Hôm nay khách trong quán không nhiều, không khí nhàn nhã đến mức marketing bận rộng bậc nhất Tiểu Vĩ còn có thời gian quan sát hai người ở quầy bar.
"Không đúng lắm." Cậu ta nhìn một hồi, huých vai Tạ Diệc Thành: "Thành tử, đúng không? Sao hai người họ không nói gì vậy? Chỉ mình tao thấy bầu không khí rất vi diệu à? Không phải ngượng ngùng, mà là... rất vi diệu."
Song Nhi cũng ghé đầu qua: "Hình như có thật. Rốt cuộc họ thân hay không? Học bá không phải đến tìm nó sao? Tao tưởng hai người có liên lạc chứ, sao nhìn lại giống như không vậy?"
Tạ Diệc Thành nhún vai, không nói.
Tiểu Vĩ vẫn quan sát: "Hôm đầu tao còn không nhận ra. Bây nhận ra không? Học bá thay đổi nhiều quá. Tóc cậu ấy là thật hả?"
Song Nhi liếc cậu ta một cái, giọng đầy ý chê IQ: "Chắc chắn là thật rồi. Giữa mùa hè ai rảnh đội bộ tóc giả dài thế làm gì."
Tiểu Vĩ lẩm bẩm: "Hai người họ mấy phút rồi chưa nói câu nào. Hết chuyện nói à? Tao với học bá còn có chuyện mà nói, sao họ không nói gì?"
Song Nhi suy đoán: "Hay là hai người ngày nào cũng nhắn tin nên gặp nhau không còn gì để nói? Mày có chuyện với học bá là vì mấy năm rồi không gặp, không nói chuyện."
Tạ Diệc Thành cuối cùng không nghe nổi nữa. Đám bạn này, kể cả Triệu Dương, thêm Tiểu Vĩ với Song Nhi, đúng là không đứa nào được thông não, đứa nào cũng ngốc. Cậu ta mở một chai bia, đi tới quầy bar cụng ly với Trác Thanh Nguyên, giọng như thuận miệng: "Học bá, qua chơi chút đi? Bao năm không gặp, sắp thành người lạ rồi."
Trác Thanh Nguyên dễ tính: "Được"
Tạ Diệc Thành liếc Triệu Dương: "Đi, qua chơi."
Triệu Dương nhìn lại: làm gì.
Tạ Diệc Thành suýt trợn mắt: bảo đi thì đi, nói nhiều thế.
Năm người chiếm một bàn. Tạ Diệc Thành mang xúc xắc ra: "Toàn người mình cả, chơi đơn giản thôi, so lớn nhỏ trực tiếp?"
Mọi người đồng ý, ngồi thành vòng lắc xúc xắc.
Có lẽ do thói quen nghề nghiệp, Trác Thanh Nguyên luôn quan sát khi bước vào một môi trường mới. Trong nhóm này, nhìn ngoại hình thì Hồ Tiểu Vĩ và Triệu Dương thay đổi nhiều nhất.
Triệu Dương gần như đổi hẳn khí chất. Kiểu tóc ảnh hưởng quá lớn, thêm hình xăm và phụ kiện, chắc đã bấm lỗ tai? Nhìn không giống kẹp tai. Ngay cả chiều cao hình như cũng nhích thêm một tí. Nhưng tính cách thì không đổi. Trước kia ít nói, bây giờ vẫn ít nói, kín như bưng.
Tiểu Vĩ đen hơn hẳn. Hồi đi học gầy đét, giờ vẫn gầy nhưng là kiểu gầy săn chắc. Cậu ta mặc áo thun xanh sáng, cánh tay lộ ra có đường cơ rõ ràng. Trác Thanh Nguyên đoán trước đây cậu ta từng làm lao động chân tay. Tiểu Vĩ vẫn nói nhiều nhất, nhưng lời nói đã khác. Hồi đi học toàn nói nhảm, mà nói nhảm là một loại hạnh phúc, chỉ trong bầu không khí nhẹ nhõm vui vẻ người ta mới muốn nói nhảm mãi. Còn bây giờ, cậu ta dường như vô thức khuấy động không khí, nói toàn những câu khéo léo xã giao.
