Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 13: Cậu học ai vậy



Câu nói đó khiến Triệu Dương bật cười. Anh nhanh nhẹn thu ly rượu trước mặt lại, nhìn là biết tửu lượng của Trác Thanh Nguyên khá tệ, xem ra không có ly thứ hai rồi. Sau đó nói: "Không chịu trách nhiệm. Học bá, chẳng phải đã trưởng thành rồi sao? Cậu có năng lực tự chịu trách nhiệm cho mình mà."

Trác Thanh Nguyên không tỏ ý kiến. Cậu cảm thấy ly rượu trong tay không ngon lắm, xác định mình hẳn là kiểu người không hứng thú với cồn, vì vậy không muốn uống ngụm thứ hai. Những ngón tay thon dài men theo vành ly mỏng vẽ vòng tròn, đúng lúc ấy điện thoại đột nhiên "ting" một tiếng.

Nữ rapper vừa hát xong một bài, âm báo tin nhắn rơi đúng vào khoảng lặng giữa hai ca khúc, nghe đặc biệt chói tai. Triệu Dương theo bản năng nhìn sang Trác Thanh Nguyên, thấy cậu nhíu mày trong khoảnh khắc. Trong năm phút tiếp theo, điện thoại của Trác Thanh Nguyên reo bốn lần, lần cuối biến thành nhạc chuông cuộc gọi. Triệu Dương nhìn thấy cậu mặt không đổi sắc bấm tắt tiếng, nhưng không cúp máy.

Triệu Dương nghiêng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo cạnh quầy bar, kim đã chỉ bảy giờ rưỡi tối.

Triệu Dương mở miệng: "Về nhà sớm đi, sáng mai bảy giờ còn tự học buổi sáng."

Trác Thanh Nguyên: "Sao cậu không về nhà?"

Triệu Dương: "Tôi đâu có học tự học buổi sáng."

Đáp lại Triệu Dương chỉ là đoạn rap không đầu không cuối. Trước đây anh thật ra không ghét thể loại nhạc này, nhưng Đường Lâm mở ở quán quá nhiều, chất lượng lại quá lẫn lộn. Đường Lâm thích rapper nam hơn, trong lời bài hát không gái thì tiền, trực tiếp khiến Triệu Dương ngày càng không thích rap.

Triệu Dương định gọi Đường Lâm đổi bài, muốn nói đừng dùng thứ này đầu độc não của học bá nhà mình. Lời xoay một vòng bên môi còn chưa kịp nói ra, đã thấy Đường Lâm nằm dài trên sofa châm thuốc. Bình thường khách trong quán trước mặt Triệu Dương, một đứa chưa thành niên, gần như không hút thuốc, ý thức này chủ yếu nhờ Lệ Phong dọa nạt. Lệ Phong không có ở đây, mọi người cũng không quá để ý, bởi bản thân Triệu Dương thật ra cũng không quan tâm.

Nhưng hôm nay có Trác Thanh Nguyên. Triệu Dương khẽ hắng giọng:"Anh Đường, một điếu thôi được rồi, đừng châm điếu thứ hai."

Đường Lâm dường như còn chưa kịp nhận ra mình đã châm thuốc, lúc Triệu Dương nói vậy anh còn ngơ ngác nhìn tay mình một cái rồi mới giơ tay làm dấu "ok".

Dù Trác Thanh Nguyên đã chỉnh điện thoại sang im lặng, Triệu Dương vẫn nhìn thấy màn hình sáng lên. Lần này không phải cuộc gọi WeChat mà là gọi thẳng vào số điện thoại, hiển thị cuộc gọi càng rõ ràng hơn.

Triệu Dương lại nói: "Mẹ cậu giục về nhà à?"

Trác Thanh Nguyên nhìn màn hình một lúc, cho đến khi cuộc gọi tự động ngắt vì không ai nghe, rồi mới đáp: "Chắc vậy."

Triệu Dương: "Ở đây không tiện nghe thì ra ngoài nghe đi, nói là đang ở phố thương mại là được."

Trác Thanh Nguyên cười cười: "Ly này bao nhiêu tiền, quét mã nhé?" Nói xong lại thêm một câu: "Cho tôi thêm một ly nước đá, nước đá có tính tiền không?"

Tám giờ bảy phút, Trác Thanh Nguyên về đến nhà.

