưng đổi lại là Tống Hội bị thương, anh lại thấy rất khó chịu.

“Sau này mấy việc nguy hiểm như thế không được làm nữa.”

“Là tại em bất cẩn thôi, sau này chú ý là được.” Tống Hội cười cười, định tiến tới ôm Vệ Lăng.

Nhưng Vệ Lăng lại né tay cậu, ngồi thẳng lại: “Tống Hội.”

Giọng anh hơi lạnh, Tống Hội lập tức rút tay về.

Thấy vậy, lòng Vệ Lăng vừa cứng lên lại mềm xuống ngay. Anh cố giữ vẻ mặt nghiêm: “Em sao có thể không coi trọng cơ thể mình như vậy?”

Hai người cứ nhìn nhau im lặng một lúc lâu. Mãi vài phút sau Tống Hội cau mày, vẻ mặt như sắp khóc.

Vệ Lăng lập tức luống cuống: “Anh… anh không phải đang mắng em…”

Tống Hội cúi đầu, giọng mềm mềm có chút nghèn nghẹn: “Xin lỗi, ông xã… sau này em sẽ cẩn thận.”

Một tràng lời khuyên nhủ mà Vệ Lăng định nói kẹt hết trong cổ họng. Do dự hồi lâu, cuối cùng anh chỉ phát ra được một từ: “…Được.”

Tống Hội vốn đang cúi đầu giả đáng thương, nghe vậy liền ngẩng lên ôm anh hôn hai cái.

“Em hứa sau này sẽ không để bị thương nữa, anh yên tâm.”Tống Hội nghiêm túc được một giây, rồi nhân lúc Vệ Lăng chưa kịp phản ứng liền bật cười: “Ông xã đúng là đáng yêu quá đi.”

“…Tống Hội.”

“Bốp!”

...

Vệ Lăng đứng dậy đi rót nước.

Trên sofa chỉ còn lại một kẻ lừa đảo đang ôm mông, mặt đỏ bừng.

Sau chuyện đó, Tống Hội quả nhiên ngoan ngoãn hơn hẳn, chỉ làm những việc trong khả năng của mình.

Thấy vậy, Triệu Vũ Thanh còn chạy tới hỏi: “Anh dâu, trước đó anh không phải rất thích học chụp ảnh sao? Sao dạo này không qua bên kia chơi nữa?”

Lần trước Tống Hội bị va trúng tay khi đang dọn thiết bị quay chụp. Mấy cái máy đó thật sự rất nặng, thân hình nhỏ của cậu đúng là chịu không nổi.

Cậu cười cười, nói thật: “Lần trước tay em bị va trúng, cơ thể em dễ bị bầm tím, làm Vệ Lăng sợ nên anh ấy không cho em làm mấy việc linh tinh nữa.”

Triệu Vũ Thanh tròn mắt: “A? Anh ấy quản chặt vậy sao!”

Tống Hội vội giải thích: “…Không phải. Anh ấy chỉ bảo em chú ý an toàn thôi.”

Cậu nghĩ một chút rồi nói thêm: “Anh ấy rất tôn trọng em, chỉ là… hơi lo lắng quá thôi.”

Lúc này Triệu Vũ Thanh mới yên tâm: “Vậy thì tốt.”

Rồi cô lại hỏi tiếp: “Nhưng anh dâu thích chụp ảnh thật à? Em có mang theo một cái máy ảnh, anh thử không?”

Cô vốn là người nói là làm, vừa nói xong đã chạy đi lấy máy ảnh.

Thế là trong tay Tống Hội bị nhét một chiếc máy ảnh.

Lúc này đoàn phim chưa quay, Triệu Vũ Thanh còn mở album ảnh của mình, hào hứng chia sẻ những bức ảnh mà cô tự hào nhất cho cậu.

Tống Hội xem một lúc rồi hỏi: “Chị rất thích chụp động vật nhỏ à?”

“Đúng đó!” Triệu Vũ Thanh lập tức hứng khởi. “Em đặc biệt thích chụp động vật. Em thấy khi mấy con dễ thương này xuất hiện trong khung hình yên tĩnh, sức sống của chúng sẽ nổi bật cực kỳ!”

Cô chỉ vào một bức ảnh: “Anh xem tấm này nè, con đại bàng này, đôi mắt vừa trong vừa dữ. Kiểu hoang dã này diễn viên có diễn cũng không ra được.”

Tống Hội cũng thấy bức ảnh cận cảnh này rất đẹp. Hai người nói chuyện một lúc, cậu cũng chia sẻ vài bức ảnh mình từng chụp.

Triệu Vũ Thanh xem xong thì nói: “Anh dâu cũng thích chụp chim nha. Chụp đẹp thật đó, mấy tấm này rất có hồn.”

Cô lục điện thoại một lúc rồi nói: “Em có một nhóm chụp ảnh. Trong đó đa số là người chơi nghiệp dư nên không khí khá thoải mái. Em kéo anh vào nhé, không nói chuyện cũng được.”

Thế là Tống Hội có thêm nhóm chat thứ hai, nhóm đầu tiên là nhóm đoàn phim.

Vừa mở điện thoại lên, cậu đã thấy trong nhóm tin nhắn nhảy liên tục, còn kèm rất nhiều ảnh.

Tống Hội nhìn kỹ nội dung.

【Chim nhỏ! Hehehe chim mới! Tôi hít hít hít—】

【Ôi! To quá! Ôi! Mập quá!】

【[ảnh] [ảnh] Chim bói cá! Chim bói cá hiếm! Chim bói cá huyền thoại!】

【Nhìn gà con nhà tôi này!! [ảnh]】

【Dễ thương quá! Bắt về ăn luôn!】

Tống Hội: “……”

Có hơi… đáng sợ.

Thế giới bên ngoài… hóa ra là như vậy sao?

Từ bên cạnh vang lên giọng ngượng ngùng của Triệu Vũ Thanh: “Ờ… nhóm ngắm chim thường kiểu vậy đó… chỉ là họ kích động quá thôi, chứ không thật sự ăn đâu…”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...