Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 11: Ánh mắt



Trên người Hồ Tiểu Vĩ dường như chảy dòng máu của học sinh kém, cậu ta đối với học bá có một sự kính nể rất tự nhiên, thái độ khi nói chuyện với Trác Thanh Nguyên có thể gọi là ân cần, cười nịnh nọt:

"Học bá, hôm nay cậu không mặc đồng phục, tôi suýt nữa không nhận ra cậu, ngại quá. Hai người đến ăn thịt nướng à?"

Trác Thanh Nguyên nheo mắt cười: "Ừ. Hôm qua cậu rủ cậu ấy đi chơi net à?"

Hồ Tiểu Vĩ cười lạnh: "Đúng, nó bảo tôi cút."

Lưu Song phụ họa: "Cũng bảo tôi cút."

Triệu Dương và Trác Thanh Nguyên đã xếp hàng hai mươi phút, phía trước còn ba bàn, ước chừng cũng chỉ thêm mười phút nữa. Hồ Tiểu Vĩ và Lưu Song mặt dày chen vào, nói muốn "hưởng ké" thành quả xếp hàng của hai người họ.

Triệu Dương cầm tờ phiếu trong tay: "Bàn nhỏ."

Tiểu Vĩ giơ tay lên: "Ông chủ! Lấy cho tôi bàn lớn!"

Trước bàn lớn chỉ còn hai bàn nữa, nhưng tốc độ giành bàn chậm hơn một chút. Bốn người bê ghế ngồi dưới bóng cây. Hồ Tiểu Vĩ nhìn người này rồi nhìn người kia: "Hai cậu ra ngoài hẹn hò à? Chuyên nghiệp ghê, ra ngoài trường rồi mà vẫn 'kinh doanh'."

Triệu Dương liếc cậu ta một cái.

Hồ Tiểu Vĩ lập tức mách: "Học bá, nó vừa dùng ánh mắt mắng tôi."

Trác Thanh Nguyên nhìn vào mắt Triệu Dương:
"Cậu mắng cậu ta cái gì?"

Hồ Tiểu Vĩ phiên dịch: "Thịt nướng cũng không bịt nổi cái miệng của mày à?"

Trác Thanh Nguyên chọc vào cánh tay Triệu Dương: "Mắng tôi một câu xem, tôi thử xem có nhìn ra được không."

Triệu Dương cho cậu ta một ánh mắt kiểu "cậu có chán không vậy".

Hồ Tiểu Vĩ lập tức nói: "Nó mắng cậu rồi!"

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Chắc là vậy."

Triệu Dương chưa từng nghĩ Trác Thanh Nguyên lại có thể chơi cùng Hồ Tiểu Vĩ như thế, anh hỏi:
"Tôi nói cái gì?"

Trác Thanh Nguyên: "Cậu chê tôi chán."

Triệu Dương: "?"

Trác Thanh Nguyên: "Tôi có thuật đọc tâm."

Triệu Dương:"."

Trác Thanh Nguyên: "Cậu nghĩ tôi đang lừa cậu"

Triệu Dương: "?"

Trác Thanh Nguyên không nhịn được nữa, nghiêng đầu che mặt cười một lúc lâu.

Hồ Tiểu Vĩ đột nhiên thở dài, buông một câu:
"Đúng là một người đắc đạo, gà chó cũng thăng thiên!"

Mấy đôi mắt đều nhìn cậu ta. Hồ Tiểu Vĩ tự giải thích: "Trước đây tôi chưa từng nghĩ mình có thể nói chuyện với học bá như vậy. Này học bá, cậu định thi Thanh Hoa hay Bắc Đại?"

Triệu Dương theo bản năng mở miệng: "Mày ngay cả một trường đại học cũng thi không nổi mà cũng bàn chuyện người ta học ở đâu?"

Hồ Tiểu Vĩ "chậc" một tiếng: "Mày như vậy là hơi kỳ thị rồi đấy. Tao tự thi không nổi thì ngưỡng mộ cuộc đời người ta một chút không được à? Tao chỉ hỏi thôi mà, người ta thi hai trường đó cũng chẳng có áp lực gì."

Trác Thanh Nguyên nhìn Triệu Dương một cái, cười cười trả lời:"Tôi thi Bắc Sư "

Bắc Sư, ba người này căn bản nghe không hiểu, cũng chỉ biết mỗi Thanh Hoa, Bắc Đại với Phục Đán, nhiều thêm một chữ nữa là không hiểu. Hồ Tiểu Vĩ cũng không thấy mình không hiểu có gì sai. Cậu ta làm học tra rất thản nhiên, mỗi người giỏi mỗi cái khác nhau. Trác Thanh Nguyên có thể nhắm mắt đọc thuộc tên hai mươi trường đại học, còn Hồ Tiểu Vĩ cũng có thể nhắm mắt đọc thuộc tên hai mươi món trang bị trong game. Cậu ta chưa từng cảm thấy mình học kém, không biết mấy thứ này thì nên bị coi thường: "Đó là ở đâu? Cũng ở Bắc Kinh à?"