Trên tàu điện ngầm về nhà, cậu đã nhắn cho Dụ Văn Uyển rằng mình vừa đi dạo, vô tình bật im lặng nên không nghe điện thoại. Dụ Văn Uyển hỏi khi nào về đến nhà, Trác Thanh Nguyên nói đang ở tàu điện ngầm, còn năm trạm nữa là tới.

Dụ Văn Uyển không nói nhiều trong tin nhắn. Đợi Trác Thanh Nguyên vào cửa, câu đầu tiên bà nói là: "Không phải đã nói với con rồi sao, khi ở ngoài đừng bật im lặng, nếu không mẹ không liên lạc được sẽ lo lắng."

Trác Thanh Nguyên cúi đầu thay giày: "Con đi với bạn học, không phải một mình."

Giọng Dụ Văn Uyển dịu xuống một chút: "Vậy cũng đừng bật im lặng chứ, bật làm gì? Không liên lạc được lúc nào cũng lo. Dù con đi với bạn học thì các con cũng đều là người cùng tuổi, thật sự gặp nguy hiểm thì làm sao? Không có người lớn vẫn không được."

Trác Thanh Nguyên đáp: "Không cố ý, chắc bấm nhầm thôi, lần sau con chú ý."

Dụ Văn Uyển cũng không phải trách móc, cũng không thật sự tức giận, chỉ là lo lắng nên giọng hơi gấp gáp. "Răn dạy" xong lại thấy mình hơi làm quá, bèn đổi sang giọng trò chuyện thường ngày hỏi: "Hôm nay đi đâu chơi vậy?"

Trác Thanh Nguyên: "Ăn cơm, buổi chiều đi dạo trung tâm thương mại rồi ghé thư viện."

Dụ Văn Uyển không bình luận: "Ăn tối chưa? Đi tắm đi, con..."

Trác Thanh Nguyên đi ngang qua bàn ăn, lúc lướt qua người Dụ Văn Uyển mang theo mùi khói thuốc nhàn nhạt, bà lập tức nhíu mày: "Trên người con sao lại có mùi thuốc lá?"

Bước chân Trác Thanh Nguyên khựng lại, một lúc sau mới nói "Trong thang máy có người hút thuốc, chắc dính mùi."

Dụ Văn Uyển lập tức bất mãn: "Hút thuốc trong thang máy? Thật là không có ý thức. Trong thang máy đều có camera, mẹ gọi điện cho ban quản lý kiểm tra xem. Trong thang máy dán biển phạt hút thuốc họ không nhìn thấy à? Thật là."

Nói xong bà thật sự cầm điện thoại tìm thông tin liên hệ của ban quản lý. Hơn tám giờ, đã quá giờ làm việc của họ.

Trác Thanh Nguyên rất phiền.

Cậu đã quen với việc nói dối như cơm bữa trước mặt Dụ Văn Uyển. Không phải vì cậu thích nói dối, mà vì nói dối là cách đơn giản và nhanh nhất để tránh cãi vã, cậu quen với sự căng thẳng và quan tâm quá mức của bà, rõ ràng cơm căn-tin trường đã rất ổn, bà vẫn luôn cảm thấy dinh dưỡng không đủ, bữa khuya nhất định phải là "thực phẩm bổ dưỡng" giàu dinh dưỡng, cậu quen với việc trước khi về nhà phải kiểm tra trên người có "chứng cứ không lo học hành" hay không. Cậu nhớ sau khi uống rượu phải gọi một ly nước đá để tránh mùi rượu trong miệng, nhưng lại không nhận ra trên người mình dính mùi thuốc.

Trác Thanh Nguyên biết mình nên là người như thế nào, giống như giáo viên chủ nhiệm nói, mình là "học sinh ngoan" mà ngay cả đứng chung với Triệu Dương, "loại người đó" cũng rất nguy hiểm, là "học sinh ngoan" tuyệt đối không được ra vào những nơi như quán bar.

"Mẹ." Trác Thanh Nguyên đột nhiên gọi.

Dụ Văn Uyển không rảnh ngẩng đầu, thuận miệng đáp, vẫn đang soạn tin nhắn cho ban quản lý trên WeChat. Trác Thanh Nguyên biết bà là người thế nào: bề ngoài lúc nào cũng rất đàng hoàng, tin nhắn này chắc chắn mở đầu bằng "Xin lỗi đã làm phiền...".

"Mẹ đừng tìm ban quản lý nữa. Không có ai hút thuốc trong thang máy. Tối nay con đi quán bar, trong quán có người hút thuốc nên mới dính mùi." Trác Thanh Nguyên nói.

