“Trời nhiều mây, ngày 7 tháng 10 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Lúc cậu cười trông xinh lắm, mong cậu phải cười nhiều hơn đó.
___JY.”
…
Trong ký ức của Thời Khâm Miên, hôm đó cô nhìn thấy hoạt động viết thư trên một tạp chí văn học tuổi học trò.
“Mười năm sau…”
Khi ấy, cô còn nghiêm túc chia sẻ chủ đề của hoạt động này cho anh. Tan trường xong, cô chạy đến cửa hàng văn phòng phẩm ở cổng trường chọn giấy viết thư.
Cô túm lấy áo đồng phục anh mặc, chen qua nhóm người đọc truyện tranh ở cửa văn phòng phẩm, chạy đến trước bức tường đặt các loại phong bì nhiều kiểu dáng. Bên dưới mỗi loại đều dán một mảnh giấy đỏ nhỏ, ghi giá tiền khác nhau.
Thời Khâm Miên cẩn thận lấy bóp tiền ra khỏi cặp, kéo chiếc khóa, vì hôm qua cô vừa mua tạp chí nên không còn dư bao nhiêu tiền. Cô đứng tần ngần trước bức tường, định tìm một mẫu thư vừa hợp mắt vừa hợp túi tiền.
Một bàn tay vươn ra trước mắt Thời Khâm Miên, rút một phong bì màu hồng nhạt mà cô nhìn chằm chằm từ nãy đến giờ.
“Chọn cái này đi.” Anh nói.
Thời Khâm Miên trợn to mắt, ngăn bàn tay này lại: “Mắc lắm, nếu mua nó thì hôm nay tớ không mua được xúc xích nướng nữa!”
Hình như anh đã thấy được khát khao xúc xích nướng cháy bỏng trong mắt cô, bèn giơ phong bì lên cao: “Cái này đẹp, tớ tự mua cho bản thân không được à?”
“Hóa ra cậu thích màu hồng nhạt! Sao không nói sớm!”
Thời Khâm Miên vô thức cất cao giọng, khiến những học sinh xung quanh tò mò nhìn qua. Anh rất là bất lực nhưng vẫn không cãi, chỉ vỗ nhẹ lên đầu cô rồi rút thêm vài phong bì màu đen cùng kiểu: “Chẳng phải thứ cậu thích cũng là thứ tớ thích hả, đồ ngốc!”
“Thêm cây xúc xích nữa, cầm đi tính tiền nốt.”
“Con gà sắt mà nay đã chịu nhổ lông rồi! (*)” Cô mừng rỡ, thử giơ hai ngón tay ra: “Tớ muốn hai cây xúc xích, được không?”
(*) Ám chỉ người keo kiệt nhưng lại chịu chi trong trường hợp đặc biệt nào đó.
“Thêm một chai coca nữa nhé?”
“Còn kem thì sao? Tớ không muốn ăn bánh pudding nhỏ, tớ muốn ăn bánh pudding siêu to!”
Hôm ấy, bóp tiền của Thời Khâm Miên không xẹp đi mà bụng cô còn no căng.
Sau khi về nhà, bà Thời phát hiện cô ăn cơm chậm rì, bà cứ nghi ngờ nhìn mãi. Cuối cùng, bà chưa kịp hỏi thì Thời Khâm Miên đã chột dạ khai sạch.
Ngay khoảnh khắc sắp bị mắng, cô ôm vội bài tập chạy ra khỏi nhà, gõ rầm rầm vào cửa nhà đối diện. Mười mấy giây sau, cửa mở ra, anh cầm cây bút với vẻ mặt nhăn nhó:
“Tớ còn tưởng nhà cậu cháy rồi chứ, gõ cửa gấp thế.” Anh vừa nói vừa cầm giấy viết thư, chỉ vào chỗ con quái thú nhỏ đã bị hỏng.
Thứ khiến Thời Khâm Miên tò mò không phải là những nét vẽ nguệch ngoạc kia mà là tờ giấy kín chữ, cô suýt thì dán cả mặt lên: “Cậu viết nhanh thế, chiều nay cậu còn bảo không biết được, cái đồ nói một đằng làm một nẻo, quỷ yêu gì đâu!”
Cô cười gian, rồi ngay khi sắp bước vào nhà anh, tai cô đã bị bà Thời “mai phục” sau lưng nhéo trúng.
“Về nhà.” Bà Thời nói: “Sao con lại còn làm phiền bạn làm bài tập vậy?”