Song Nhi và Tạ Diệc Thành thay đổi không nhiều, cả ngoại hình lẫn tính cách.
Luật chơi: người điểm lớn nhất hỏi người điểm nhỏ nhất một câu.
Thật ra chỉ có Trác Thanh Nguyên là mất liên lạc với họ, còn giữa họ với nhau thì quen không thể quen hơn.
Vòng đầu, Tạ Diệc Thành hỏi Song Nhi trong công ty có đồng nghiệp thân không. Song Nhi nghĩ nghĩ: "Có chứ, có một chị đối xử tốt với tao lắm, hay mang trái cây đồ ăn vặt cho tao."
Tiểu Vĩ lập tức buôn chuyện: "Chị? Chị bao nhiêu tuổi? Sao trước giờ chưa nghe nói?"
Song Nhi vội: "Chị thật mà! Con người ta đi học rồi đó"
Tiểu Vĩ bĩu môi: "Chắc thấy mày dễ thương, nuôi làm linh vật thôi."
Vòng hai, Song Nhi hỏi Triệu Dương cảm nghĩ thật sự về việc Tạ Diệc Thành nhất quyết đến đây bưng bê là gì. Tiểu Vĩ phụ họa, tiện giải thích cho Trác Thanh Nguyên:
"Thành tử bị điên rồi. Nó có tiệm kính làm ăn tốt lắm, không mưa không nắng, tiền thuê mặt bằng nhân công đều gia đình lo, chỉ cần trông tiệm. Vậy mà cứ phải tới chỗ Dương ca bưng đĩa, tháng có hai nghìn."
Triệu Dương liếc Tạ Diệc Thành: "Rảnh quá hóa khùng. Số trâu ngựa."
Vòng ba, cuối cùng người điểm nhỏ nhất là Trác Thanh Nguyên, nhỏ đến kỳ lạ, bảy viên xúc xắc có bốn viên là một. Cậu mở ra nhìn cũng bất lực.
Song Nhi lần này lớn nhất, ba số năm hai số sáu, áp đảo toàn bàn.
Cậu ta nghĩ một lát: "Học bá mấy năm nay rốt cuộc có liên lạc với Dương ca không?"
Câu này dễ trả lời.
"Không."
Tiểu Vĩ ngạc nhiên: "Thật không có à? Vậy hôm khai trương cậu đến là trùng hợp hả? Đệt, trùng hợp thế?"
Trác Thanh Nguyên cười: "Không hẳn trùng hợp. Phòng làm việc của tôi cũng mở ở khu phố mới này."
Tiểu Vĩ hỏi tiếp: "Cũng tính là trùng hợp đấy. Phòng làm việc? Làm gì vậy?"
Trác Thanh Nguyên nhìn cậu ta: "Đây là câu hỏi thứ ba rồi."
Thế là họ biết cậu mở một phòng tư vấn tâm lý ở con phố từ Ngựa Hoang rẽ phải, tầng hai. Chưa khai trương, chắc vài ngày nữa. Cậu cũng biết được tình hình mấy năm nay của họ.
Tạ Diệc Thành nghe mà thở dài. Cuối cùng đến lượt hắn hỏi, người nhỏ điểm là Triệu Dương.
Hắn nghĩ một chút: "Đã không liên lạc, vậy hôm khai trương nhìn thấy học bá bước vào Ngựa Hoang là tâm trạng gì? Nói đi. Phản ứng đầu tiên, thứ hai, thứ ba."
Triệu Dương nhíu mày: "Đây là một câu hỏi?"
"Anh em chơi game mà tính toán gì."
Triệu Dương vô thức liếc Trác Thanh Nguyên. Bắt gặp ánh mắt đầy hứng thú của cậu, rõ ràng cậu cũng rất tò mò câu trả lời.
Từ đầu đến giờ trò chơi không hề có khói súng, ai cũng trả lời, chưa ai phải uống vì từ chối.
Triệu Dương nói: "Bất ngờ."
...
