Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 39: Tuyến phòng thủ tâm lý



Khai trương được hai tuần, ngoại trừ hôm đầu tiên Lệ Phong tới một lần thì sau đó không xuất hiện nữa. Tiểu Vĩ đã hỏi mấy lần: "Phong ca dạo này sao không thấy tới?"

Theo cách nhìn của mấy anh em, Lệ Phong thật sự coi Triệu Dương như em ruột mà nuôi. Từ việc sang lại quán bar cho Triệu Dương rồi cho mượn tiền, đến tự mình cùng Triệu Dương đi chọn địa điểm, lại còn đặc biệt vì ngày khai trương mà tìm thầy xem giờ, anh ta cực kỳ để tâm. Không giống kiểu người trong hai tuần đầu quan trọng nhất sau khai trương lại không lộ diện.

Dạo gần đây Lệ Phong thật sự không biết đang bận gì. Triệu Dương cũng không hỏi. Ở góc độ của anh, không tiện trực tiếp hỏi, nghe như đang oán trách Lệ Phong không tới vậy. Anh cũng từng hỏi Lãng ca, nhưng Lãng ca cũng không rõ, hai tuần này Lệ Phong cũng không tới Bến Đò.

Buổi tối nhân lúc nghỉ tay, Triệu Dương vẫn tranh thủ nhắn cho Lệ Phong một tin [Anh dạo này bận gì vậy?]

Lệ Phong không trả lời tin nhắn, nhưng mười mấy phút sau lại xuất hiện ở Ngựa Hoang.

Anh ta trông sạm nắng hơn một chút, tâm trạng có vẻ không tệ, mang theo túi lớn túi nhỏ, hóa ra là đi du lịch biển.

Lệ Phong chia mấy túi đồ ra, mỗi anh em một cặp kính râm. Nói là lúc phơi nắng ở biển tiện tay mua, thấy khá ngầu nên mua mấy cái mang về, còn có ít đặc sản địa phương và mấy món lặt vặt cũng chia cho từng người.

Triệu Dương rót cho Lệ Phong một ly nước đá: "Anh đi du lịch cũng không nói với tụi em một tiếng. Em còn hỏi Lãng ca, anh ấy cũng không biết anh đi đâu."

Lệ Phong mắng anh một câu: "Giỏi rồi nhỉ, bắt đầu trông chừng anh rồi à? Anh còn chưa phải lão già ngu si đâu, đi đâu còn phải báo cáo với chú nữa à?"

Tiểu Vĩ đang làm việc, thứ sáu khách đông, không có thời gian ôn chuyện, qua chào Lệ Phong một tiếng rồi lại quay về làm. Tạ Diệc Thành dựa bên quầy bar, đứng ngay cạnh Lệ Phong, nghe vậy liền tiếp lời: "Anh, không phải ý đó đâu, anh còn trẻ mà."

Lệ Phong châm một điếu thuốc, nói với Triệu Dương: "Vừa từ sân bay qua đây, tới chỗ chú gần hơn Bến Đò. Làm ăn coi bộ cũng ổn nhỉ?"

Triệu Dương gật đầu: "Tuần này khá hơn chút, hôm nay thứ Sáu. Ngày thường buổi tối cũng không đông lắm."

Lệ Phong cũng nói: "Đều vậy cả thôi. Bến Đò bao nhiêu năm rồi, tối thường cũng không đông lắm."

Triệu Dương đáp: "Em biết."

Lệ Phong và Triệu Dương đều không phải người nhiều lời. Thỉnh thoảng Lệ Phong lải nhải thì nói nhiều hơn vài câu, nhưng hôm nay đường xa mệt mỏi, ngồi ở quầy uống hết một ly nước lại gọi thêm một ly đặc chế, cũng không nói mấy câu. Tạ Diệc Thành lặng lẽ đứng bên cạnh Triệu Dương, nhận lấy dụng cụ cậu dùng xong kịp thời rửa sạch. Một lúc sau chủ động bắt chuyện với Lệ Phong.