Thời Khâm Miên ôm tai kêu đau, còn người đứng trước mặt cô thì không có dấu hiệu gì là định giúp.
Không nghĩ khí gì cả! Cô nghĩ bụng, ngước lên cũng đã thấy anh đang cười, cười hả hê!
Lúc cô bị mẹ kéo về nhà trong cơn tức giận, còn phi lên tung cước đạp anh một cú, suýt thì đá bay cả dép.
…
“Sau lần đó, em tự dặn lòng chiến tranh lạnh với anh ba ngày.” Thời Khâm Miên nhớ lại ký ức xưa.
“Ừm.” Giang Dư mỉm cười như đang nhớ về quá khứ: “Ba ngày nhớ mãi không quên.”
Thời Khâm Miên lườm anh, không nhịn được mà mỉa: “Anh đừng cười, em ngứa răng.”
Giang Dư lập tức nghiêm nghị, ngoan ngoãn thỏa hiệp: “Được, anh không cười.”
“Anh khóc.”
Anh xốc chăn lên ngồi xuống cạnh cô, bặm môi mếu máo, hít hít mũi sụt sịt, còn lén lút nhìn xem cô phản ứng ra sau.
“Anh bớt giả đò đi!”
Thời Khâm Miên bắt quả tang cái ánh mắt láo liên kia, cô bật cười, đánh vào cánh tay anh rũ bên ngoài chăn, nhưng rồi lại chợt dừng khi vô tình chạm trúng những vết sẹo lồi lõm ngang dọc ở trong cổ tay anh.
Cô cúi đầu, đó là vài vết bỏng sưng đỏ, còn nổi cả bọng nước, có chỗ rách da rất sâu.
Thời Khâm Miên không dám chạm vào nữa, hệt như thông qua nó, cô thấy được một cánh tay chằng chịt những vết sẹo mới cũ đan xen. Tim cô đập thình thịch trong phút chốc, thậm chí khi nhìn anh, sắc mặt cô cũng thay đổi.
“Có phải khi đó anh đau lắm không?” Cô khẽ hỏi.
Giang Dư vô thức giấu tay vào chăn, an ủi cô bằng giọng điệu bình thản: “Anh không đau, chỉ bất cẩn bị bỏng lò nướng thôi, anh bôi thuốc rồi.”
Thời Khâm Miên không đáp. Giang Dư chủ động hỏi: “Mai là hết sưng thôi, mà cũng muộn rồi, chúng ta nghỉ ngơi trước nhé?”
“Giờ em bôi thuốc cho anh lần nữa.” Cô nói.
“Được.”
Giang Dư đồng ý, anh quay người lấy thuốc ra từ tủ đầu giường.
“Em sợ có sẹo trên tay anh, không đẹp nữa à?” Giang Dư chẳng hề nhăn nhó chút nào, còn trêu cô.
“Sáng mai có thể anh sẽ đi sớm hơn bình thường một tí, anh sẽ không đánh thức em nhé.”
“Dự báo thời tiết nói trời ngày mai đẹp lắm, em có thể đi dạo đấy.”
“Anh chuẩn bị bữa sáng xong rồi, cho vào tủ lạnh, em hâm nóng lại.”
Nói đến đây, anh dừng lại rồi mỉm cười: “Chú ý dùng điện, đừng dùng lò nướng nhé.”
Thời Khâm Miên cố ý chọc vào gò má anh: “Anh đừng như thế nữa, nếu đau hay là mệt thì cứ nói ra, đừng chỉ biết chăm sóc em.”
Giang Dư “ừ” đáp, giơ bàn tay được bôi thuốc dày, khẽ ngậm ngùi: “Giờ anh không đau thật mà, nhưng không biết lát nữa thuốc có được thấm hết hay không.”
Cô nhìn cánh tay bị bôi thuốc quá vội, bóng loáng đến độ sắp phản quang kia, cổ họng nghẹn lại:”Hay là anh để tay ngoài chăn đi, em lấy băng gạc bó lại cho anh nhé?”
Giang Dư dở khóc dở cười, nhanh tay cản cô lại đúng lúc: “Không nghiêm trọng đến thế đâu, anh chỉ bị bỏng nhẹ thôi chứ không bỏng nhiều.”
