“Trời nắng, ngày 20 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hôm nay mặt cậu đã bớt sưng rồi.
Sáng nay, nhìn cậu ngồi tại chỗ, ăn cháo với vẻ tội nghiệp, tớ chia cơm nắm ra làm đôi nhưng không đưa cho cậu vì muốn cậu chóng khỏi. Ai ngờ lại bị chụp mũ là có đồ ăn quên bạn.
Biết sớm thế này, tớ đã không chần chừ, phải nhìn cậu vừa ăn vừa xuýt xoa kêu đau.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 22 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Giờ tớ mới biết, hóa ra cậu sợ bướm.
Thật ra, chú bướm bay vào lớp giữa tiết văn chiều nay đẹp lắm, ai ngờ cậu sợ tới nỗi kéo áo đồng phục của tớ lên mà chui vào? Trùng hợp ghê, hôm đó tớ cũng không kéo khóa áo.
Bỗng có người ôm lấy khuỷu tay trái, tất cả bạn bè và giáo viên đều nhìn sang bên này, để một mình tớ đối diện với hơn năm mươi cặp mắt.
Ai cũng nói, bướm thích bay về phía hương thơm. Ừm… đúng là thơm lắm, chỗ nào cũng thơm cả.
___Khương Vũ.”
“Trời mưa, ngày 24 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hôm nay mưa, không phải chạy bộ trong giờ giải lao, tớ đến văn phòng giáo viên rồi về, đã, thấy cậu chạy từ canteen về, miệng ngậm một cái, tay cầm hai cái, túi nhét ba cái, chỉ còn thiếu đội thêm một cái trên đầu nữa thôi.
Cậu tưởng là tớ không thấy, bèn trộm nhét vào ngăn bàn rồi rồi chia chiến lợi phẩm cho bạn trước bạn sau. Cuối cùng còn nhét thẻ cơm của tớ vào sách, rồi tiện tay nhét cả sách lẫn thẻ vào cặp, giả vờ như mình bỏ lung tung.
Tuy tớ để thẻ cơm ở góc bàn cho cậu dùng nhưng cậu nhét vào cặp thì hơi quá rồi đó, cậu nghĩ tớ dễ quên lắm sao?
Lên lớp còn ăn vụng que cay, nhờ tớ giấu giếm hộ.
Được lắm đấy, vừa hết đau răng là cậu bắt đầu làm mưa làm gió, đồ lạnh đồ cay gì cũng tọng hết vào bụng.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 25 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Thấy chưa, tớ đã nói là răng cậu sẽ lại đau cho mà xem. Đau đến nỗi nhăn hết cả mặt, tớ vừa xót vừa buồn cười, cái đồ đáng thương này.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 26 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Ngày mai là ngày đi huấn luyện quân sự, không phải đi dã ngoại, cậu đi siêu thị mua nhiều đồ ăn vặt như vậy làm gì? Phải đợi tớ nhắc đến kem chống nắng, cậu mới nhớ ra mà quay lại mua.
Còn ra vẻ đắc ý, khoe khoang mình phơi nắng không bị đen da.
Cậu quên là hè năm ngoái bơi lội mà đen đi tận hai tông à?
Hình còn trong điện thoại đấy nhé, vừa cho cậu xem thì cậu sốt ruột nhảy dựng lên giành điện thoại nhưng không được, còn bĩu môi nói phải nghỉ chơi với tớ ba phút.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 27 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
Tớ lại được chứng kiến kỹ năng đi cùng tay cùng chân của cậu rồi, bị thầy huấn luyện viên lôi ra chỉnh riêng mà vẫn cười tươi rói.
Hôm nay, trong giờ giải lao, tớ phát hiện có một tên cứ nhìn lén cậu. Có lẽ là học sinh lớp B bên cạnh, nhưng mặc quân phục, đội mũ vào thì không chắc lắm, ngày mai tớ sẽ để ý thêm.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 28 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
Hôm nay cậu vẫn đi cùng tay cùng chân như trước, tớ vô tình bật cười thành tiếng vì thấy được cảnh đó, còn bị huấn luyện viên phạt chống đẩy 30 cái.
Ban đầu tớ thấy hơi bẽ mặt, nhưng cậu lại chạy vụt tới đây, hồ hởi khen tớ giỏi.
Thôi được, cũng không bẽ mặt gì mấy. Nghe cậu nói muốn leo lên lưng tớ ngồi, xem tớ chống đẩy. Lần sau chúng ta về nhà, tớ sẽ cho cậu thử, ở trường đông người quá.
Hình như cái người hôm qua nhìn lén cậu không làm gì nữa, tớ nhìn nhầm hả?
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 30 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
Cậu rất phù hợp làm người hát quân ca.
Tối đó về nhà, tớ nằm trong phòng cũng có thể nghe loáng thoáng tiếng cậu luyện hát. Tớ nhắn tin bảo cậu uống thêm nước, cậu hồi âm bảo tớ mời cậu uống trà sữa?