Tạ Diệc Thành nhìn Lệ Phong, giọng tùy ý như tiện nhắc tới:
"Anh, còn nhớ Trác Thanh Nguyên không? Chắc anh không biết tên đâu. Năm Triệu Dương mười tám tuổi, ngoài ba tụi em còn có một bạn học tới chúc sinh nhật, là người đó."

Triệu Dương nhìn cậu ta một cái: ?

Tạ Diệc Thành không thèm nhìn Triệu Dương.

Lệ Phong thật sự không nhớ. Mấy năm trước hỏi có lẽ còn chút ấn tượng, chứ nhiều năm vậy rồi, chỉ là một bạn học tới dự sinh nhật Triệu Dương mà thôi, Lệ Phong nhớ sao nổi.

Tạ Diệc Thành lại nói: "Hôm khai trương anh ta cũng tới, ngồi ngay cạnh anh đó, người tóc dài."

Nói vậy Lệ Phong mới có ấn tượng: "Bạn học của Dương Tử à? Anh nhìn ra hai đứa quen nhau rồi. Quan hệ tốt ghê?"

Tạ Diệc Thành châm thuốc cho Lệ Phong: "Tốt lắm, không phải kiểu bình thường đâu."

Lệ Phong ngồi không ngay ngắn, có người châm thuốc cho cũng lười nhúc nhích. Mấy anh em của Triệu Dương đều rất tôn trọng anh, bình thường theo Triệu Dương gọi một tiếng anh. Lệ Phong có chuyện gì cũng tiện tay nghĩ tới họ, như lần du lịch này cũng mang quà về cho từng người. Điếu thuốc Tạ Diệc Thành châm không hề đường đột, bình thường Tiểu Vĩ, Triệu Dương đều châm thuốc cho anh không ít.

Lệ Phong rít một hơi, dễ chịu hơn nhiều.

Anh ghét nhất là ngồi máy bay. Nếu không phải thành phố du lịch quá xa, đi tàu cao tốc chắc ngồi đến nát mông, anh tuyệt đối không muốn đi máy bay. Lên máy bay bật lửa bị tịch thu, xuống máy bay muốn châm điếu cũng không có bật lửa, lúc bắt taxi phải mượn lửa của người bên cạnh mới hút được một điếu. Bật lửa của Lệ Phong cũng không rẻ, mang theo quen rồi, lúc nào ra sân bay cũng quên lấy ra trước, sống bao năm tiền nộp cho sân bay chỉ riêng bật lửa không biết bao nhiêu vạn.

Lời Tạ Diệc Thành nói đầy ám muội, Lệ Phong liếc Triệu Dương một cái: "Có chuyện gì à? Hôm đó thật sự không nhìn ra."

Triệu Dương liếc xéo Tạ Diệc Thành: "Đứng trước mặt tao mà bịa chuyện à?"

Lệ Phong nghe xong bật cười: "Vì tốt cho chú thôi. Chú tưởng chỉ có mình anh để ý chú à? Bao năm rồi, nhớ ai thì nhanh chóng hành động đi. Hôm đó nó nói chú hồi cấp ba từng yêu là sao? Có hay không?"

Triệu Dương "chậc" một tiếng: "Thật sự không."

Lệ Phong hừ lạnh: "Không có thì coi như chú vô dụng. Anh thấy hai đứa cũng không bình thường đâu, nên làm gì thì làm đi."

Triệu Dương đẩy ly rượu Lệ Phong gọi về phía anh: "Đừng lúc nào cũng quan tâm em nữa. Em còn trẻ mà. Còn anh thì sao? Đi du lịch không có cuộc gặp kinh diễm nào à?"

Lệ Phong nhướng mày: "Anh cần thế làm gì? Chú chê anh già rồi à? Anh không có gặp được ai thì sau này có một mình chú nuôi không nổi anh à? Anh sợ cái gì."

