Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 1: Mở đầu



Ngày "Ngựa Hoang" khai trương, ông trời chẳng chiều lòng người. Từ chiều đã lất phất mưa bụi. Khi ấy, Triệu Dương đang ngồi trong quán bar đánh bài với mấy người bạn. Anh ra một sảnh tứ quý kèm hai lá con, ngẩng đầu liếc ra ngoài trời, chau mày khẽ nhíu lại.

Người đàn ông ngồi cạnh được mọi người gọi là Song Nhi, tên thật là Lưu Song, bạn chơi với Triệu Dương từ hồi cấp ba, tính tình cẩn thận hơn mấy người khác một chút. Sau khi hô một tiếng "qua lượt", cậu ta khẽ huých vai Triệu Dương:
"Dương ca, không sao đâu, mưa không lớn. Với lại hôm nay người đến toàn là mấy đứa bạn cũ, đều xác nhận chắc chắn sẽ đến."

Triệu Dương "ừ" một tiếng, hất cằm ra hiệu Song Nhi tập trung đánh bài, khỏi phải tốn công trấn an anh.

Ai ngờ Song Nhi đúng là miệng quạ. Vừa nói mưa không to, chưa đầy nửa tiếng, cơn mưa lất phất bỗng hóa thành mưa xối xả, khí thế ngút trời, làm mấy người trong quán cũng ngơ ngác.

Hồ Tiểu Vĩ là người đầu tiên chạy ra xem. Trước cửa "Ngựa Hoang" có một mái che nhỏ, tuy chỉ mang tính trang trí nhưng cũng gọi là có mái, nào ngờ chẳng đỡ nổi bao nhiêu. Vừa đứng ra cửa là mưa tạt ướt cả người. Cậu ta chửi một tràng:
"Đù má, hôm qua tao xem dự báo thời tiết rồi mà! Báo nói trời âm u thôi! Con mẹ nó mưa to thế này từ đâu ra vậy chứ?!"

Song Nhi mặt mày tái mét, ghé lại gần Triệu Dương thì thầm: "Anh, Phong ca tìm ông thầy đó có đáng tin không? Hôm nay thật sự là ngày đẹp để khai trương à?"

Triệu Dương không lộ cảm xúc gì. Dù sao thì chẳng ai nhìn ra anh có bực hay giận. Anh chỉ rút một điếu thuốc ngậm lên môi châm lửa, rít một hơi rồi mới nói: "Thôi, tới hay không cũng được. Không tới thì mấy đứa mình tụ lại ăn uống coi như cảm ơn mấy ngày nay tụi bây giúp đỡ, vất vả rồi."

Mấy người nhìn nhau. Hồ Tiểu Vĩ lên tiếng trước:
"Không được đâu, hôm nay ngày khai trương của mày, sao có thể không có ai. Phải không Thành Tử?"

Người đàn ông vẫn im lặng nãy giờ bị gọi tên mới nói:
"Ừ, ít nhất Phong ca chắc chắn sẽ tới."

"Ngựa Hoang" đã chuẩn bị mọi thứ từ nửa tháng trước. Trang trí, giấy phép, nhập hàng, nhân viên đều sẵn sàng, chỉ chờ ngày khai trương.

Triệu Dương nói mình không để ý, khai trương lúc nào cũng được. Trong mệnh có tiền thì kiểu gì cũng kiếm được, không có thì dù cúng Đại La Thần Tiên cũng vẫn lỗ. Nhưng chính Lệ Phong đã đặc biệt tìm người xem ngày. Nghe nói là một "lão thần tiên", chọn ngày này, lấy của Lệ Phong hai vạn tệ, nói nửa tháng sau chính là hôm nay là ngày đại cát, đảm bảo "Ngựa Hoang" làm ăn hưng thịnh, giúp Triệu Dương kiếm tiền đầy bồn đầy chậu.

Hút xong điếu thuốc, Triệu Dương đứng dậy ra cửa gọi cho Lệ Phong. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh. Nhìn màn mưa gần như nối thành thác nước trước mặt, anh lên tiếng: "Phong ca."

Giọng người đàn ông bên kia trầm thấp: "Ở quán à?"

"Ừ."

Lệ Phong ngừng một chút, giọng mang ý an ủi:
"Mùa hè thời tiết thế đó, nói đổi là đổi ngay, bình thường thôi. Đừng để ảnh hưởng tâm trạng khai trương."

Triệu Dương cười khẽ, không mấy để tâm:
"Không sao đâu anh, em vốn đâu có mê tín. Một trận mưa còn phá được vận tài lộc cả đời em à?"

Lệ Phong: "Anh mới ngủ dậy, tắm cái rồi qua, ầy, thôi rửa mặt cái là đi, mưa to thế này tắm cũng như không."

Triệu Dương nói: "Mưa thế này anh đừng đến nữa, em không bắt bẻ anh đâu."

Lệ Phong hừ cười: "Thôi đi, thằng nhóc. Nói mấy câu vô nghĩa đó với anh làm gì, khinh anh à?"

Triệu Dương cúi đầu cười đáp:
"Vậy anh qua đi, mình cùng ăn bữa cơm."

