Buổi tối sáu giờ, 'Bến Đò' vừa bắt đầu mở cửa. Khung giờ này quán bar thường không có mấy người. Hôm nay Tiểu Đường phụ trách mở cửa, sáu giờ phải xách chìa khóa đến tiệm, kiểm tra xem tối qua có chỗ nào chưa dọn dẹp sạch sẽ, trên quầy bar có đồ khách bỏ quên hay không, vân vân.
Sau đó bổ sung rượu còn thiếu trên kệ từ kho ra, rồi kiểm tra tồn kho ghi chép lại.
Từ sáu giờ đến tám giờ, hai tiếng này quán gần như không có khách. Thỉnh thoảng có vài cặp đôi đi ngang ghé uống một ly đặc điều, hoặc có người tới đặt bàn. Ca sĩ cố định giờ này cũng chưa đi làm. Tiểu Đường dùng loa mở playlist của mình, bình thường cậu ta nghe mấy bài do rapper địa phương tự sáng tác, rất là kén người nghe.
Tám giờ mới là giờ những người khác đi làm. Hai tiếng này đặc biệt chán. Tiểu Đường than vãn trong nhóm 'Bến Đò', hỏi có ai sẵn lòng vì cậu ta mà đến sớm đi làm không. Vốn tưởng chắc chắn không ai để ý, không ngờ Triệu Dương trả lời.
S: [Anh Tiểu Đường, tôi dẫn một người bạn qua chơi được không?]
Đường Lâm: [Được chứ, bạn trai hay bạn gái😆]
S: [Bạn học, nam]
Đường Lâm: [Bạn học của cậu à, đủ tuổi chưa? Chưa đủ thì không được đâu, Phong ca có thể chém tôi]
S: [Đủ rồi, đến thì anh kiểm tra căn cước của cậu ấy đi]
Đường Lâm: [Đủ là được, khỏi cần kiểm tra. Mau tới đi, chán chết tôi rồi.]
Người trong quán bar Triệu Dương đều quen cả. Những người đến 'Bến Đò' sớm hơn còn biết Triệu Dương và Lệ Phong quen nhau thế nào. Tiểu Đường mới tới ba tháng trước, thật sự cho rằng Triệu Dương là em trai của Lệ Phong. Tuy hai người không cùng họ, nhưng cũng chưa từng hỏi nhiều.
Ai cũng biết Triệu Dương đợi đến mười tám tuổi sẽ làm việc cho Lệ Phong. Tuổi của anh ở 'Bến Đò' coi như là một "meme nội bộ". Gương mặt anh ra dáng lắm, ngồi xuống quầy bar có khi khách mới tưởng anh là người mẫu nam, gọi anh ngồi uống cùng, có khi khách mới chỉ đích danh muốn Triệu Dương pha rượu. Lúc đó mấy anh đều cười từ chối, nói nhà chúng tôi là trẻ con chưa đủ tuổi, như vậy có hợp không?
Thường thì những người đó ngạc nhiên, nhìn Triệu Dương nói chưa đủ tuổi à? Đệt, không nhìn ra thật đấy, còn tưởng sinh viên đại học làm thêm cơ.
Triệu Dương mím môi không nói gì. Mấy anh luôn trêu anh, Dương Tử bao giờ yêu đương đây? Thích nam hay nữ? Đặc biệt là đề tài yêu đương luôn bị nhắc tới. Trong quán bar một đám người ồn ào náo nhiệt, càng làm tính cách của Triệu Dương có vẻ cô độc và yên lặng. Mọi người đều rất lo anh ở trường có bạn hay không, sau này có theo đuổi được cô gái mình thích không.
Bảy giờ hơn, Triệu Dương dẫn Trác Thanh Nguyên đẩy cửa 'Bến Đò'.
Cửa kính dày nặng, phải dùng chút lực mới đẩy ra được. Khi đẩy, nửa cánh cửa va vào chuông đón khách, phát ra một tiếng lanh lảnh. Trác Thanh Nguyên đứng sau lưng Triệu Dương, nhìn thấy bên trong là ánh đèn đủ màu sặc sỡ, đang mở rap tiết tấu nhanh, phát âm không rõ. Những thứ này khá phù hợp với ấn tượng của Trác Thanh Nguyên về quán bar, chỉ là thiếu đi tiếng người ồn ào.
Trác Thanh Nguyên: "Không có ai à, làm ăn kém vậy?"
Triệu Dương: "Chưa tới giờ. Mới bảy giờ hơn, khoảng chín rưỡi người mới đông."