Miệng nói vậy, thật ra Lệ Phong đúng là có kinh hỉ.

Lúc phơi nắng trên bãi biển gặp một cậu trai nhỏ tuổi, vẻ ngoài ngây thơ vô hại, cười lên rất ngượng ngùng. Hỏi Lệ Phong sao lại đi du lịch một mình. Lệ Phong nhìn quanh cậu ta, nói cậu không phải cũng một mình sao. Hai người nói chuyện vài câu. Lệ Phong trước giờ không tránh né xu hướng tính dục của mình, nói vài câu suýt nữa bị cậu trai kia câu vào phòng.

Triệu Dương phản ứng không lớn: "Sao không đi?"

Lệ Phong ở tuổi này rồi, có tiền có thời gian, muốn chơi thế nào cũng được. Thật sự vào phòng cũng chẳng có gì đáng nói, chỉ cần làm tốt biện pháp bảo hộ, đừng nhiễm bệnh là được.

Lệ Phong đặt một ngón tay lên miệng ly gõ gõ hồi lâu:  "Suýt nữa thật sự đi rồi. Nghĩ lại thôi, chán lắm."

Triệu Dương lại nói: "Anh lúc nào cũng bảo chán. Mấy năm nay cũng không ít người theo đuổi anh, anh đều nói chán. Vậy anh thấy cái gì mới thú vị?"

Lệ Phong "xì" một tiếng: "Làm ông chủ rồi khác hẳn ha, dạy đời anh luôn."

Điếu thuốc vừa hút xong, gần như theo phản xạ, anh lại bật ra một điếu mới ngậm bên miệng. Ngậm thuốc là phản xạ, không có nghĩa là lập tức châm, huống hồ trong tay anh cũng không có bật lửa. Nói qua nói lại với Triệu Dương mấy câu, gần như quên mất bên cạnh còn có Tạ Diệc Thành.

Tạ Diệc Thành cầm bật lửa, ngọn lửa run run đưa tới bên miệng Lệ Phong.

Lệ Phong khựng lại, theo bản năng lùi về sau, nghiêng đầu nhìn mặt Tạ Diệc Thành. Tạ Diệc Thành đưa lửa rất nghiêm túc, thấy Lệ Phong né tránh, ánh mắt hai người chạm nhau. Ánh mắt Tạ Diệc Thành vô cùng trong sạch, hỏi: "Anh?"

Lệ Phong lúc này mới hoàn hồn, tự mình cúi miệng lại gần ngọn lửa trong tay Tạ Diệc Thành: "Không sao."

Nửa đêm vậy mà lại đổ mưa.

Trong quán có chuẩn bị ô dự phòng cho khách, những chiếc ô trong suốt xếp thành một hàng. Nhưng lúc đóng cửa Triệu Dương không để ý trời mưa, xoay người lại mới phát hiện mưa lất phất rơi, nhỏ đến mức gần như không tiếng động.

Lười mở cửa lấy ô, nghĩ mưa cũng không lớn, nhà lại không xa.

Không ngờ đi được một đoạn thì mưa càng lúc càng nặng hạt. Về đến nhà vội vàng tắm một cái, trước khi ngủ không ngờ hôm sau lại ngủ một mạch tới tận chiều mới tỉnh. Đầu óc choáng váng, đo nhiệt độ mới biết mình sốt.

"Sốt" đối với Triệu Dương là một từ rất xa lạ. Anh trước giờ thân thể rất tốt, trong ký ức số lần vì bản thân sinh bệnh mà đi bệnh viện đếm trên đầu ngón tay. Mỗi khi giao mùa xung quanh luôn có người cảm cúm, Triệu Dương lại chưa từng bị. Điều này dẫn đến trong nhà anh ngay cả thuốc thường dùng cũng lười chuẩn bị.

Bên ngoài mưa vẫn rơi, xem ra đã mưa suốt cả ngày.