“Vậy thì anh đừng nhúc nhích.” Thời Khâm Miên giám sát Giang Dư nằm xuống, đặt cánh tay anh ở nơi đảm bảo an toàn, để vết thương không bị cọ xát nhất: “Anh cứ đặt tay ngoài chăn như thế này đi.”
Giang Dư cúi đầu nhìn tư thế nằm hiện giờ, không giống bị bỏng nặng mà giống vừa bị cụt tay, lắp tay giả vào hơn. Anh cười: “Anh biết rồi, em mau đi rửa mặt đi.”
Thời Khâm Miên còn tốt bụng đắp chăn, tắt đèn thay anh, cô leo xuống giường đi vào toilet. Lúc cô quay lại, đã hơi sững sờ vì chồng thư đã được xếp gọn gàng theo thứ tự thời gian, đặt ở tủ đầu giường phía cô – không cần đoán cũng biết là ai làm.
Người dọn dẹp gọn gàng nào đó thì đang nằm thẳng, tư thế ngủ rất đàng hoàng, hít thở đều đều, cũng đặt tay ở nơi cũ hệt như trước khi cô đi.
Thế mà anh đã nghe lọt tai rồi đó.
Thời Khâm Miên mỉm cười, hai mắt cong cong, cô lẳng lặng bước qua, chui vào ổ chăn.
Không biết có phải vì đoạn nhạc đệm nhỏ ngoài ý muốn hôm nay hay không, cô nhắm mắt lại mà trằn trọc mãi chẳng vào giấc. Cô chầm chậm ngồi dậy, vươn tay mở đèn đầu giường.
Ánh sáng nhạt dịu nhẹ chiếu một góc giường, xoa dịu cõi lòng mềm mại của cô. Cô nhìn chăm chú vào chồng thư, nghĩ ngợi miên man một lúc, cô lấy vài bức thư ở dưới cùng ra.
“Trời nhiều mây, ngày 15 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Mua nhiều giấy viết thư quá mà không được phí phạm nên tớ viết thư cho cậu tiếp vậy. Tối qua cậu đòi chiến tranh lạnh, sao đến tận hôm nay mới được tính là ngày đầu tiên vậy, rõ ràng phải là ngày thứ hai rồi chứ.
Thôi, cậu nói sao thì tớ nghe vậy.
Nhưng cậu cũng dứt khoát quá rồi đó, đến tiết văn cũng chẳng chịu cho tớ xem chung sách, may mà tối qua tớ học thuộc mới tránh được cơn ác mộng bị phạt chép lại mười lần.
Lần đầu tiên tớ mới biết là cậu đi đứng nhanh đến thế. Đến tối về nhà, tớ đi theo sau lưng cậu, cậu lại như chú heo (xóa), chú thỏ vừa thoát khỏi chuồng rào trăm mét, tung tăng nhảy suốt đường, ba cây xúc xích cũng chẳng kéo cậu dừng lại được.
Thế cũng tốt, sau này sẽ không dễ bị người ta bắt cóc.
Giờ là 10 giờ đêm rồi, chẳng biết cậu làm bài tập xong chưa.
Chúc cậu ngủ ngon nhé.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 16 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Bức thư thứ ai từ dưới đếm lên, nhưng dù tớ có viết xong cũng không đưa cậu đọc đâu.
Chỉ hôm qua đi học, không có tiếng cậu líu ríu bên tai mà bây giờ tớ đã quen rồi, hóa ra năng lực thích nghi của tớ tốt đến thế.
Thôi vậy, chút tài lẻ đó không thể áp dụng vào mục chiến tranh lạnh với cậu được.
Hôm nay thấy cậu bài kiểm tra toán tối qua cậu làm còn mấy chỗ bỏ trống, tớ đã viết lời giải kẹp vào sách rồi, không biết cậu về nhà có phát hiện ra không.
Chúc ngon ngon.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 17 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Được rồi, đây là bức thư cuối cùng, cũng là bức thư cuối tớ viết cho cậu, và là ngày chiến tranh lạnh cuối cùng như cậu nói.
Hôm nay đổi chỗ, từ tổ ba sang tổ bốn. Không ngờ cậu thà để mấy bạn phía sau chuyển bàn còn hơn là nói chuyện với tớ, khiến tớ phải đứng dậy.
Đến tối về gặp mẹ cậu, cuối cùng mẹ cậu cũng nhận ra việc chúng ta đã không nói chuyện với nhau suốt mấy hôm. Bà hỏi có vấn đề gì thế, tớ nói chắc là cậu đau răng, khó nói chuyện.
