Bạn Trai Cũ Có Bệnh Lại Có Tiền

Chương 3



7.

Mùng Một, một số trung tâm thương mại đã mở cửa.

Tôi đi mua một bộ chăn đệm, rồi mua thêm ga trải giường.

Chỉ riêng mấy thứ đó… đã tốn gần hai nghìn.

Mua xong, chính tôi cũng thấy đau lòng.

Nhưng chăn của Chu Lạc phải tốt một chút.

Cậu ấy dễ dị ứng.

Tôi vẫn nhớ ngày cậu ấy mới đến cô nhi viện.

Được xếp ngủ giường bên cạnh tôi, còn giao cho tôi chăm sóc trước.

Kết quả, nửa đêm phát dị ứng.

Sáng hôm sau, nhìn khuôn mặt sưng như đầu heo của cậu bé, tôi suýt ch ế t khiếp.

Vội vàng ôm Chu Lạc chạy đến bệnh viện.

Bác sĩ nói Chu Lạc bị dị ứng chăn, suýt nữa ngạt thở.

Từ đó, Chu Lạc có một chiếc chăn riêng.

Không ai được chạm vào.

Ngoại trừ tôi.

Vì cậu bé lúc đó chưa biết phơi chăn, thay vỏ chăn.

Cũng từ ngày tôi bế Chu Lạc đi bệnh viện

cậu ấy bắt đầu dính tôi như xam.

Cái gì cũng dị ứng, chỉ riêng tôi là không.

Suốt ngày cứ như treo trên người tôi, lúc nào cũng muốn bám lấy.

Lúc nhỏ thì còn bế được.

Giờ Chu Lạc cao một mét tám ba rồi, còn bám nữa thì… hơi quá đáng.

Chu Lạc ngủ một giấc dậy đã là tám giờ tối.

Mơ mơ màng màng đi tìm tôi.

Vừa thấy tôi, theo bản năng lại muốn sáp lại.

Bị tôi đẩy ra, lúc này mới tỉnh.

“Chị ơi, chào buổi tối.”

“Đồ ăn tự đi hâm, nhớ đeo găng lò vi sóng. Phòng của cậu bên cạnh.”

“Chị… chị có muốn xem vali của em không?”

“Hửm?”

“Em có quà cho chị.”

Tôi nghi ngờ mở vali ra.

Vali không lớn.

Bên trong… đặt ngay ngắn một bó hoa hồng.

“Chị ơi, chúc mừng năm mới.”

Tôi nhìn bó hoa:

“Chúc mừng năm mới.”

“Chị ơi, trong hoa còn có thẻ ngân hàng, mật khẩu là sinh nhật chị…”

“Chu Lạc.”

“Hửm?”

“Không cần.”

“Chị phải nhận.”

“Có thể với chị, mấy thứ này không cần thiết. Nhưng với em, chúng rất quan trọng.”

“Không chỉ vì em thích chị…”

“Mà còn vì em muốn có thể cho chị một điều gì đó.”

“Dù sau này chị chọn lấy người khác, hay sống một mình… cũng không phải là lý do để chị từ chối em.”

“Nếu chị thích cho em làm người yêu …”

“Thì em có thể làm người nhà của chị.”

“Chị … trước đây em không dám đến.”

“Em không có tiền, không có gì trong tay, nên không dám nói những lời này… cũng không dám gặp chị.”

“Hôm nay… cuối cùng em cũng có thể đến rồi.”

“Mấy năm nay… em thật sự, thật sự nhớ chị, nhớ muốn ch ế t.”

“Cút đi! Đừng ăn nữa! Cầm hoa của cậu về phòng đi!”

“Không, em đói. Chị đừng xúc động quá.”

“Ai xúc động! Chỉ là… cơ địa dễ khóc thôi!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...