"Ngựa hoang" khai trương cũng bỏ chút tiền làm marketing. Có chương trình nạp tiền ưu đãi, còn bán voucher online. Tối qua Tiểu Vĩ xem backend thấy bán được hơn một trăm năm mươi voucher, còn hớn hở lắm. Hôm nay một trận mưa làm cả bọn ủ rũ.

Sáu giờ, mưa nhỏ lại chút, nhưng ngoài phố gần như chẳng có ai. Chỉ vài nhân viên văn phòng tan ca vội vã cầm ô đi ngang, đầu cũng chẳng buồn ngẩng, càng không chú ý tới quán bar mới mở.

Sáu rưỡi, Lệ Phong tới. Theo sau còn có người giao hàng mặc áo mưa, hai người khiêng một lẵng hoa toàn hoa tươi, phủ lớp nhựa bên ngoài. Nhưng nhựa cũng chẳng có tác dụng mấy, kéo ra thì hoa bên trong còn héo hơn cả người trong "Ngựa hoang".

Tiểu Vĩ vội chỉnh lại lẵng hoa: "Cảm ơn Phong ca! Phong ca hào phóng quá!"

Lệ Phong vỗ vai Tiểu Vĩ, nói với Triệu Dương:
"Coi như hôm nay anh bao nguyên quán cho chú, được chưa?"

Triệu Dương đứng sau quầy bar. Trước khi tự mở quán, anh đã làm bartender sáu năm trong quán của Lệ Phong. Động tác thuần thục mà đẹp mắt, tay xoay xở hoa mỹ, ánh mắt lại chẳng nhìn xuống. Anh nói: "Thật sự không phải chuyện lớn, mấy anh khỏi phải thay nhau an ủi em. Em mở 'Ngựa Hoang' không coi là làm ăn buôn bán, không cầu kỳ vậy. Có một cái quán, coi như có một mái nhà của mình, trong lòng em đã vui rồi."

Lệ Phong muốn nói thêm gì đó, cuối cùng lại thôi, gõ bàn xin cái gạt tàn.

Triệu Dương lại nói: "Anh, từ lúc em tốt nghiệp cấp ba theo anh làm, anh giúp em quá nhiều rồi. Cái quán này nếu không có anh em cũng không sang lại được. Phần còn lại đừng lo nữa, để em tự đi."

Lệ Phong cắn thuốc, đùa:
"Được, anh già rồi, lo chuyện nhiều quá cũng khiến người ta ghét."

Triệu Dương nhìn anh:
"Nói gì vậy."

Lệ Phong lại nói:
"Anh không lo quán nữa, anh lo chuyện của chú được chưa? Bao năm nay chú không cha không mẹ, gọi anh một tiếng 'anh', anh thật sự  rất hài lòng. Chuyện của chú anh nói được vài câu chứ?"

Triệu Dương tránh ánh mắt, nhìn cái muỗng bar trong tay: "Được."

Lệ Phong nói: "Cũng không còn nhỏ nữa, một lần yêu cũng chưa từng, định làm gì? Xuất gia làm hòa thượng à? Trước đây ở quán anh, nam nữ vì chú mà tới không ít, chú biết anh đã âm thầm từ chối giúp chú bao nhiêu người khó từ chối không? Định độc thân cả đời à?"

Triệu Dương biết anh ta sẽ nói vậy.

Anh học hành không tốt, chẳng có hứng thú đọc sách, tốt nghiệp cấp ba là theo Lệ Phong làm ở quán bar. Anh gọi Lệ Phong một tiếng "anh", cũng thật sự coi anh như anh ruột. Triệu Dương cái gì cũng ổn: làm việc chắc chắn, gặp chuyện có tính toán, đối nhân xử thế có nguyên tắc riêng. Chỉ riêng chuyện yêu đương là ai cũng không vừa mắt. Dù tiên nữ giáng trần theo đuổi, anh cũng chẳng buồn nhìn.

Lệ Phong từng hỏi không biết bao nhiêu lần: thích nam hay nữ? Thích kiểu nào? Có chuyện gì khó nói? Trong lòng có ai không? Triệu Dương luôn đáp: không có, chỉ là không có tâm tư đó.

Ngày sang lại quán, anh mời Lệ Phong uống rượu. Hai người uống không ít. Hôm đó Lệ Phong nói:
"Anh thật sự nhìn chú lớn lên, Dương Tử. Lúc chú học cấp ba mới mười mấy tuổi đã quen anh, gọi anh một tiếng 'anh' tới giờ. Anh biết thân thế chú không tốt, có bóng ma gia đình. Nhưng đời người không thể cứ mơ hồ vậy mà sống, chú hiểu lời anh không?"

Triệu Dương trầm mặc hồi lâu:
"Anh, anh hiểu em. Em không có ý nghĩ gì khác, chỉ muốn có một nơi thuộc về mình. Bây giờ có rồi, em thỏa mãn rồi."

Lệ Phong nhìn anh nhíu mày rất lâu, cuối cùng cũng không nỡ mắng thêm.