Thôi, cậu vẫn nên uống nhiều sữa thì hơn.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 31 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
Hôm nay là ngày cuối cùng đi huấn luyện quân sự.
Tối đó, trên đường về nhà, bỗng dưng cậu chạy tới trước mặt tớ, hỏi tớ cậu có bị đen không? Tớ nghiêm túc nói là hơi đen, thế là lập tức ăn trọn một chưởng.
Tớ bảo là không thay đổi gì mấy, thế mà vẫn ăn một cú của cậu, cậu còn bảo tớ nói dối.
Bạn học Tiểu Miên ơi, làm ơn đừng vô lý như vậy được không?
Cậu dùng kem chống nắng của tớ liên tục ba ngày, dùng hết hai tuýp, tớ còn chưa nói gì đâu nhé.
___Khương Vũ.”
Một tấm ảnh hơi ngả vàng chợt rơi ra từ bức thư này. Thời Khâm Miên cầm lên.
Sáng nay khi cô dậy cũng là lúc nghe thấy tiếng đóng cửa sau khi Giang Dư đi làm.
Hơn 8 giờ, ánh nắng ngoài cửa sổ rất sáng trong, mọi thứ đều mang theo sức sống tràn trề, yên bình mà mạnh mẽ.
Trên ảnh, cô mặc bộ đồng phục huấn luyện quân sự màu xanh lục, buộc tóc đuôi ngựa, nở nụ cười tươi tắn, nghiêng đầu sang một bên, tựa như khoảnh khắc ấy được giữ lại trong một buổi sáng trong trẻo.
Khi ấy, đúng là cô hơi đen vì nắng, nghĩ lại mới thấy đúng là cô hơi vô lý với anh.
Thời Khâm Miên mỉm cười nhìn bản thân trong ảnh, cô cầm điện thoại chụp lại rồi gửi cho Giang Dư.
Giang Dư hồi âm rất nhanh.
[Giang Dư: huấn luyện quân sự hồi lớp 10 đúng không em?]
[Giang Dư: em tìm ảnh ở đâu đấy?]
Thấy chưa, người chụp hình đã quên rồi.
[Thời Khâm Miên: trong thư đó.]
[Thời Khâm Miên: vậy có nghĩa là trong những bức thư sau cũng còn ảnh khác đấy nhỉ?]
[Thời Khâm Miên: thế mà em không hề phát hiện anh chụp lén em khi nào!]
[Giang Dư: bị em phát hiện thì sao còn gọi là chụp lén được?]
Anh cũng biết tự lượng sức đấy.
Thời Khâm Miên ấn vào hai icon “vui vẻ” rồi gửi qua, cô nằm ườn trên giường một lúc mới dậy rửa mặt. Món ăn sáng là một phần mì Ý sốt cà chua thịt băm phủ phô mai, phô mai thêm nức mũi, Thời Khâm Miên cầm nĩa quấn từng sợi mì kéo ra.
Tay trái cầm điện thoại, cô đọc tin nhắn mới từ Giang Dư.
[Giang Dư: anh còn nhớ, ngày đầu tiên tham gia, em đã bị huấn luyện viên kéo ra giữa mấy hàng đội, tập bước đều mà không làm được, lại bị đẩy ra cuối hàng.]
[Giang Dư: khi đó, em còn âm thầm lau nước mắt, anh cứ tưởng em sẽ ngồi thụp xuống bật khóc. Ai ngờ em giơ tay lau một cái, cắn răng đứng thẳng hơn, trên mặt có hẳn năm chữ “thà chết không khuất phục”.]
[Giang Dư: em hát quân ca thì chạy mất hai nốt, bèn đảo mắt nhìn quanh, thấy không ai phát hiện ra mới tiếp tục cất cao giọng hùng hồn khí thế.]
[Giang Dư: em thường đứng ở hàng thứ hai trong đội, gần ngoài rìa, thường không được vào chỗ có bóng râm, em chỉ đành lén lút nhích vào trong, đã nhiều lần bị huấn luyện viên phát hiện.]
[Thời Khâm Miên: đúng là anh chỉ nhớ đến những chuyện xấu hổ của em! Cái tên này!]
[Thời Khâm Miên: tức quá, khi đó em lại không chứng kiến chuyện xấu của anh.]
[Giang Dư: bó tay thôi, ai bảo con trai được đứng ở phía sau con gái chứ.]
[Thời Khâm Miên: anh quên đi! Xóa sạch ký ức về những chuyện chẳng vẻ vang đó!]
Dòng chữ “đối phương đang nhập tin nhắn” cứ hiện lên trong chốc lát.
[Giang Dư: OK (giơ ngón tay)]
Sau đó lại là hai chữ không đầu không đuôi.
[Giang Dư: ba tệ.]
Thời Khâm Miên sững sờ nhìn khung chat, sau khi hiểu ra, cô cắn vào miếng măng tây, bất giác mỉm cười.
Dù huấn luyện quân sự năm đó diễn ra vào tháng 10 nhưng thời tiết vẫn nóng bức như giữa hè. Ban ngày trời nóng đến 30 tuổi, như đang cầm một cây kem chảy, dính nhớp làm người ta khó chịu.
