Lúc này Triệu Dương không khỏi nhớ đến Triệu Mãn.
Triệu Mãn mắc ung thư, lúc phát hiện ra đã là giai đoạn cuối. Triệu Dương nhớ hôm đó mình trốn ở cửa lén nghe cuộc nói chuyện giữa Hà Viện và bác sĩ. Bác sĩ nói như thế này: "Haiz, thật là... cơ thể thường xuyên khó chịu thì nên đến bệnh viện kiểm tra ngay. Không kiểm tra ra bệnh đương nhiên là tốt nhất, mà nếu thật sự kiểm tra ra vấn đề gì thì cũng có thể phát hiện sớm, điều trị sớm, đúng không? Lúc nào cũng có kiểu như vậy, mỗi lần tôi đều không hiểu nổi sao lại có thể nhịn giỏi đến thế. Phát triển đến mức này chắc chắn không phải đau một hai ngày nữa rồi, cứ nhịn đau mà không chịu tới bệnh viện."
Hà Viện không nói gì, trong phòng chỉ có tiếng khóc đứt quãng.
Bác sĩ lại nói: "Tôi cũng thấy tiếc. Giá mà... haiz, hai người tự quyết định đi. Tình hình hiện tại điều trị chỉ là kéo dài thêm chút thời gian, giảm bớt một phần đau đớn cho bệnh nhân thôi, nhưng điều trị cũng sẽ có phản ứng sinh lý tương ứng, sẽ không thoải mái đâu."
Triệu Dương không nghe hết đoạn sau, anh chạy về phòng bệnh nhìn Triệu Mãn.
Tóc Triệu Mãn đã lâu không cắt. Mấy ngày trước mỗi khi ra ngoài đi làm, Hà Viện đều càm ràm, nói hôm nào tan làm sớm thì đi cắt tóc đi, trông như người rừng, ra ngoài người ta lại tưởng nhà anh không có vợ chăm sóc. Ông luôn cười hề hề, nói tối nay sẽ đi cắt, câu đó nói rất nhiều lần mà tóc vẫn chưa cắt.
Triệu Mãn vẫn chưa biết mình đã đến giai đoạn cuối của ung thư, thậm chí đã bị tuyên án tử hình. Ông vẫn còn trẻ như vậy, dường như ngay cả lúc này cũng vẫn có một thân sức lực có thể lập tức ra ngoài làm việc nặng kiếm tiền.
Triệu Mãn nhìn thấy Triệu Dương liền vội vẫy tay gọi con trai. Trong phòng bệnh có táo Hà Viện mua, quả rất to, rất đỏ, khác hẳn những quả họ thường ăn. Táo ở nhà thường rất nhỏ, có khi còn nhăn nheo, có khi bị dập một chỗ.
Triệu Mãn không nỡ ăn, đưa tay lấy dao định gọt cho Triệu Dương.
Triệu Dương đứng trước mặt ông: "Ba, ba có đau không?"
Triệu Mãn đau.
Nhưng ông giỏi nhẫn nhịn, luôn cảm thấy nhịn một chút là sẽ qua, chuyện gì cũng có thể nhịn mà qua được.
Vì thế với gương mặt tái nhợt, ông mỉm cười với Triệu Dương: "Ba không đau."
Không lâu sau Hà Viện trở lại phòng bệnh, trong tay cầm tờ chẩn đoán.
Phòng bệnh im lặng quá lâu, im lặng đến mức Triệu Dương cảm thấy không khí trở nên đặc quánh, dính chặt lên da, khiến da không thể thở, kéo theo cả khoang mũi cũng khó thở, nên cậu buộc phải mở miệng để hít khí.
Triệu Mãn lúc này cười nói với Triệu Dương: "Tiểu Dương, con ra ngoài chơi một lát đi."
Triệu Dương rời khỏi phòng bệnh, đóng cửa lại, nhưng dựa lưng vào cửa không đi.
Anh nghe Hà Viện gần như lập tức bật khóc không kiềm chế được. Bà oán trách Triệu Mãn, bà mắng ông:
"Anh đau bao lâu rồi? Sao anh lại không nói với em một câu nào? Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, cơ thể mới là vốn liếng của chúng ta, em không cần anh cho tôi đại phú đại quý, loại cuộc sống đó em cũng không cần, em chỉ cần một nhà ba người chúng ta bình bình an an là đủ rồi, kiếm tiền đủ cho Tiểu Dương đi học, cưới vợ là được! Anh... anh sao lại không có lương tâm như vậy, bây giờ anh muốn tự mình đi rồi, anh bảo em phải làm sao? Một mình em phải làm sao?"
Triệu Mãn vẫn cười: "Bà xã, không sao mà. Mấy năm nay chúng ta cũng tích góp được chút tiền rồi đúng không? Nhà mình bình thường sống tiết kiệm, đủ cho Tiểu Dương học đến đại học và hai mẹ con sống rồi."
