Bạn Đời Định Mệnh Omega Của Tôi

Chương 34



Ban đầu Tống Hội còn hơi mơ hồ, chưa hiểu lắm, nhưng rồi cậu như thể vừa mở ra cánh cửa bước vào một thế giới hoàn toàn mới.

Mười phút sau, cậu lần theo lịch sử trò chuyện và bấm vào xem mấy video quay chim.

Ba mươi phút sau, Tống Hội lưu lại sticker đầu tiên trong điện thoại.

Đó là một sticker đang ôm một con chim nhỏ tai hồng, chu môi cười trông rất dễ thương.

Sau đó cậu còn lưu thêm mấy bức ảnh chim nhỏ đáng yêu khác do các thành viên trong nhóm gửi. Trên mặt Tống Hội cũng nở nụ cười hạnh phúc y hệt như cái sticker kia.

Hôm nay Vệ Lăng đến đón Tống Hội tan làm. Mấy ngày nay anh đã quen với việc vừa lái xe vừa nghe Tống Hội ríu rít kể đủ thứ chuyện thú vị xảy ra trong ngày.

Nhưng hôm nay, Tống Hội ngồi ở ghế phụ khá lâu mà chỉ chăm chú lướt điện thoại.

Vệ Lăng lén nhìn sang, thấy ánh mắt cậu đầy vẻ hào hứng. Cậu còn mải mê đến mức quên luôn cả việc quay sang hôn chồng một cái như mọi khi.

Trong lòng Vệ Lăng bắt đầu thấy hơi chua chua.

“Em đang xem gì vậy?”

“À, chị Vũ Thanh giới thiệu cho em một nhóm nhiếp ảnh. Trong đó có rất nhiều người thích chụp chim lắm!” Tống Hội vừa trả lời vừa tiếp tục gõ chữ, “Anh xem này, người này cũng chụp được rất nhiều cò trắng, anh ấy— ha ha ha!”

Tống Hội cười đến run cả người, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, hoàn toàn quên mất ông chồng đang ngồi bên cạnh.

Vệ Lăng: ……

Vì thế, khi Tống Hội cười xong rồi hào hứng đưa điện thoại cho Vệ Lăng xem đủ kiểu ảnh cò trắng kỳ lạ, Vệ Lăng vừa gật đầu phụ họa vừa lặng lẽ cho xe tấp vào chỗ đỗ. Trong bãi đỗ xe ngầm hơi tối, anh tháo dây an toàn rồi nghiêng người lại gần Tống Hội.

“Ông xã, anh xem nè. Lần trước tụi mình đi sở thú chỉ chụp được cò trắng đứng yên hoặc đang bay thôi. Nhưng người này chụp nhìn như… giá đỗ vậy! Còn tấm này nhìn giống con gián luôn!”

Tống Hội hoàn toàn không nhận ra có gì khác thường, cho đến khi Vệ Lăng vòng tay ôm lấy cậu, đặt cằm lên vai cậu. Ánh mắt anh sâu thẳm, phản chiếu ánh sáng mờ mờ trong bãi xe.

Tống Hội nghiêng đầu sang, suýt chạm môi vào má Vệ Lăng.

“Làm sao vậy, ông xã?”

Ban đầu Vệ Lăng còn hơi làm bộ giận dỗi, nhưng nhìn thấy ánh mắt vui vẻ rất tự nhiên của Tống Hội, tâm trạng ấy dần tan biến.

Anh cũng từng có những lúc mê mẩn mô hình máy bay, tàu thuyền hay lập trình. Cái cảm giác được đắm chìm trong thứ mình thích thật sự khó mà diễn tả. Nghĩ vậy, anh chợt thấy có lẽ chính mình mới là người hơi nghiêm khắc quá, không để ý đủ đến sở thích của Tống Hội, thậm chí còn vô tình tạo áp lực cho cậu.

Vệ Lăng nhẹ nhàng nâng cằm Tống Hội lên rồi khẽ hôn cậu một cái. Chỉ là một động tác rất đơn giản, nhưng tai anh lại hơi nóng lên.

“Trước đây anh chỉ muốn em có thêm bạn bè nên tự ý sắp xếp cho em vào đoàn phim. Nếu sau này em không muốn đi nữa, anh sẽ dẫn em ra ngoài chơi, được không?”

Tống Hội ngạc nhiên.

“Không đâu, em thích đoàn phim mà.”

Cậu vốn khá nhạy cảm, lập tức đoán ra Vệ Lăng lại đang suy nghĩ linh tinh, nên ngồi thẳng dậy, nói rất nghiêm túc: “Ông xã, ở đoàn phim em quen được rất nhiều bạn, cũng dần dần hòa nhập với cuộc sống ở đây. Nếu ngày nào anh cũng mang em theo bên mình, chắc em cũng không thích nghi nhanh được như vậy đâu.”