Chờ một lát, Tạ Diệc Thành hỏi tiếp: "Phản ứng thứ hai?"
Phản ứng thứ hai?
Chỉ một cái nhìn là đủ để anh nhận ra Trác Thanh Nguyên. Nên phản ứng đầu tiên dĩ nhiên là bất ngờ, bất ngờ chuyện cậu lại xuất hiện ở đây, bất ngờ vị khách đầu tiên ngày khai trương Ngựa Hoang lại là cậu, bất ngờ mình thậm chí chưa đăng vòng bạn bè mà cậu đã biết. Triệu Dương không tin đây là trùng hợp. Làm gì có chuyện trùng hợp thế.
Nên phản ứng thứ hai là nghĩ có người nói cho cậu biết. Vậy thì vì sao cậu lại muốn đến?
Triệu Dương đáp: "Thấy trùng hợp quá. Tưởng là có ai đó nói cho cậu ấy."
Tạ Diệc Thành hỏi: "Phản ứng thứ ba?"
Phản ứng thứ ba...
Thật ra đúng là trùng hợp. Họ sẽ không rảnh đến mức làm mấy chuyện dư thừa như vậy. Mấy năm trước chỉ có Tạ Diệc Thành thỉnh thoảng nhắc đến Trác Thanh Nguyên, sau này cũng ít nhắc.
Trác Thanh Nguyên chẳng qua là một khách qua đường vô cùng vội vã trong đời họ. Đi qua rồi là qua, không ai cố chấp phải xây dựng quan hệ sâu đậm với một người khác đường.
Vậy phản ứng thứ ba là gì?
Là bỗng nhiên cảm thấy, hóa ra "nhớ mãi không quên" thật sự sẽ có hồi đáp.
Triệu Dương có thể thừa nhận với chính mình rằng khoảnh khắc đó anh đã nảy ra ý nghĩ như vậy. Con người không kiểm soát được những ý nghĩ thoáng qua trong đầu. Có những suy nghĩ lóe lên còn khiến chính mình giật mình, bởi anh chưa từng cho rằng mình "nhớ mãi không quên" Trác Thanh Nguyên. Nhưng giây phút ấy, ý nghĩ đó thực sự xuất hiện.
Trên bàn im lặng một lát.
Triệu Dương mở một chai rượu, uống cạn một hơi, không trả lời.
Tiểu Vĩ lập tức nói: "Ý gì? Phản ứng thứ ba không thể nói à? Giữa anh em còn có bí mật? Có người ngoài đâu mà không nói được."
Song Nhi nhìn Triệu Dương, rồi nhìn Trác Thanh Nguyên, cuối cùng nhìn Tạ Diệc Thành. Tạ Diệc Thành nhướng mày với cậu ta. Song Nhi há to miệng. Tạ Diệc Thành cười.
Ba người còn lại không tiếp lời, Tiểu Vĩ cũng không truy nữa, nhanh chóng sang vòng sau.
Liên tiếp hai ván Triệu Dương xui xẻo, lại nhỏ điểm. Lần này người lớn nhất là Trác Thanh Nguyên.
Không ai ngờ cậu hỏi rất thẳng:
"Nghe nói ông chủ Triệu mấy năm nay đều độc thân. Chắc cũng không ít người theo đuổi nhỉ? Sao không yêu?"
Tiểu Vĩ chen vào: "Học bá cậu còn không biết à? Rơi vào hố tiền rồi. Ngày nào cũng chỉ biết kiếm tiền mua nhà. Kiếm được cũng chẳng tiêu, không biết tiết kiệm bao nhiêu."
Song Nhi kéo tay cậu ta: "Hỏi Dương ca mà!"
Tiểu Vĩ dù chậm ở vài phương diện nhưng hiểu nhân tình thế thái, lập tức ngậm miệng.
Triệu Dương cảm thấy câu hỏi này không khó trả lời: "Không có ý định."
Trác Thanh Nguyên lại nói: "Chơi gian rồi. Câu hỏi là vì sao không có ý định."
Triệu Dương nhìn anh: "Tiểu Vĩ chẳng nói rồi sao? Không có tâm trí ấy."