Do dự một lát giữa việc tự uống đại ít thuốc và ra bệnh viện, cuối cùng Triệu Dương chọn đặt giao thuốc hạ sốt cảm cúm. Mưa lớn như vậy, thật sự rất lười ra ngoài.

Nhưng kết quả hiển nhiên, Triệu Dương đã đưa ra một lựa chọn sai lầm.

Cuối tuần hai ngày anh đều không thể tới Ngựa Hoang. Trận cảm này khí thế hung hăng, sốt đi sốt lại đến ngày thứ ba, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi bệnh viện.

Cúm. Phải dùng thuốc đúng bệnh, tốt nhất nên truyền nước ba ngày, hiệu quả nhanh.

Truyền nước cũng truyền đến mức dài dằng dặc. Có một chai thuốc nhỏ giọt quá chậm, giữa chừng Triệu Dương lén chỉnh nhanh lên một lần, bị y tá tới thay thuốc cho người khác phát hiện. Cô vội vàng chạy tới chỉnh chậm lại, còn mắng anh một trận: "Cậu đang vội à? Có vội cũng phải nhỏ từ từ. Cái này không phải đùa đâu, nhanh quá có thể nguy hiểm đến tính mạng. Tuyệt đối đừng tự ý chỉnh nữa."

Chỉ riêng chai thuốc này đã truyền hơn hai tiếng đồng hồ. Triệu Dương buổi chiều năm giờ tới bệnh viện, lúc này đã hơn tám giờ.

Chán đến mức điện thoại cũng bị anh lật nát.

Tối thứ Hai vốn dĩ quán đã không đông khách. Tiểu Vĩ và Tạ Diệc Thành lôi một vị khách tự đến uống rượu cùng chơi đấu địa chủ, thỉnh thoảng còn báo cáo chiến tích cho Triệu Dương.

Thua thì phải uống rượu.

Tiểu Vĩ vui không chịu nổi, nói Tạ Diệc Thành cái đồ ngốc này đã uống hai chai rồi, tửu lượng của cậu ta cũng chỉ vậy thôi, thua thêm một ván nữa là say.

Triệu Dương xem cũng thấy phiền.

Không biết mình phiền vì cái gì.

Hết lần này tới lần khác kéo xuống danh sách tin nhắn, kéo đến chỗ "cây đèn đường" thì dừng lại một lúc, chẳng làm gì cả, rồi lại kéo lên trên.

Chưa được bao lâu, Tiểu Vĩ lại nói trong nhóm.

Tiểu Vĩ KPI kịch trần: [Dương ca, học bá tới rồi, tìm anh đó.]

S: [Nói là tìm tao à?]

Tiểu Vĩ KPI kịch trần: [Thì không hẳn, nhưng chắc chắn là tìm mày, không lẽ tìm tao à?"

Tiểu Vĩ KPI kịch trần: [Tao nói mày bệnh nghỉ làm mấy ngày rồi.]

S: "Rồi sao?"

Tiểu Vĩ KPI kịch trần: [Rồi cái gì mà rồi, hết rồi chứ sao.]

Tiểu Vĩ KPI kịch trần: [Mày chỉ cảm cúm thôi, còn phải nói cho người ta địa chỉ nhà để người ta xách giỏ trái cây tới thăm nữa hả?]

S: "Về tăng lương cho mày."

Tiểu Vĩ KPI kịch trần: "Đù má, thiệt hả? Sao tự nhiên thế?]

Đầu Bếp khen tôi là món ngon: [Nó chửi mày đó, nghe không ra à?]

Tiểu Vĩ KPI kịch trần: [Đù má? Thiệt hả, vì sao?]

Đầu Bếp khen tôi là món ngon: [Mày không có ở đó là cậu ta đi luôn rồi. @S]

S: [Biết rồi.]