Thật ra Tống Hội rất thích môi trường bận rộn và náo nhiệt như thế.

Bởi vì trước kia cậu hầu như luôn ở một mình. Đi học cũng phải giữ khoảng cách với mọi người vì thân phận của mình. Từ nhỏ cậu đã được dạy rằng sau này phải xoay quanh một Alpha mà sống, không cần hay cũng không nên làm những chuyện khác.

Trong khoảng thời gian ở phim trường quay phim ngắn này, Tống Hội không còn là một Omega bị ràng buộc nữa. Ở đây, cậu chỉ là một người bình thường, đi làm, nghỉ ngơi, kết bạn, vui chơi. Mọi người không phân cấp bậc, tình bạn cũng chẳng phân biệt giới tính. Tất cả đều cùng cố gắng vì một mục tiêu chung: có người vì kiếm tiền, có người vì theo đuổi ước mơ. Ai nấy đều bận rộn nhưng cũng đều có được điều mình muốn.

Thậm chí cậu cũng không cần phải dán miếng che tuyến thể hay dùng thuốc ức chế. Thỉnh thoảng có người ngửi thấy mùi hoa nhài nhàn nhạt trên người cậu, thì cũng chỉ có mấy cô gái chạy tới hỏi xin link mua nước hoa.

Ở nơi này, Tống Hội cảm nhận được một sự tự do mà trước đây chưa từng có.

Dù cậu rất dựa dẫm vào Vệ Lăng, nhưng cũng hiểu rằng muốn thật sự hòa nhập với thế giới này thì phải tiếp xúc với nhiều người và nhiều chuyện hơn nữa.

Vệ Lăng đưa tay xoa nhẹ mái tóc dài của cậu: “Em muốn học về điểu học không?”

Trước đó anh vốn đã muốn cho Tống Hội đi học đại học, chỉ là chưa biết nên chọn ngành gì. Tống Hội tuy biết rất nhiều thứ, nhưng phần lớn đều học vì mục đích thực tế. Những áp lực trong quá khứ ngược lại làm cậu dần mất đi động lực học tập.

Nhưng bây giờ thấy cậu có hứng thú thật sự, thì đáng để nghiêm túc tìm hiểu.

Tống Hội ngẩn người một chút rồi hỏi: “Em… có thể học sao?”

Cậu không khỏi nhớ lại những lời từng bị người khác chê bai rằng mình không lo làm việc đàng hoàng. Có lẽ việc nghiên cứu những loài chim tự do bay lượn kia, cũng chính là giấc mơ ngây thơ nhất của cậu khi còn nhỏ.

“Em muốn học!” Tống Hội nói rất chắc chắn.

Vệ Lăng thật ra không quá để ý Tống Hội cuối cùng sẽ làm nghề gì. Chỉ là con người nên có lý tưởng và phương hướng cho mình, chứ không thể cứ đứng mãi tại chỗ.

“Anh sẽ giúp em tìm tài liệu về lĩnh vực này, còn em tự quyết định muốn thi vào trường nào và học ngành gì.” Vệ Lăng nói. “Chỉ có điều, việc thi cử thì em phải tự mình cố gắng.”

Không lâu sau đó, Tống Hội đã lập xong kế hoạch học tập cho mình.

“Em đã tìm hiểu về kỳ thi tuyển sinh ở đây rồi. Phần lớn nội dung khá giống với chỗ của em trước đây. Chỉ có một vài điểm khác, nếu em dành khoảng nửa năm để học thêm thì chắc cũng không vấn đề gì.”

Tống Hội ngồi trong phòng làm việc nhỏ của mình. Trên bàn đã chất đầy sách giáo khoa và bài tập. Vệ Lăng đứng phía sau nhìn cậu, bỗng có cảm giác như quay lại thời hai người còn học cấp ba.

“Em muốn thi vào trường nào?” Vệ Lăng hỏi.

Tống Hội quay người lại, đôi mắt sáng lấp lánh: “Em cũng muốn thi vào Hoa Đại.”

Đó chính là trường cũ của Vệ Lăng.

Thật ra trước đây Vệ Lăng chưa từng nói muốn Tống Hội thi vào trường nào, nhưng trong lòng anh cũng từng lo lắng. Nếu Tống Hội thi đỗ một trường ở xa thì sao? Cậu một mình đến nơi lạ liệu có thích nghi được không? Có phải ở ký túc xá không? Yêu xa có khi nào sẽ dẫn đến chia tay không?

Nghe cậu nói muốn thi Hoa Đại, anh mới nhẹ nhõm hơn một chút.