Trác Thanh Nguyên còn muốn nói gì đó, nghe bên trong có người hình như đang gọi tên Triệu Dương: "Ê, Dương Tử, tới rồi!"
Triệu Dương đáp: "Anh Tiểu Đường"
Trác Thanh Nguyên nói muốn đến quán bar của anh trai Triệu Dương, cũng coi như là hứng lên nhất thời. Không phải vì tò mò về con người Triệu Dương. Nếu nói tò mò, cậu càng tò mò quán bar rốt cuộc trông như thế nào. Cậu thật sự chưa từng tới bar.
Độ Khẩu không nhỏ. Quầy bar rất dài. Phía trước có một sân khấu, nhìn qua là biết bình thường có biểu diễn và ca sĩ chính. Bên dưới cũng có rất nhiều sofa. Trác Thanh Nguyên biết ngồi sofa hình như phải có mức tiêu thụ tối thiểu. Chỉ là những chỗ đó bây giờ đều còn trống, coi như một điều chưa biết. Điều chưa biết khiến người ta rất muốn khám phá. Trác Thanh Nguyên không rõ trên sân khấu kia là có người hát tình ca, hay là nam sinh hoặc nữ sinh nhảy múa cột.
"Hôm nay sao lại nghĩ đến việc dẫn bạn học tới, ở trường cậu còn có bạn à?"
"Cậu ấy tự muốn tới. Tôi đương nhiên có bạn, Hồ Tiểu Vĩ các anh không phải từng gặp rồi sao?"
"Ngoài Tiểu Vĩ với Song Nhi, còn tưởng cậu chỉ chơi với hai đứa nó."
"Tôi đúng là chỉ chơi với hai đứa nó."
"Vị này là bạn mới à?"
"Cũng không tính."
Cũng không tính.
Trác Thanh Nguyên dời ánh mắt khỏi sân khấu, nhìn thấy Triệu Dương đang đứng trong quầy bar cắt cam, mặt không đổi sắc nói ra ba chữ đó, lại còn ngay trước mặt cậu.
Đường Lâm cũng nghe mà bật cười, hất cằm hỏi Trác Thanh Nguyên: "Bạn học, xưng hô thế nào?"
Trác Thanh Nguyên đưa tay ra: "Trác Thanh Nguyên, Thanh của nước trong, Nguyên là bộ ba chấm nước cộng với chữ tiền trong nhân dân tệ."
*卓清沅
Đường Lâm phản ứng một chút: "Nguyên của Nguyên Đán là được rồi, còn nhân dân tệ nữa chứ."
*元
Trác Thanh Nguyên nói: "Tôi khá tham tiền."
Đường Lâm thấy cậu rất thú vị: "Nghe chưa, nói hai cậu không tính là bạn kìa."
Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Nghe rồi. Vậy cũng không còn cách nào, cậu ấy nói không tính, chứng tỏ tôi còn phải cố gắng."
Đường Lâm nghe xong thấy lạ: "Cậu đang theo đuổi cậu ấy à?"
Triệu Dương ngắt lời hai người họ: "Không có. Người ta là học bá."
Đường Lâm chỉnh lại vẻ mặt: "Thất kính."
Trác Thanh Nguyên liếc nhìn Triệu Dương. Ánh đèn đủ màu hắt lên mặt anh, đa phần là tông lạnh, khiến gương mặt vốn không hay cười của anh càng thêm xa cách. Nhìn chưa được bao lâu, gương mặt đó ngẩng lên, lại đẩy menu rượu trên quầy sang: "Uống chút gì không?"
Trác Thanh Nguyên không hiểu lắm. May mà trên menu không chỉ có những cái tên trừu tượng, phía dưới còn ghi rất chi tiết thành phần. Đáng tiếc dù có ghi thành phần, Trác Thanh Nguyên cũng khó tưởng tượng những loại rượu này có vị gì. Cậu dứt khoát không xem nữa, mà nhìn Triệu Dương đang rút một chai rượu từ kệ xuống, hỏi: "Cậu pha cho tôi à?"
Triệu Dương đáp: "Không hiểu thì đừng xem nữa, mở blind box đi."
Trác Thanh Nguyên không nói gì thêm.
Có Triệu Dương ở quầy bar, anh chỉ pha cho bạn một ly rượu, không tính là thuê lao động trẻ vị thành niên. Đường Lâm vui vẻ nhàn rỗi, trốn ra sofa chơi điện thoại.