Lưu Song chen vào: "Đã gọi là Bắc Sư thì chắc chắn ở Bắc Kinh rồi."

Trác Thanh Nguyên giải thích: "Đại học Sư phạm Bắc Kinh. Thực ra ở thành phố khác cũng có cơ sở, nhưng chắc tôi ở cơ sở Bắc Kinh, có ngành tôi muốn học."

Hồ Tiểu Vĩ dò hỏi: "Ngành gì vậy?"

Triệu Dương lại một lần nữa lên tiếng chặn lại:
"Cái gì mày cũng tò mò."

Lần này Trác Thanh Nguyên không trả lời nữa. Máy gọi số rất đúng lúc gọi đến lượt họ, đề tài này cũng tự nhiên kết thúc.

Một bữa thịt nướng ăn đến mức gà bay chó sủa. Trác Thanh Nguyên và Triệu Dương đều không phải kiểu người quá hoạt ngôn, nhưng Hồ Tiểu Vĩ thì hoạt ngôn, không những vậy còn rất tự nhiên thân quen. Thịt nướng cũng không chặn nổi miệng cậu ta. Trong mấy phút gọi món xong mà đồ ăn còn chưa lên, Hồ Tiểu Vĩ đã nói từ chuyện trong game có thằng giả gái lừa cậu ta dẫn lên rank, đến chuyện Triệu Dương có lần thua trò đại mạo hiểm, bị phạt lúc chơi game phải làm nũng xin đối phương tha, còn phải quay màn hình gửi vào nhóm lớp.

Trác Thanh Nguyên đặc biệt hứng thú với câu chuyện này: "Có quay màn hình à?"

Triệu Dương: "Không có."

Hồ Tiểu Vĩ: "Có mà!"

Triệu Dương:"..."

Trác Thanh Nguyên lại cười: "Gửi tôi xem đi? Chúng ta đều là người một nhà rồi mà."

Triệu Dương dùng ánh mắt phóng qua như quăng một thanh kiếm, c*m v** tay Hồ Tiểu Vĩ: "Mày gửi đi"

Hồ Tiểu Vĩ cười gượng:"Học bá, cậu bảo vệ tôi nhất thời chứ không bảo vệ tôi cả đời được đâu! Mai đi học tôi còn ngồi trước mặt nó đấy."

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Lát nữa hai chúng ta thêm WeChat, tối cậu lén gửi cho tôi, cậu ấy không biết đâu."

Hồ Tiểu Vĩ cũng gật đầu: "Được!"

Triệu Dương lười để ý hai người họ. Sau khi lên món, anh gần như luôn cầm kẹp trong tay. Thịt không dày, đa phần lật vài giây mỗi mặt là chín. Tay anh nhanh, chẳng mấy chốc trong đĩa trước mặt mấy người đã chất thành một ngọn núi nhỏ.

Dường như Hồ Tiểu Vĩ và Lưu Song đã thành thói quen. Chỉ có Trác Thanh Nguyên chống cằm nhìn người đàn ông ngồi đối diện mình một lúc. Khi anh nướng thịt, trên mặt không có biểu cảm dư thừa nào.

Bên cạnh, Hồ Tiểu Vĩ lại nói sang chuyện trường học, đang chê bai những lời lần trước lão Từ nói với Triệu Dương: "Hôm đó mấy đứa bọn tôi đứng ngoài nghe lén. Lão Từ giọng to thế nào chứ, đóng cửa có tác dụng gì đâu, người đi ngang hành lang cũng nghe thấy. Nói cậu là hy vọng của trường, quý như gấu trúc, còn nói kiểu người như Dương ca của tôi thì dựa vào đâu mà dính líu đến cậu, căn bản không xứng. Lời đó khó nghe quá rồi đấy? Học giỏi thì sao chứ, học giỏi bây giờ chẳng phải vẫn ngồi ăn thịt nướng với bọn tôi sao, chẳng phải vẫn rất vui sao? Đúng không, học bá?"

Khi Triệu Dương nghe Hồ Tiểu Vĩ nói những lời này, đáy mắt anh lại ẩn một ý cười nhàn nhạt. Ý cười quá nhạt, dù Trác Thanh Nguyên nhìn thẳng vào mắt anh như vậy cũng không phân biệt được rốt cuộc đó là loại ý cười gì.

Có thể là tán đồng những lời lão Từ nói, cũng có thể là cảm thấy những lời đó buồn cười.

Anh vẫn lật thịt trên vỉ. Tiếng "xèo xèo" cùng lúc mỡ nổ lép bép thỉnh thoảng vang lên. Triệu Dương nướng rất chăm chú. Đến khi định gắp miếng thịt chín bỏ vào đĩa Trác Thanh Nguyên mới chạm phải ánh mắt cậu ta nhìn thẳng.

Tay Triệu Dương khựng lại: "Sao?"