Bản thân Thời Khâm Miên là một người dễ ra mồ hôi, kem chống nắng cô bôi buổi sáng thường chảy sạch lúc giữa trưa. Giữa giờ nghỉ trưa, cô chạy vào toilet rửa mặt và tay xong thì bèn chạy tới chỗ anh dùng ké.
Cô thường thản nhiên giơ tay về phía anh, liếc mắt ra hiệu cho anh đưa mình chai kem chống nắng anh đang dùng. Ban đầu, anh luôn rộng rãi, cho cô dùng nhiều lắm, đến ngày thứ ba, khi cánh tay trắng trẻo giơ ra trước mặt, anh bèn ra dấu “OK” với cô.
Thời Khâm Miên có lời khen ngợi cho sự “thức thời” đó, cô mỉm cười gật đầu lia lịa. Ai ngờ giơ tay mãi mà chẳng thấy kem chống nắng được bôi lên?
“Chẳng phải cậu “OK” hả?” Cô chọc vào mu bàn tay anh: “Hai cánh tay rõ ràng thế này, cậu không thấy ư?”
Anh nghiêng đầu nhìn cô, lại ra dấu OK, cố ý nói thật chậm: “Là ba tệ, một lần.”
“?”
Thời Khâm Miên cứ ngỡ mình nghe nhầm, cô tiến đến gần, nghiêng tai về phía anh: “Cậu nói lại xem…”
Hơi thở nóng ấm chợt phả vào bên tai, bỗng nhiên, kem chống nắng lành lạnh bị anh bôi vào gò má cô.
“…Một, một lần?”
Thời Khâm Miên giật mình, lắp bắp bật thốt rồi vội chuồn về, nhưng đã bị hai bàn tay nâng má lên.
“Ôi, đồ ki bo, cậu làm gì thế!”
Cô có cảm giác hai gò má của mình bị anh chà xát thô lỗ, nhưng lần nào anh cũng tránh đi chỗ đau răng.
“Tớ đang lau sáu tệ của tớ.” Anh nghiêm túc đáp.
“Nhẹ tay chút đi, mặt tớ đỏ lên cả rồi!”
Anh dừng lại theo lời cô, cẩn thận ngắm nghía: “Đúng là hơi đỏ. Xin lỗi, kỹ thuật của tớ có hạn, vậy tớ lấy bốn tệ tám thôi.”
Thời Khâm Miên không muốn vậy, cô nhìn vào mắt anh: “Bao nhiêu? Bốn tệ?”
“Không.”
“Bốn tệ.” Anh tạm dừng rồi đáp: “Bốn tệ tám.”
“…”
“Đồ bạn cùng bàn chết tiệt, tớ b*p ch*t cậu cho rồi!”
Nghê Sơ Nhĩ ngồi ở bàn trước nghe thấy tiếng hét long trời lở đất, cô ấy quay lại, đã thấy hai người đang chuẩn bị tư thế ẩu đả kỳ lạ. Cô ấy không thể kìm được sự tò mò suốt hơn một tháng nay, thỏ thẻ hỏi: “Miên Miên, cậu và bạn cùng bàn là gì của nhau thế? Tớ cảm thấy hai người thân nhau lắm.”
Thời Khâm Miên đang chới với, chỉ còn chút nữa thôi là đánh được tay anh, cô nói: “Oan gia trái chủ từ kiếp trước ấy!”
Nghê Sơ Nhĩ chớp chớp mắt: “Ồ, vậy là thanh mai trúc mã nhỉ.”
Thời Khâm Miên chê trách: “Còn lâu tớ mới thèm có tên trúc mã này.”
Nghe xong, anh bật cười, túm lấy cổ tay cô rồi ấn chúng xuống đùi cô: “Ừ, kiếp trước không trả nên kiếp này tớ báo đáp.”
Nghê Sơ Nhĩ: “??”
Thời Khâm Miên: “???”
Nếu đã thế thì… Thời Khâm Miên nghĩ ngợi một chốc, chộp lấy chai kem chống nắng kia, thoa hết tất cả những nơi có thể thoa, tiện thể còn thoa lên cổ Nghê Sơ Nhĩ.
Cuối cùng, cô hất mặt, mỉm cười tít mắt, nhắm vào vầng trán lòa xòa tóc mái kia, bóp mạnh chai kem.
“Phụt!”
Văng trúng vào trán!
Một tay Thời Khâm Miên chống lên ngực anh, tay còn lại thì bôi kem chống nắng bằng cách thức thô lỗ hệt như anh vừa rồi. Bôi được một nửa, cô cảm thấy có gì đó là lạ, sao lại có người tim đập thình thịch nhanh và rõ thế này…
Còn nữa… tại sao tai anh lại đỏ ửng thế kia?
Thời Khâm Miên vội buông tay, đổi sang bóp nhân trung hắn, nghiêm nghị chẩn đoán: “Tiêu rồi bạn cùng bạn ơi, cậu bị cảm nắng rồi!”