Chịu đựng thêm nửa tiếng, chai thuốc này cuối cùng cũng truyền xong, kết quả y tá lại mang tới một chai thuốc mới. Triệu Dương ráng nhịn mà vẫn không được, hỏi: "Còn nữa à?"

Y tá nhìn tờ đơn: "Chai cuối cùng rồi."

Triệu Dương ngồi không yên: "Chẳng phải chỉ là cảm cúm thôi sao, cần nhiều vậy à?"

Y tá kiên nhẫn giải thích: "Sao lại gọi là 'chỉ là cảm cúm'? Tôi thấy trong hồ sơ ghi anh sốt cao liên tục ba ngày không hạ, đã khá nghiêm trọng rồi! Một chai kháng virus, một chai kháng viêm, chai này là bổ sung glucose."

Triệu Dương hỏi: "Glucose tôi về tự bổ sung không được à?"

Y tá nhìn cậu: "Cũng... không phải là không được, nhưng truyền dịch chắc chắn hiệu quả nhanh hơn. Huống hồ anh cũng đóng tiền rồi, không truyền thì phí lắm."

Triệu Dương không nói thêm gì, ngoan ngoãn treo chai glucose lên.

Lúc này cũng rảnh, y tá chỉnh tốc độ truyền nhanh hơn cho cậu, còn rảnh rỗi tán gẫu: "Gấp à?"

Triệu Dương đáp: "Cũng không hẳn, ngồi khó chịu thôi."

Y tá cười: "Bệnh rồi thì tất nhiên khó chịu mà, truyền xong mấy chai này chắc sẽ thấy đỡ hơn đó."

Triệu Dương nói: "Cảm ơn."

Bệnh thì đi khám bác sĩ, anh đã qua cái tuổi cần có người đi cùng tới bệnh viện rồi.

Triệu Dương rất ít khi tới bệnh viện, anh không rõ người khác lúc bệnh đến bệnh viện có phải đều có người đi cùng hay không. Có lẽ vì hôm nay đến thật sự không đúng lúc, khu truyền dịch này mấy người vậy mà chỉ có mình anh lẻ loi một mình.

Đặc biệt là cặp đôi ngồi bên cạnh, nhìn còn trẻ, như sinh viên đại học. Cô gái đeo khẩu trang truyền dịch, cậu con trai một lát lại hỏi một câu: "Bảo bối khó chịu không? Bảo bối nóng không? Lạnh không? Đói không? Anh đi mua cháo cho em nhé? Có muốn dùng điện thoại anh mở phim cho em xem không?"

Thật ra Triệu Dương không phải ngồi khó chịu.

Mà là đợi tin nhắn đợi đến khó chịu.

Anh thật sự nghĩ Trác Thanh Nguyên biết mình bệnh rồi, ít nhất cũng sẽ nhắn một câu. Nhưng không có.

Toàn thân không chỗ nào thấy dễ chịu. Mũi nghẹt, người mỏi rã rời, hơi thở cũng nóng rực, đầu óc choáng váng, thỉnh thoảng còn không nhịn được mà ho một tiếng, cổ họng cũng đau. Triệu Dương ít khi bệnh, nên lần này bệnh đặc biệt khó chịu.

Anh chịu đựng đến nửa chai truyền dịch, cuối cùng vẫn không nhịn nổi.

S: [Tới Ngựa Hoang rồi à?]

Creek: [Ừ, cậu không có ở đó nên tôi đi luôn]

Creek: [Bị bệnh à?]

S: [Ừ.]

Creek: [Tôi đoán cậu sẽ nhắn cho tôi đó, tôi đợi lâu lắm rồi.]

S: [?]

Creek: [Người ta mà bị bệnh thì cơ thể sẽ rất khó chịu.]

Creek: [Cơ thể khó chịu thì tuyến phòng thủ tâm lý cũng sẽ rất yếu.]

Creek: [Lúc yếu ớt như vậy, bất kỳ ai cũng sẽ muốn được an ủi.]

Creek: [Đúng không, ông chủ Triệu?]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...