Trác Thanh Nguyên cũng nhìn lại: "Vậy cậu có tâm trí gì? Nói nghe thử."
Triệu Dương tránh ánh mắt cậu: "Ai cũng biết tôi muốn kiếm tiền. Cậu không biết à?"
Trác Thanh Nguyên nghe xong thì cười, mở một chai bia, đẩy đến trước mặt anh: "Chơi trò này phải nói thật chứ? Có được nói dối không?"
Tiểu Vĩ muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Cậu nhìn mọi người một lượt, không phải chứ, sao bầu không khí lại kỳ kỳ rồi? Triệu Dương cũng đâu có nói dối, nó ngày nào chẳng nghĩ đến chuyện kiếm tiền mua nhà, còn có thể nghĩ gì nữa?
Không ngờ Triệu Dương im lặng một lúc, rồi nhận lấy chai bia của Trác Thanh Nguyên, uống hết chai thứ hai trong ván này.
Tiểu Vĩ ngơ ngác. Ý gì đây? Nếu cậu hiểu không sai, vậy nghĩa là Triệu Dương thừa nhận mình đã nói dối, ít nhất là không nói thật. Không phải chứ, sao mọi người không ai ngạc nhiên? Cậu nhìn trái nhìn phải, chỉ mình cậu không hiểu sao? Ngay cả Song Nhi cũng không ngạc nhiên?
Trò chơi bắt đầu vòng mới.
Triệu Dương uống hai chai rồi, đổi tư thế. Lúc nãy còn ngồi khá ngay ngắn, giờ đã ngả lưng vào ghế sofa. Mấy vòng này không liên quan gì đến anh. Trác Thanh Nguyên vận may không tệ, liên tục lắc được điểm lớn, tiện thể hỏi thăm tình trạng tình cảm của mọi người. Không ngờ mấy anh em này vậy mà chưa ai từng yêu.
Song Nhi chưa từng yêu, Trác Thanh Nguyên không ngạc nhiên. Có lẽ vì gương mặt non nớt ấy, lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy cậu vẫn còn là trẻ con, chưa từng yêu cũng bình thường.
Tiểu Vĩ nói mấy năm làm giao hàng mệt muốn chết, ngày nào cũng dầm mưa dãi nắng, thật sự không có tâm trí gì, lại chẳng có cơ hội tiếp xúc con gái, toàn là khách hàng. Giao hàng mà giao ra tình cảm thì chẳng phải quấy rầy cuộc sống người ta sao.
Tạ Diệc Thành thì không nói nhiều, chỉ bảo mình còn trẻ, để xem đã.
Vừa hỏi xong mấy người kia, Tiểu Vĩ lập tức hỏi lại Trác Thanh Nguyên câu tương tự: "Học bá chắc từng yêu rồi chứ? Đại học là thời điểm thích hợp để yêu mà! Không áp lực cuộc sống, lại toàn bạn học ngày nào cũng gặp, hơn nữa anh trông thế này, bảo chưa từng yêu tôi không tin đâu!"
Trác Thanh Nguyên cũng không nói dối: "Ừ, từng yêu. Thời cao học có một mối."
Tiểu Vĩ gật đầu. Cậu nói thật lòng, câu trả lời này không ngoài dự đoán.
Nhưng ngay khoảnh khắc Trác Thanh Nguyên nói ra, Tạ Diệc Thành và Song Nhi đều nhìn sang Triệu Dương.
Triệu Dương dựa lưng vào ghế, ánh đèn mờ khiến người ta không nhìn rõ ánh mắt anh, chỉ thấy anh cuối cùng cũng không nhịn được mà với tay lấy bao thuốc trên bàn, đúng lúc Trác Thanh Nguyên dứt lời thì châm một điếu.
Tiểu Vĩ hỏi tiếp: "Một mối nghĩa là chia tay rồi à?"
Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Chia rồi."
Lòng tò mò của Tiểu Vĩ vẫn còn cháy bừng, nhưng hỏi thẳng lý do chia tay thì không được lịch sự lắm, cậu vội bảo mọi người lắc vòng tiếp theo, nói vòng sau mình sẽ quang minh chính đại hỏi nguyên nhân chia tay.