Tay đang soạn tin của Dụ Văn Uyển khựng lại. Bà ngẩng đầu, vẻ mặt thậm chí có chút mờ mịt: "Cái gì?"

Trác Thanh Nguyên nhìn bà: "Con đi quán bar."

Gần một giờ sáng Triệu Dương về đến nhà. Người lớn trẻ con trong nhà đều đã ngủ. Anh nhẹ tay nhẹ chân tắm rửa xong cũng đã hơn một giờ. Hoạt động trước khi ngủ của Triệu Dương khá tầm thường, lướt video ngắn tìm cảm giác buồn ngủ. Đồng hồ sinh học của anh thường phải khoảng hai giờ mới thấy buồn ngủ.

Tối nay video ngắn đặc biệt chán. Tin tức địa phương, video phổ cập khoa học, tiểu phẩm diễn lại tình huống, video pha chế, marketing quán bar, lác đác vài cô tầm ba bốn mươi tuổi livestream PK. Triệu Dương lướt đến mức chân mày nhíu chặt, cứ thấy đề xuất livestream là bấm "không quan tâm" một lần. Không biết chức năng này dùng để làm gì, bấm bao nhiêu lần cũng chẳng có tác dụng, sao cứ đề xuất mấy cô PKmãi vậy?

Lướt đến 1h50, WeChat đột nhiên bật thông báo tin nhắn mới.

Creek: [Ngủ chưa?]

Chính tin nhắn mới này mới khiến Triệu Dương nhận ra mình chưa tắt âm. Hai giờ sáng yên tĩnh đến mức tiếng báo tin vang lên nghe chói tai. Anh thuận tay tắt âm, không trả lời, định giả vờ ngủ.

Triệu Dương xoay người, mặt không cảm xúc, lần nữa giữa tiếng một cô hét "có ai giúp một chút không" mà nhấn giữ chọn "không quan tâm".

Trên màn hình điện thoại lại lặng lẽ bật ra một thông báo mới.

Creek: [Tôi mất ngủ rồi, hay mai tôi cũng khỏi đi tự học buổi sáng, trải nghiệm trèo tường thử.]

Bên dưới là một video pha chế cực kỳ sáng tạo: nói con gái đến kỳ kinh muốn uống rượu thì làm sao? Chủ kênh là nữ, dùng nước đường đỏ pha với vodka làm thành một ly rượu, chắc chỉ đùa thôi.

Creek: [Mẹ tôi ngửi thấy mùi khói thuốc trên người tôi.]

Triệu Dương không nhịn được, chuyển sang WeChat định hỏi xảy ra chuyện gì.

Chữ đã gõ xong, lại cố nhịn không gửi.

Biết sớm thì không nên đồng ý dẫn cậu ta đến quán bar, biết sớm thì vốn không nên đồng ý gặp hôm nay, biết sớm thì không nên mồm mép hỏi có thể hẹn hò bảy ngày không. Nhưng làm gì có nhiều "biết sớm" như vậy. Triệu Dương xóa dòng chữ đã soạn trong khung chat. Vừa thoát ra đã thấy bên kia lại nhảy thêm tin nhắn mới.

Creek: [Còn giả vờ, tôi thấy cậu đang nhập mà.]

S: [.]

Creek: [Giả vờ ngủ à?]

S: [Bị mắng rồi?]

Creek: [Không, mẹ tôi không mắng tôi.]

S: [Vậy thì tốt]

S: [Sau này vẫn đừng đi quán bar nữa, cậu cũng đâu thích uống rượu]

Creek: [Sáng mai dẫn tôi trèo tường]

S: [Không dẫn. Cậu chỉ trễ có một lần thôi, đi cổng chính là được mà?]

Creek: [Tôi muốn trải nghiệm thử]

S: [Nhất định phải kéo tôi làm đệm lưng à?]

Creek: [Đúng]

S: [Tôi không muốn]

Creek: [Mẹ tôi mắng tôi rồi, mắng đến mức tôi khóc luôn. Đều tại điếu thuốc hôm nay của anh Đường]

S: [?]

Creek: [Sáng mai dẫn tôi trèo tường]

S: [Trác Thanh Nguyên]

Creek: [Gì?]

S: [Cậu học ai vậy?]

Creek: [Tôi vốn dĩ đã như vậy rồi]

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...