Hôm nay Lệ Phong lại nhắc chuyện cũ. Triệu Dương cúi đầu pha xong ly rượu, đang nghĩ nên nói gì để anh ta yên tâm, thì đột nhiên nghe cửa "Ngựa hoang" bị ai đó đẩy ra. Chuông treo trên cửa va vào nhau kêu "ting" một tiếng giòn tan.

Tiểu Vĩ, Song Nhi mấy người lập tức ngẩng đầu, ánh mắt nóng hổi nhìn về phía cửa.

Triệu Dương và Lệ Phong cũng quay sang.

Thứ đầu tiên nhìn thấy là một chiếc ô đen. Chiếc ô chậm rãi được thu lại, đồng thời giũ nước mưa trên đó. Rồi lộ ra người cầm ô: một người đàn ông mặc áo sơ mi lụa trắng, gương mặt tinh xảo xinh đẹp, mái tóc bán dài vén sau tai, buông lơi trên vai thành đường cong tự nhiên. Lông mày sáng rực đầy mê hoặc, dưới cặp mày thon dài là đôi mắt phượng hẹp.

Mấy người trong quán cứ thế nhìn một lúc. Tiểu Vĩ là người đầu tiên phản ứng lại, vội bước tới:
"Xin chào, hoan nghênh tới 'Ngựa hoang'. Ngoài kia mưa to lắm nhỉ? Ngài là bạn của ông chủ hay là...?"

Người đàn ông cười, giọng lịch sự mà xa cách:
"Tình cờ đi ngang, quanh đây không tìm được quán bar nào mở cửa, đi một vòng chỉ có chỗ các anh."

Tiểu Vĩ vội dẫn người vào: "Không giấu gì ngài, hôm nay là ngày đầu khai trương của bọn tôi, lại gặp thời tiết thế này. Có chương trình ưu đãi, có voucher mua chung*, ngài xem thử? Muốn ngồi quầy bar hay ghế sofa? Hôm nay cũng không đông, ngài thích ngồi đâu cũng được."

*Hình thức mua hàng ghép đơn mua chung ở bên Trung, mọi người sẽ vào một group trên wexin hoặc app mua chung Pinduoduo, mua chung một đơn sẽ được giá ưu đãi hơn mua riêng lẻ.

Người đàn ông theo ánh nhìn của Tiểu Vĩ, liếc về phía quầy bar.

Một lát sau, trên gương mặt đẹp đẽ ấy nở nụ cười:
"Trùng hợp vậy, quán của cậu à?"

Tiểu Vĩ và mấy người khác nhìn nhau bằng ánh mắt: quen à?

Triệu Dương đứng xa trong quầy bar. Anh dường như mất chút thời gian mới nghĩ ra cách trả lời câu hỏi đơn giản đó. Hầu kết khẽ lăn, giọng rất thấp: "Ừm."

Người đàn ông nói với Tiểu Vĩ: "Ngồi quầy bar đi, là bạn cũ rồi"

Tiểu Vĩ lập tức cười: "Vậy đúng là trùng hợp quá! Dương ca, hai người nói chuyện đi."

Cậu ta nháy mắt với Triệu Dương, rồi quay lại tiếp tục đánh bài cùng Thành Tử và mấy người kia.

Người đàn ông vẫn còn mang theo hơi nước mưa trên người.

Triệu Dương đẩy thực đơn rượu qua:
"Cocktail đặc chế tám mươi mốt một ly, hôm khai trương mua voucher trên nền tảng còn bảy mươi, bia cũng có combo."
Giọng anh cứng ngắc, không hề có chút thân quen hay hoài niệm nào của bạn cũ gặp lại.

Người đàn ông nhìn anh một lúc lâu, rồi không nói thêm gì, chỉ nhận lấy thực đơn.

Lệ Phong vốn tưởng bạn cũ tới thì Triệu Dương ít nhiều cũng phải hàn huyên vài câu. Thấy anh chẳng có ý đó, Lệ Phong lại gõ gõ mặt bàn:
"Mỗi lần anh nhắc tới chuyện này là chú né."

Triệu Dương không hiểu sao lại khẽ nhíu mày:
"Không có."

Lệ Phong cười lạnh: "Anh cho chú thời hạn đấy. Trong vòng một năm dẫn người yêu tới gặp anh. Suốt ngày sống như người không ra người, ma không ra ma. Đang tuổi yêu đương lại nói mấy câu như người bốn, năm mươi tuổi nhìn thấu hồng trần, nghe mà chán. Sống tới giờ chưa từng yêu ai, nói chú là em anh anh còn thấy mất mặt."

Người đàn ông đang cầm thực đơn bỗng chen vào: "Cậu ấy từng yêu rồi mà."

Cơ hàm bên má Triệu Dương khẽ giật vì siết chặt răng trong thoáng chốc. Anh nhìn người đàn ông đối diện, ánh mắt sâu thẳm khó dò.

Người đàn ông vẫn giữ nguyên tư thế chống cằm, đón lấy ánh nhìn đó, chậm rãi nói: "Thời cấp ba. Đúng không?"

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...