“Em không cần phải vì anh đâu. Có thật là em muốn thi Hoa Đại không?” Vệ Lăng vẫn hỏi lại.

Tống Hội kéo tay anh qua, hôn nhẹ một cái rồi nói đùa: “Haizz, hết cách rồi. Em đã có gia đình rồi mà, đương nhiên phải cân bằng giữa học tập và cuộc sống chứ. Sao có thể chạy đi học ở nơi khác được?”

Thấy Vệ Lăng hơi nhíu mày, Tống Hội bật cười: “Ha ha, em đùa thôi. Ngành nghiên cứu sinh học của Hoa Đại rất mạnh, hơn nữa lần trước chúng ta từng đến đó rồi, em thích nơi đó lắm.”

Vệ Lăng bóp nhẹ má cậu: “Em thích là được.”

“Nhưng mà ông xã à, điểm của Hoa Đại cao lắm. Nếu em thi không đậu thì sao?”

Tống Hội lại giả vờ thở dài lo lắng, rồi nhìn anh: “Giúp giúp em nha, ông xã.”

Sự yếu đuối đơn giản ấy lập tức chạm đúng vào tinh thần trách nhiệm của Vệ Lăng.

“Anh kèm em học, không phải lo.”

Dù đã tốt nghiệp gần 10 năm, nhưng thực lực của người từng là thủ khoa khối tự nhiên vẫn rất đáng gờm.

Khi nhìn bảng điểm thi đại học của Vệ Lăng, Tống Hội không nhịn được thốt lên đầy ngưỡng mộ: “Woa!”

Ngày trước khi đạt điểm cao như vậy, Vệ Lăng vẫn rất bình thản. Nhưng lúc này được Tống Hội khen, anh lại hơi lâng lâng: “Em thông minh mà, chắc học cái là hiểu ngay thôi.”

Từ đó, cuộc sống của Tống Hội nhanh chóng trở nên bận rộn và phong phú hơn.

Bộ phim ngắn cuối cùng cũng xác định xong kịch bản. Dù có vài chỗ khác với ý tưởng ban đầu của Tống Hội, nhưng cậu đã không còn bận tâm đến quá khứ nữa.

Trước đây cậu từng hỏi Vệ Lăng, anh nghĩ thế nào về mối quan hệ giữa tiểu thuyết hư cấu và chính họ. Khi đó Vệ Lăng đã nói: “Những gì con người biết về vũ trụ vẫn còn rất nhỏ bé. Dù chúng ta chưa khám phá hết các hành tinh khác, nhưng đã có nhiều dấu hiệu cho thấy sự tồn tại của sinh vật ngoài Trái Đất. Vậy thì ai dám chắc rằng thế giới song song hay những không gian khác chỉ là tưởng tượng?”

“Biết đâu trong một thế giới ABO nào đó, cuộc sống của chúng ta cũng chỉ là một cuốn tiểu thuyết.”

Vì thế Tống Hội cũng dứt khoát từ bỏ công việc biên kịch nghiệp dư.

Giống như việc tạm biệt thế giới nơi mình sinh ra vậy. Cậu sẽ luôn nhớ, nhưng tất cả đã trở thành quá khứ.

Vào ngày cuối cùng kết thúc công việc ở đoàn phim, Triệu Vũ Thanh tỏ ra cực kỳ lưu luyến. Cô còn cố gắng dụ Tống Hội chuyển sang làm diễn viên, nhưng bị Vệ Lăng thẳng thừng từ chối.

“Em sẵn sàng quay thêm một bộ phim cổ trang nữa chỉ vì anh dâu!” Triệu Vũ Thanh gào lên đầy bi thương.

“Không được.” Vệ Lăng hất tay Triệu Vũ Thanh ra khi cô định kéo Tống Hội lại.

Tống Hội mỉm cười: “Xin lỗi nhé, với cả em cũng không biết diễn.”

“Anh dâu ơi, phim ngắn của bọn em chỉ cần đẹp là được, đâu cần kỹ năng diễn xuất!” Triệu Vũ Thanh vẫn cố gắng thuyết phục. “Chuyên viên trang điểm của bọn em còn có thể thiết kế tạo hình cho anh nữa—”

Tống Hội lại nhẹ nhàng từ chối lần nữa, chỉ nói khi nào rảnh sẽ quay lại thăm mọi người.

Sau đó cậu quay sang hỏi Vệ Lăng: “Ông xã, em có nên cắt tóc không?”

Tống Hội cầm một lọn tóc đen dài, thẳng của mình, trông hơi do dự.

“Ở đây đàn ông để tóc dài hình như hơi lạ.” Cậu khẽ thở dài.

