Hơn mười một giờ, Song Nhi lưu luyến chào tạm biệt mọi người. Tiểu Vĩ trông như một ông bố tận tâm, dặn cậu rằng nếu công việc phiền quá thì nghỉ quách đi, đến Ngựa Hoang làm linh vật cũng được, anh Dương chắc chắn không thiếu cậu một bát cơm. Nói thì nói vậy thôi, Song Nhi chỉ cười bảo "được", chứ ai cũng có tay có chân, chẳng ai thật sự đến làm linh vật cả. Ngay cả Tiểu Vĩ ở chỗ Triệu Dương cũng đang cắm đầu làm việc đấy thôi.
Chào hỏi xong, Song Nhi rời đi. Tiểu Vĩ tán gẫu lâu như vậy cũng phải đi làm tiếp, chỉ có Tạ Diệc Thành là rảnh rang hơn. Vốn dĩ cậu ta chỉ phụ bưng bê rửa bát, quán bar có người đến ăn nhưng không nhiều, càng khỏi nói đến chuyện lật bàn liên tục. Bên quầy bar thì có rửa ly thường xuyên, nhưng bartender tiện tay rửa luôn, chẳng cần đến cậu.
Tạ Diệc Thành và Trác Thanh Nguyên chiếm một góc sofa. Anh đưa cho Trác Thanh Nguyên một điếu thuốc, Trác Thanh Nguyên xua tay: "Cảm ơn, không cần."
"Không biết hút à?"
Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Không."
"Vậy tôi hút cậu không ngại chứ?"
Trác Thanh Nguyên cười: "Không ngại."
Châm thuốc xong, Tạ Diệc Thành suy nghĩ một lúc mới mở lời: "Học bá... thôi đừng gọi học bá nữa, hồi đi học gọi thì được, giờ không hợp lắm. Gọi là thầy Trác vậy. Thầy Trác mở phòng tư vấn tâm lý đúng không?"
"Ừm, dạo trước còn đang sửa sang, giờ cũng gần hết mùi sơn rồi."
Tạ Diệc Thành hất cằm về phía Triệu Dương: "Tôi thấy cậu có thời gian thì tiếp đón nó chút đi, chữa cho nó cái đống bệnh trong người. Hoàn cảnh nhà nó chắc cậu biết rồi nhỉ? Hai người trước đây... quan hệ khá tốt."
"Biết."
Tạ Diệc Thành cười: "Tôi còn tưởng bao nhiêu năm không liên lạc thì cũng quên gần hết rồi. Tính nó vậy từ trước, chắc bị mẹ ảnh hưởng, muốn gì cũng không nói, cứ ủ trong lòng."
Trác Thanh Nguyên biết rõ vì sao Tạ Diệc Thành ngồi đây nói chuyện với mình. Ý tứ quá rõ ràng, cậu ta đang trải thảm cho Triệu Dương. Nhưng Trác Thanh Nguyên không tiếp lời, trái lại hỏi: "Còn cậu thì sao? Thích ai rồi?"
Tạ Diệc Thành ngẩn ra: "Hả?"
Khóe môi Trác Thanh Nguyên cong nhẹ: "Chắc là vì muốn gặp ai đó nên mới đến đây làm việc nhỉ. Nếu thật sự chỉ vì tình anh em, giống Song Nhi, tan làm ghé qua chơi là được rồi. Còn nếu vì rảnh rỗi buồn chán thì làm gì chẳng được, đúng không?"
Tạ Diệc Thành bất lực: "Không phải chứ thầy Trác, cậu học tâm lý hay biết thuật đọc tâm vậy? Cậu làm tôi hơi sợ rồi đấy."
Trác Thanh Nguyên tiếp tục: "Chắc không phải Triệu Dương, nếu không cậu đâu cần nói với tôi những lời này. Cũng không phải Tiểu Vĩ hay Song Nhi, ánh mắt cậu nhìn họ rất trong sáng. Tôi đoán cũng không phải nhân viên của Ngựa Hoang, nếu là người bình thường chắc cậu đã theo đuổi thẳng rồi, Tiểu Vĩ nói nhà cậu điều kiện không tệ. Vậy thì có lẽ là người thường xuyên đến Ngựa Hoang, hơn nữa người đó với cậu có..."
Nghe đến đây, Tạ Diệc Thành thật sự tin Trác Thanh Nguyên có thể đoán ra, vội giơ tay ngăn lại: "Được rồi thầy Trác, đến đây thôi. Cậu đã nhìn rõ như vậy thì xem ra tôi cũng không cần giúp nó nói gì nữa."