Vòng tiếp theo là Triệu Dương hỏi. Anh cắn điếu thuốc, nên giọng nói không rõ ràng lắm, càng nghe không ra cảm xúc: "Vì sao chia tay?"
Trác Thanh Nguyên trả lời thản nhiên: "Có lẽ vì theo đuổi cuộc sống khác nhau. Em ấy muốn tôi đưa em ấy vào kế hoạch tương lai của mình, nhưng tôi không thích làm vậy. Khi anh cân nhắc đưa một người khác vào cuộc đời mình, nghĩa là hoặc anh hoặc người đó nhất định phải thay đổi quỹ đạo vốn có. Tôi sẽ không vì bất kỳ ai mà thay đổi hướng đi của mình, đương nhiên cũng không muốn bất kỳ ai vì tôi mà làm thế."
Tiểu Vĩ nghe mà ngơ ngác: "Không hổ là học bá, nói chuyện cũng có 'mùi vị' khác chúng tôi. Tôi nghe xong còn phải tiêu hóa một lúc mới hiểu."
Bên quầy bar, bartender gọi ông chủ giúp đỡ, vừa có ba vị khách gọi sáu ly đặc chế. Triệu Dương chào một tiếng rồi đứng dậy ra quầy. Trò chơi tự nhiên cũng tan, Tạ Diệc Thành theo ra quầy bar, để lại Tiểu Vĩ, Song Nhi và Trác Thanh Nguyên tiếp tục trò chuyện.
Tạ Diệc Thành dựa vào quầy bar nhìn Triệu Dương một lúc. Trông thì đàng hoàng làm việc đấy, nhưng trong lòng nghĩ gì thì ai mà biết. Cậu gõ gõ mặt bàn: "Đừng nghĩ nhiều. Người ta chia tay rồi."
Triệu Dương nhíu mày: "Ừ."
Tạ Diệc Thành cười trêu: "Mấy hôm trước chẳng phải còn không thừa nhận với tao à? Không thích người ta thì uống cái gì."
Triệu Dương liếc cậu: "Không trả lương cho mày à? Không có việc làm sao?"
Tạ Diệc Thành nhún vai: "Công việc quan trọng nhất của tao bây giờ là cạy cái miệng mày ra."
Triệu Dương bực bội: "Mày có nhiệm vụ gì à? Đổi nghề sang làm môi giới hôn nhân đi, ở chỗ tao đúng là phí tài."
Tạ Diệc Thành nói: "Tao thấy hai người đều có ý. Hồi trước còn trẻ, bỏ qua thì thôi. Giờ vừa đúng lúc, mày độc thân, cậu ta cũng độc thân. Trước kia mày thấy mình không xứng với người ta, giờ vẫn vậy à? Nhất định phải so bằng cấp sao? Mày có tiền mà, chắc chắn còn nhiều hơn lúc cậu ta mới ra trường. Mấy năm nay tiết kiệm được bao nhiêu rồi? Chỉ biết kiếm chứ không biết tiêu."
Triệu Dương nhìn về phía bên kia một cái, Tiểu Vĩ không biết nói gì khiến Trác Thanh Nguyên bật cười.
Triệu Dương nói: "Xem đã."
Tạ Diệc Thành suýt trợn trắng mắt: "Còn xem nữa? Trước kia không biết mở miệng, giờ vẫn không biết, xem có ích gì? Xem mà có ích thì tao đã... xem mà có ích thì mày đã sớm theo đuổi được người ta rồi."
Triệu Dương nhìn lại cậu: "Lúc nãy hỏi cậu vì sao độc thân, chẳng phải mày cũng bảo xem đã sao?"
Tạ Diệc Thành "chậc" một tiếng: "Liên quan gì đến tao"
Triệu Dương lười cãi: "Thích ai rồi, nói nghe xem."
Tạ Diệc Thành im lặng một lúc, rồi vội vàng chuồn mất: "Thôi, xem thì xem. Không lo cho mày nữa."