Vệ Lăng lập tức nói: “Không lạ, chỉ là hơi hiếm thôi. Để kiểu gì cũng được.”

Anh ngừng một chút rồi nói thêm: “Nhưng cắt ngắn thì sẽ tiện hơn.”

Nói xong anh lại bổ sung: “Nhưng vẫn tùy em thích.”

Tống Hội nhìn chằm chằm vào nét mặt anh một lúc, rồi chậm rãi nói: “Nhưng ông xã không muốn em cắt đúng không?”

Trước đây cậu cũng từng hỏi câu này, nhưng khi đó Vệ Lăng không trả lời thẳng.

Dưới ánh mắt dò xét của Tống Hội, cuối cùng Vệ Lăng đành chịu thua: “…Tóc dài của em thật sự rất đẹp.”

“Nhưng em cũng nói rồi, trước đây để tóc dài là vì Alpha thích. Bây giờ không cần như vậy nữa… Em muốn cắt sao?”

Tống Hội suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

“Để dài thế này thật ra cũng khá phiền. Em cũng không phải quá thích kiểu tóc hiện tại.”

Hơn nữa cậu biết, Vệ Lăng sẽ tôn trọng quyết định của mình.

Thế là hai người cùng đến tiệm cắt tóc. Tống Hội ngồi xuống ghế, trông khá bình thản.

“Làm ơn cắt giúp tôi.”

Đứng phía sau cậu, Vệ Lăng và anh thợ cắt tóc gần như lộ ra cùng một vẻ tiếc nuối.

“Tóc của cậu đẹp thật đấy, vừa suôn vừa bóng thế này, để dài hiếm lắm.” Thợ cắt tóc vừa nói với vẻ tiếc rẻ, vừa vẫn giữ thái độ rất chuyên nghiệp.

Kéo vừa “tách” một tiếng — Mái tóc dài bắt đầu rơi xuống từng lọn.

Vệ Lăng hai tay nâng bó tóc đen vừa cắt xuống, cẩn thận đặt vào một chiếc hộp rồi cất lại.

Tống Hội: …Nếu không nỡ đến vậy thì thật ra cũng có thể không cần cắt mà.

Anh thợ cắt tóc thì tay vẫn thoăn thoắt, miệng không ngừng khen Tống Hội có khuôn mặt đẹp nên hợp với hầu như mọi kiểu tóc. Cuối cùng anh chỉnh sửa thành một kiểu tóc giống mấy nam minh tinh mới ra mắt.

Tống Hội rất hài lòng. Nhìn mình trong gương, giờ đây đã hoàn toàn khác trước, cậu bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Vệ Lăng xoa đầu cậu. Mái tóc giờ mềm mềm xù xù, phần tóc mái lưa thưa khiến Tống Hội trông càng giống một cậu sinh viên.

“Đẹp lắm.”

Đến tối, khi đã chui vào chăn, Tống Hội mới không nhịn được hỏi: “Anh có thấy kỳ không? Có phải anh không thích em để tóc ngắn không?”

Cậu nằm trong vòng tay ấm áp của Vệ Lăng, gối đầu lên cánh tay anh. Vệ Lăng cúi cằm cọ vào mái tóc ngắn của cậu, nói: “Chỉ là hơi chưa quen thôi, em để thế nào cũng đẹp.”

Anh hôn lên đôi môi đang khẽ mím lại của Tống Hội, thì thầm: “Em thế nào anh cũng thích.”

Tống Hội lập tức đuổi theo nụ hôn ấy, hôn sâu hơn. Đến khi cả hai đều thở gấp, mặt đỏ tim đập, Vệ Lăng mới kéo giãn khoảng cách một chút, khàn giọng nói: “Ngủ ngon.”

“Hừ.”

Tống Hội cắn nhẹ vào vai anh một cái.

Những ngày hai người ngủ chung phòng ngủ chính, họ vẫn luôn giữ một khoảng cách an toàn. Mỗi lần bầu không khí nóng lên thì chỉ có thể cố gắng kiềm chế, vì Vệ Lăng tạm thời không chịu tiến thêm bước nữa.

“Chúng ta cũng kết hôn rồi mà…”

Trong bóng tối vang lên giọng than thở đầy u oán của Tống Hội.

Vệ Lăng che mặt, xoay người quay lưng lại với cậu.

Ở thế giới ABO thì họ đúng là hợp pháp thật, nhưng ở thế giới này… hai người vẫn chưa đăng ký kết hôn.

Đang sắp xếp rồi, đang sắp xếp rồi…

Vệ Lăng chột dạ tự nhủ trong đầu: sớm thôi sẽ cầu hôn, rồi ra mắt gia đình, sau đó đi đăng ký kết hôn. Lần này nhất định phải làm xong.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...