Trác Thanh Nguyên cười lịch sự: "Không cần đâu, nhưng vẫn cảm ơn ý tốt của cậu."
Tạ Diệc Thành giơ tay làm ký hiệu "ok", lập tức đứng dậy rời khỏi sofa. Cậu ta thật sự sợ nói thêm chút nữa Trác Thanh Nguyên sẽ buột miệng nói ra một cái tên.
Hôm nay Tạ Diệc Thành cũng về sớm. Đến hơn hai giờ sáng, khách ở Ngựa Hoang chỉ còn lác đác vài người. Việc kinh doanh của quán bar vẫn chưa ổn định, xung quanh nhiều người còn chẳng biết nơi này mới mở quán, càng khỏi nói đến danh tiếng.
Mặt bằng đã mua lại nên tiết kiệm được tiền thuê. Khu phố văn hóa này nói là sẽ có chính sách hỗ trợ, nhưng hỗ trợ cụ thể thế nào vẫn còn là ẩn số. Hiện tại lưu lượng khách ít, vì vậy nhân viên cũng ít thôi, chi tiêu hằng ngày không nhiều. Ở giai đoạn khởi đầu này, làm ăn tốt hay không Triệu Dương cũng không quá bận tâm. Lúc vắng khách thì càng nhàn, anh cho Tạ Diệc Thành và Tiểu Vĩ về ngủ trước.
Bartender còn lại cũng tan ca, trong quán chỉ còn mình Triệu Dương, chuẩn bị tiễn nốt mấy vị khách cuối rồi đóng cửa.
Nhưng Trác Thanh Nguyên vẫn còn ở đó.
Cậu ngồi bên quầy bar, trước mặt là tô bún nước trong vừa gọi, mới ăn được một nửa. Cậu chống đầu, chăm chú nhìn màn hình phía trên quầy. Triệu Dương lắp một màn hình ở đó, bình thường bật đại hoạt hình hay phim truyền hình đang hot. Hôm nay chiếu một bộ phim trinh thám đang nổi gần đây. Ngay cả Triệu Dương cũng chưa xem nghiêm túc, còn chẳng biết tên phim, nhưng Trác Thanh Nguyên lại xem rất chăm chú, đã xem được một lúc lâu.
Gần hai rưỡi sáng, bàn khách cuối cùng cũng rời đi. Mấy người đàn ông chơi đến đã đời, lúc đi bước chân loạng choạng, là Triệu Dương tự mình tiễn họ ra cửa.
Tiễn xong quay lại, anh phát hiện Trác Thanh Nguyên đã tự vào bên trong quầy bar, đang cúi người lục lọi gì đó trong tủ lạnh.
Triệu Dương lên tiếng: "Uống gì?"
Trác Thanh Nguyên đáp: "Xem có gì."
Triệu Dương nói: "Nước trái cây đều là loại cô đặc, không uống trực tiếp được. Ở trên cùng có nước có gas, cái đó uống được."
Trác Thanh Nguyên hỏi: "Tính tiền không?"
Triệu Dương đáp: "Không, uống đi."
Trác Thanh Nguyên lấy một chai nước có gas ra. Nhãn hiệu không hề rẻ, đúng là đồ hiếm: "Cậu bán một ly rượu có tám mươi tệ, mà chai nước có gas này đã gần hai mươi rồi."
Triệu Dương châm điếu thuốc: "Ba ly mới dùng hết một chai, lãi khủng."
Trác Thanh Nguyên nhìn anh: "Tôi là khách đấy. Cậu nói 'lãi khủng' ngay trước mặt khách à?"
Triệu Dương cũng nhìn lại: "Quét mã trả tiền nước có gas xong thì cậu là khách."
Trác Thanh Nguyên cười tủm tỉm, tuyệt đối không có ý định quét mã trả tiền. Cậu chống cằm xem tivi, trông như thật sự chăm chú theo dõi phim. Hai giờ rưỡi sáng, ngồi xem phim trong quán bar.
Ngoài Trác Thanh Nguyên ra thì khách đã về hết. Triệu Dương vốn định tiễn bàn cuối cùng xong là đóng cửa, vậy mà cũng không mở miệng giục. Anh ngồi trên sofa, vừa hút thuốc vừa lướt điện thoại.
Dù giờ đã tự mở quán riêng, Triệu Dương vẫn còn ở trong group của Bến Đò.
Thực ra hồi đi học, rất nhiều người ở Bến Đò bây giờ cũng không còn làm ở đó nữa, nhưng giống anh, vẫn ở trong group.