Câu hỏi ban nãy của Hồ Tiểu Vĩ rơi vào khoảng không, không ai trả lời. Cậu ta ngẩng đầu, hỏi lại lần nữa: "Đúng không, học bá?"

Trác Thanh Nguyên thu hồi ánh nhìn của mình, đáp: "Đúng."

Ăn xong, Hồ Tiểu Vĩ rủ hai người cùng đi quán net chơi game, bị Triệu Dương không nặng không nhẹ vỗ lên đầu một cái: "Hai mày tự đi đi. Gọi cậu ấy đi chơi game, nghe có hợp không?"

Trác Thanh Nguyên cũng nói: "tôi chơi game đúng là không giỏi lắm."

Hồ Tiểu Vĩ tiện miệng mời, đó là phép lịch sự xã giao của cậu ta, vốn cũng không trông mong Trác Thanh Nguyên thật sự tham gia chuyến "leo rank" của họ. Hai người chào tạm biệt: "Đi nhé Dương ca, đi nhé học bá! Ê, hai cậu đi đâu thế?"

Triệu Dương nhìn Trác Thanh Nguyên.

Trác Thanh Nguyên trả lời vô cùng điềm tĩnh:
"Đi thư viện làm đề."

Dọa Hồ Tiểu Vĩ và Lưu Song co giò chạy mất.

Triệu Dương nhìn bóng lưng hai người kia: "Chúng ta ai về nhà nấy?"

Trác Thanh Nguyên rất nghiêm túc: "Không phải đi thư viện làm đề à?"

Triệu Dương cố gắng phân biệt biểu cảm của Trác Thanh Nguyên, chần chừ: "Thật hay giả thế?"

Trác Thanh Nguyên giữ nguyên biểu cảm của mình: "Cậu thấy sao?"

Triệu Dương: "Không đến mức b**n th** vậy chứ? Cậu là gián điệp lão Từ phái đến cải tạo tôi à?"

Trác Thanh Nguyên kinh ngạc: "Thế mà cũng đoán ra? Mỗi lần cậu tiến lên một hạng, chủ nhiệm lớp các cậu sẽ cho tôi một trăm."

Triệu Dương nhướng mày: "Cao nhất cũng chỉ bốn nghìn hai, lương một tháng của tôi mới hai nghìn."

Trác Thanh Nguyên thở dài: "Không còn cách nào, quan trọng không phải tiền, mà là một trái tim muốn giúp đỡ bạn học."

Triệu Dương nhìn cậu ta: "Cậu vẫn nên lo cho mình trước đi. Nếu thi thử lần hai cậu tụt một hạng, lão Từ có thể tát tôi một trăm cái."

Trác Thanh Nguyên lộ ra vẻ tò mò mười phần:
"Không đến mức đó chứ?"

Triệu Dương thật sự có chút căng thẳng: "Đừng lấy mạng tôi ra đùa, học bá."

Trác Thanh Nguyên bật cười: "Được rồi, lần sau chắc chắn hạng nhất, coi như vì cậu"

Triệu Dương: "Cảm ơn nhé."

Trác Thanh Nguyên: "Khách sáo."

Triệu Dương lại hỏi: "Còn sắp xếp gì nữa?"

Trác Thanh Nguyên nhìn Triệu Dương hỏi: "Quán bar của anh cậu mấy giờ mở cửa?"

Ánh mắt Trác Thanh Nguyên nhìn sang có chút khác thường. Đây là ngày thứ ba Triệu Dương quen Trác Thanh Nguyên.

Lúc bị bắt gặp leo tường, trong đôi mắt đó là sự châm chọc không hề che giấu, lúc đồng ý làm "bạn trai" của anh, trong mắt có nụ cười khiêu khích lại thờ ơ, lúc mời anh đi ăn hoành thánh nhỏ, trông rất khó từ chối, dường như thật sự có chút ý cầu xin, khi đứng trước mặt anh bị chủ nhiệm lớp Một phân chia rạch ròi, Triệu Dương rất chắc chắn mình đã nhìn thấy chán ghét và bực bội trong mắt cậu ta.

Triệu Dương vẫn chưa hiểu rõ Trác Thanh Nguyên rốt cuộc là người thế nào, nhưng cậu tuyệt đối không phải một học bá cứng nhắc.

Giờ khắc này, trong mắt học bá có một loại tò mò vừa ngây thơ vừa sinh động: "Tôi chưa từng đến bar, cậu có thể dẫn tôi đi không?"

Triệu Dương kỳ tích thay lại không nỡ từ chối, chỉ có thể tìm ra cái cớ vụng về nhất: "Chưa thành niên không được vào bar."

Ánh mắt Trác Thanh Nguyên đầy ghét bỏ: "Vậy sao cậu vào được?"

Triệu Dương trầm mặc một lát: "Đó là bar của anh tôi, sao tôi không vào được?"

Giây sau, Trác Thanh Nguyên cười híp mắt nói:
"Nhưng tôi đủ tuổi rồi. Muốn xem căn cước không? Tháng Hai năm nay, vừa tròn mười tám."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...