Nhìn vẻ mặt của mẹ cậu, có thể cuối tuần này cậu phải vào khoa răng trong bệnh viện rồi đó.
Bức thư cuối cùng dừng ở đây thôi.
Hẹn mai gặp lại.
Chúc cậu ngủ ngon.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 18 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
Tớ rút lại câu nói đó là bức thư cuối cùng mà tớ từng nói.
Hôm nay, khi đi ngang cửa hàng văn phòng phẩm, không biết tại sao tớ lại bước vào. Nói ra chắc là cậu không tin đâu, tay nhanh hơn não, tớ mua hẳn một xấp giấy viết thư, nhưng lần này trên thư không còn in sẵn hai chữ “thân mến”, chỉ là tớ cảm thấy hai từ này rất dễ thương.
Dẫu sao thì cậu cũng không đọc được, tớ cứ viết theo ý thích vậy.
Chiều nay, thấy cậu ôm nửa bên mặt sưng vù, tớ cứ ngỡ cậu bị mẹ đánh. Không ngờ rằng cậu lại đi khám răng ở bệnh viện nhổ răng khôn.
Cậu giơ nắm đấm với tớ, thốt ra câu đầu tiên sau khi chiến tranh lạnh.
Cậu nói gì ấy nhỉ, thật ra tớ không nghe rõ, cậu không tha cho tớ hả? Ừm, nói thật là khi ấy cậu hơi đáng yêu, mặt phồng lên, đúng là cậu nên ăn nhiều hơn.
Không chịu nổi rồi, chỉ cần nhớ lại vẻ mặt và động tác khi đó của cậu là tớ lại muốn cười, một nụ cười vì thích.
Tớ viết đến đây trước nhé, tớ phải cười thêm một lát đã.
Chúc ngủ ngon.
___Khương Vũ.”
Trong đêm cô nhổ răng ấy, khó khăn lắm mới qua được thời gian không cho phép ăn, Thời Khâm Miên gắng gượng nuốt chút đồ ăn lỏng. Đến lúc thuốc tê tan hết, cảm giác vừa sưng đau vừa tê ngứa cứ tấn công liên tục, cô đang cầm túi chườm lạnh áp lên má bên phải, rồi quyết định sang tìm kẻ đối diện để tính sổ.
Mẹ anh mở cửa giúp Thời Khâm Miên, sau khi chào hỏi lễ phép, cô xông thẳng vào phòng ngủ của anh, đóng sầm cửa lại. Có lẽ anh không ngờ cô bỗng dưng xông vào như thế, anh luống cuống nhét hết đống đồ trên bàn vào ngăn tủ.
Thời Khâm Miên nhạy bén phát hiện ra hành vi mờ ám này, cô sốt ruột lên tiếng nên lưỡi vô tình l**m trúng chỗ đau: “A… cậu đang giấu cái gì đấy?”
Cô xuýt xoa hít một hơi, hùng hổ bước tới.
“Cậu đang giấu gì vậy?” Cô lặp lại lần nữa.
“Không có gì.”
“Không có thì cậu giấu giấu giếm giếm làm gì?”
“…”
Cô biết ngay là anh sẽ không chịu nhận, cô cũng khôn khéo dùng chiêu dương đông kích tây, cứ thế mà nghiêng người kéo ngăn tủ ra, ai ngờ lại bị một bàn tay nhanh hơn chặn đứng.
Anh vội vàng chắn trước ngăn tủ, không để cô có cơ hội mở ra.
Vì đau răng nên sức chiến đấu của Thời Khâm Miên giảm đi một nửa, thấy anh chắn trước bàn học, bèn nhún vai tạm bỏ cuộc, ngồi bên mép giường anh.
“Chắc không phải cậu đang viết thư tình đó chứ?” Cô bắt đầu tự hỏi.
“…”
Ngón tay anh bên mép bàn khẽ co lại.
“Tớ đoán đúng thật à?!”
Thời Khâm Miên nhạy bén nhận ra sự chần chừ của anh, cô đảo đôi mắt long lanh như quả cầu thủy tinh chuyển động dưới ánh sáng, phản xạ muôn vàn màu sắc rực rỡ: “Chỉ mới hơn một tháng sau khi khai giảng thôi, thế mà cậu đã tìm được người mình thích rồi sao? Cậu viết cho ai thế? Tớ có quen người đó không? Đó là học sinh lớp chúng ta hả? Hay là tớ…”
“Không phải.” Anh cắt ngang: “Không phải thư tình.”