Tối nay có vẻ Bến Đò làm ăn cũng bình thường. Triệu Dương phát hiện hơn nửa tiếng trước, anh Lãng có @ mình.
Lãng Lý Bạch Điều: [Dương Tử, tình hình bên Ngựa Hoang sao rồi?]
CSKH Bến Đò: [Chắc đang ngon lắm, nên chẳng thèm trả lời anh kìa.]
Mất Ngủ: [Chỉ thấy người mới cười, nào thấy người cũ khóc!]
Giờ Lãng ca đã là quản lý cửa hàng của Bến Đò. Năm ngoái Lệ Phong lui xuống, nói mình lớn tuổi rồi, thức khuya không nổi nữa. Khi đó Lãng ca còn rất không tình nguyện, bảo: "Ông lớn tuổi thì về nhà ngủ đi, ai ép ông ở đây đâu? Liên quan gì tới chuyện làm quản lý?" Nhưng Lệ Phong chẳng quan tâm, cứ thế đội cái danh quản lý lên đầu Lãng ca.
S: [Không có ai, không xem điện thoại, chuẩn bị đóng cửa rồi]
Lãng Lý Bạch Điều: [Haizz, ngày thường là vậy đó. Bên Độ Khẩu vẫn còn vài bàn]
CSKH Bến Đò: [Dương Tử ơi, chị nhớ cậu lắm! Mở quán riêng rồi chẳng qua đây nữa.]
S: [Ổn định đã rồi em qua chơi.]
Mất Ngủ: [Vẫn có người tới Bến Đò tìm cậu đấy. Nói cậu mở quán riêng rồi, hỏi địa chỉ xong đa số bảo xa quá. Cậu cũng ghê thật, mở tận đâu đâu.]
S: [Mở đối diện Bến Đò để giành khách với mấy người à?]
Lãng Lý Bạch Điều: [Anh hoan nghênh nhé. Lễ tết đông quá không ngồi nổi thì anh đuổi qua chỗ chú. Nước phù sa không chảy ruộng ngoài]
Triệu Dương tán gẫu thêm vài câu. Lãng ca đang hỏi bao giờ anh qua chơi thì bên tai bỗng vang lên một âm thanh khác ngoài tiếng phim truyền hình.
"Phản ứng thứ ba là gì?"
Tay Triệu Dương khựng lại. Anh ngẩng đầu nhìn Trác Thanh Nguyên: "Gì cơ?"
Trác Thanh Nguyên không quay đầu, vẫn chống cằm xem tivi:
"Phản ứng thứ ba là gì?"
Triệu Dương nhìn bóng lưng cậu. Tóc Trác Thanh Nguyên dài tới xương quai xanh, có lẽ vì trời nóng, không mát như hôm mưa trước, nên hôm nay cậu buộc hờ ra sau bằng một sợi dây chun đen nhỏ. Sau lưng rủ xuống một cái đuôi nhỏ ngoan ngoãn.
Triệu Dương nói: "Chẳng phải đã uống rượu rồi sao."
Trác Thanh Nguyên vẫn chỉ để lại bóng lưng: "Ừ, nhưng giờ không còn người ngoài nữa."
Triệu Dương tắt màn hình điện thoại, đổi chủ đề: "Định xem đến mấy giờ?"
Trác Thanh Nguyên đáp: "Tôi thấy trên nền tảng ghi giờ mở cửa là bảy giờ đến bốn rưỡi sáng."
Triệu Dương nói: "Không có khách thì đóng."
Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Tôi không phải người à?"
Triệu Dương lại nói: "Cậu không có tài khoản VIP xem phim à?"
Trác Thanh Nguyên suýt bật cười. Khóe môi cong lên vui vẻ, vậy mà vẫn gật đầu: "Đúng thế. Tôi đâu phải không tiêu tiền. Tối nay tôi đã tốn tám mươi đồng rồi, xem ké cậu một lát phim không được à?"
Triệu Dương đứng dậy: "Chìa khóa cho cậu. Lúc về thì giúp tôi cắt điện khóa cửa."
Trong lòng Trác Thanh Nguyên thở dài tiếc nuối. Cậu rất mượt mà đứng dậy ngay khi Triệu Dương đứng lên: "Phiền quá, vậy tôi cũng về luôn. À, rác đồ ăn giao tới có cần tôi vứt không?"
Triệu Dương dường như thở dài: "Đậy nắp lại, để đó đi. Mai có nhân viên vệ sinh tới dọn."
Trác Thanh Nguyên cười: "Cảm ơn."