Động tác của Triệu Dương rất gọn gàng, trông hoàn toàn không giống người mới. Trác Thanh Nguyên nghi ngờ cũng có thể là do mình quá ngoại đạo, cho dù Triệu Dương có làm sai chỗ nào cậu cũng không nhìn ra. Khi anh lắc chiếc bình bạc, Trác Thanh Nguyên nghe thấy tiếng đá bên trong "ào ào" va vào nhau, cũng nhìn thấy ống tay áo được xắn lên đến khuỷu, vừa khéo lộ ra đường nét cơ bắp nơi cẳng tay. Cao hơn một chút là gương mặt đầy tập trung.
Trong trường có học sinh thể thao, nhưng lớp Trác Thanh Nguyên không có, cậu cũng không có cơ hội tiếp xúc. Giờ thể dục thỉnh thoảng gặp, ấn tượng về học sinh thể thao là da hơi sậm màu một chút. Khác với tưởng tượng về vóc dáng, Trác Thanh Nguyên cảm thấy học sinh thể thao trong trường đều hơi gầy.
Hoặc nói thế này, trong trường rất ít người có thân hình như Triệu Dương. Hai cánh tay ấy lắc qua lắc lại trước mắt Trác Thanh Nguyên, mỗi lần lắc, đường cơ bắp cũng chuyển động theo. Vì thế ánh đèn tông lạnh càng nhìn càng trở nên ám muội. Giữa hai người cách một quầy bar, lại như cách một loại vực sâu nào đó, biến Triệu Dương thành một tác phẩm nghệ thuật biết chuyển động, chỉ có thể đứng xa mà ngắm.
Trác Thanh Nguyên chưa từng định nghĩa xu hướng tính dục của mình.
Nhưng cậu từ trước tới nay vẫn cho rằng dị tính luyến ái không quá hợp lý. Ngoài việc có lợi cho sinh sản, trong nhu cầu tình cảm, sự kết hợp giữa nam và nữ căn bản không có logic. Rất ít chủ đề chung, nhu cầu tình cảm khó điều hòa, cấu tạo sinh lý và cấu tạo não bộ đều khác nhau, vậy mà ngày nào cũng treo câu "thấu hiểu lẫn nhau" trên miệng. Thấu hiểu thế nào? Đàn ông vĩnh viễn không thể hiểu phụ nữ, phụ nữ cũng vĩnh viễn không thể hiểu đàn ông. Cố ghép vào với nhau, dưa ép thì không ngọt.
Cho nên lần đó Triệu Dương hỏi cậu có phải gay không, Trác Thanh Nguyên nói có thể là vậy.
Trước mặt cậu được đẩy tới một ly chất lỏng màu cam.
Trác Thanh Nguyên bỗng hoàn hồn. Triệu Dương nhìn cậu: "Thử xem? Tôi đã hạ độ cồn rồi. Trong menu cho dù cậu gọi cũng phải chỉnh lại cho cậu, lần đầu uống độ quá cao sợ cậu không quen."
Trác Thanh Nguyên hỏi: "Trong này có gì?"
Triệu Dương: "Tequila, nước cam, siro lựu. Tôi thêm nhiều nước cam cho cậu."
Trác Thanh Nguyên: "Cậu tự sáng tạo à?"
Triệu Dương lắc đầu: "Loại kinh điển, Tequila Sunrise."
Loa vẫn đang phát thứ rap Trác Thanh Nguyên nghe không hiểu. Có điều Đường Lâm dường như cũng nghe chán kiểu giai điệu nửa sống nửa chết đó, liền đổi bài sang một nữ rapper. Giọng nữ sinh rất trong trẻo, phát âm rõ ràng hơn ca sĩ trước quá nhiều.
Khoảnh khắc đầu lưỡi Trác Thanh Nguyên chạm vào rượu, bên tai vừa vang lên câu hát: "Nếu một ngày mặt trời nổ tung, chúng ta sẽ hôn nhau giữa ánh sáng và tro bụi cho đến khi ngừng thở." Cay, chua, rồi vị ngọt đến chậm. Trác Thanh Nguyên ngẩng mắt, vừa khéo chạm phải ánh nhìn của Triệu Dương.
Triệu Dương nhìn cậu nhướng mày, dường như hỏi khẩu vị thế nào.
Trác Thanh Nguyên nuốt ngụm rượu trong miệng, có thể cảm nhận rõ ràng vị chua cay nóng rát trượt dọc theo cổ họng xuống dạ dày. Cậu nheo mắt, hỏi: "Nếu tôi uống hết ly này rồi bất tỉnh nhân sự thì sao, cậu chịu trách nhiệm không?"