Còn lâu cô mới tin. Nếu không phải thư tình thì anh giấu làm gì, tại sao lại sợ cô thấy?
Thời Khâm Miên giả vờ tin anh, buột miệng “ồ” lên: “Vậy không lẽ đó là đồ ăn vặt cậu lén giấu đi? Có phải cậu trộm bánh kẹo của tớ không?”
“Thời Khâm Miên.” Hiếm khi anh gọi đầy đủ tên cô.
“Sao nào?” Thời Khâm Miên đung đưa chân, ngước lên nhìn anh.
Nửa bên mặt sưng phồng cộng với vẻ bướng bỉnh không cam chịu, anh thật sự không nhịn được nữa, bèn quay đầu ho khan để giấu đi nụ cười. Cười xong, anh đến gần, cầm chiếc túi chườm đá cô bỏ xuống vì lười, áp vào gò má cô.
Rất vừa phải, dễ chịu. Thời Khâm Miên vô thức nhích về trước một chút, gò má dán sát vào tay anh, thả lỏng vai, để anh chườm giúp.
Khi cô nhắm mắt lại, yên tâm hưởng thụ sự phục vụ này, lại nghe anh chầm chậm nói: “Không phải thư tình, không phải đồ ăn vặt, đó là hai đề thi toán cuối tuần. Tớ làm xong rồi, không cho cậu xem đáp án.”
“?”
Thời Khâm Miên mở bừng mắt với vẻ sững sờ: “Cậu đang nghi ngờ tớ không làm được sao?”
“Hôm trước có một cậu học sinh giỏi giấu tên chỉ tớ vài bài toán khó, tớ cảm thấy tớ đã hiểu được mấy chương này rồi, ít nhất cũng biết làm một suy ra ba.”
Cô không nghĩ gì nhiều, chạm vào tay anh, lập tức giật lại túi chườm: “Cậu chờ đó đi, bây giờ tớ sẽ về làm đề thi toán.”
Cô không cho anh cơ hội lên tiếng nào nữa, vứt một câu “ấu trĩ” rồi nghênh ngang bỏ đi.
Sang hôm sau, trời còn chưa sáng là Thời Khâm Miên đã cầm hai bài thi toán kia, gõ cửa nhà anh rầm rầm, đập bài thi xuống bàn trong sự tự tin vượt trội: “Đây, tớ làm xong rồi đấy, còn dùng tận hai cách giải bài cuối đấy.”
Anh vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, lại chui vào chăn.
Thời Khâm Miên hỏi: “Bây giờ tớ có thể xem thứ trong ngăn tủ của cậu rồi chứ?”
Anh hoang mang nhìn cô: “…Không được.”
Vì đã ăn ý nhiều năm nên không cần nghĩ, anh cũng biết cô sẽ làm gì, bèn nói thêm: “Tớ khóa tủ rồi, cậu không mở ra được đâu.”
“Ê, cái người này!” Thời Khâm Miên dừng bước chân rón rén: “Đồ keo kiệt!”
Anh chầm chậm nhắm mắt lại: “Lát nữa dậy, tớ sẽ uống nước lạnh.”
Cô “hừ” lạnh: “Vậy cậu uống cả thùng luôn đi.”
Ký ức chỉ đến đây là dừng, Thời Khâm Miên mỉm cười gấp lá thư lại. Hóa ra bọn họ đã bắt đầu như thế, ngày ấy, anh giấu bức thư đã viết xong này, cùng những bức thư còn trống.
Thế thì có gì mà ngại không dám nói với cô chứ… Vòng vèo thế nào rồi cũng về tay cô cả mà.
Thời Khâm Miên quay đầu nhìn người đã ngủ say, ánh sáng ấm áp đắp một lớp sáng mỏng lên mặt anh. Cô muốn chạm vào hàng mi dài kia, nhưng rồi tay vẫn dừng lại giữa không trung, chỉ cầm chú gấu bông bên gối.
Sau khi ủ ấm một tai chú gấu, cô nghịch ngợm áp nó lên môi Giang Dư. Thấy Giang Dư mở đôi mắt tỉnh táo, không hề có tí buồn ngủ nào, Thời Khâm Miên lập tức bắt được “tên trộm”.
Cô cười trộm, nâng cằm anh lên: “Anh nói đi, anh nhìn lén em bao lâu rồi?”