Hà Viện lập tức la lên: "Anh có ý gì? Anh không muốn chữa nữa à?"
Triệu Mãn dỗ bà: "Không cần chữa đâu, trong lòng anh rõ mà, chữa không khỏi. Chỉ là tốn thêm rất nhiều tiền, để số tiền đó lại cho hai mẹ con không tốt sao?"
Hà Viện gần như hoảng loạn: "Đương nhiên là không tốt! Em... không không không, phải chữa. Cái bệnh viện nhỏ này chắc chắn không được, họ chắc chắn là sợ phiền phức không kiếm được tiền nên mới nói vậy. Chúng ta đi bệnh viện hạng ba kiểm tra lại lần nữa được không? Hơn nữa chúng ta có bảo hiểm mà, hai vợ chồng mình đều mua bảo hiểm bệnh hiểm nghèo rồi, được bồi thường mà lão Triệu, được bồi thường, chúng ta có thể chữa."
Triệu Mãn nhìn bà: "Bà xã."
Hà Viện không nói nữa, khóc đến thở không ra hơi.
Cho nên khi Triệu Dương nhìn thấy câu nói này của Trác Thanh Nguyên, trong lòng anh theo bản năng phản bác.
Cũng chưa chắc đâu.
Không phải ai cũng sẽ muốn được an ủi khi yếu ớt. Hoặc nói cách khác, không phải ai cũng sẽ yếu ớt.
Triệu Dương cố hồi tưởng, hồi tưởng xem Triệu Mãn rốt cuộc có từng yếu đuối hay không, phát hiện trong ký ức vậy mà thật sự không tìm được chút manh mối nào.
Ông an ủi Triệu Dương, an ủi Hà Viện, an ủi mỗi một người còn phải tiếp tục sống trên thế giới này. Lòng ông đầy áy náy, áy náy vì để lại vợ và con trai trên đời mà mình một mình rời đi.
Ông nói mình không đau.
Ông luôn cười.
Lúc này Triệu Dương mới phản ứng ra, thì ra mỗi lần Triệu Mãn cười cười rồi đột nhiên châm một điếu thuốc, có lẽ là vì nụ cười đã không còn che nổi cơn đau nữa.
Giờ phút này Triệu Dương hiểu ra, mình giỏi chấp nhận, giỏi nhẫn nhịn, thì ra là hạt giống gieo từ lúc đó.
Là Triệu Mãn cười mà gieo vào lòng Triệu Dương một hạt giống.
Mà Hà Viện lại luôn quên tưới nước.
Vì thế hạt giống ấy tự mình nảy mầm, đất cắm rễ quá cằn cỗi, nên không thể mọc ra hoa đẹp và lá mềm, chỉ vươn ra những cành nâu cứng cáp.
Creek: [Sao không trả lời, khó chịu lắm à?]
S: [Khá khó chịu, an ủi tôi đi.]
Creek: [An ủi thế nào?]
S: [Tùy cậu.]
Creek: [Đang ở đâu?]
S: [Truyền xong chai này thì về nhà.]
Creek: [Nhà ở đâu?]
Trác Thanh Nguyên xách cháo rau xanh và bánh bao nước đến trước cửa nhà Triệu Dương.
Khi nhận được địa chỉ Triệu Dương gửi tới, Trác Thanh Nguyên khẽ nhướn mày, phát hiện Triệu Dương ở ngay khu bên cạnh khu mình. Nghĩ lại cũng hợp lý, dù sao hai người làm ở cùng một khu phố, chỗ ở tự nhiên cũng không thể quá xa.
Khu của Triệu Dương cao cấp hơn một chút. Người tốt nghiệp cấp ba đã đi làm quả thật khác, so với một người vừa mới tốt nghiệp như Trác Thanh Nguyên thì có thực lực kinh tế hơn nhiều.
Nhưng trong nhà không có ai.
Trác Thanh Nguyên ngồi bệt xuống đất chờ. Hơn nửa tiếng sau, thang máy phía sau lưng cuối cùng cũng dừng ở tầng này.
Triệu Dương quả thật nhìn rất yếu. Nửa dưới khuôn mặt đều bị khẩu trang che kín, trên tay lộ ra vẫn còn dán băng truyền dịch, dưới nền trắng lộ ra một vệt đỏ nhàn nhạt.
Anh nhìn thấy Trác Thanh Nguyên dường như sững lại một giây, rồi lập tức ho lên: "Thật sự tới à?"
Trác Thanh Nguyên không né tránh, còn nhấc túi trong tay lên lắc lắc: "Ăn cơm chưa?"
Triệu Dương lấy chìa khóa mở cửa: "Chưa, chiều qua đó, ba chai thuốc truyền hơn năm tiếng."
Trác Thanh Nguyên gật đầu.
Triệu Dương lại nói: "Không ngờ cậu thật sự tới, lây đó."
Trác Thanh Nguyên nhướn mày: "Thật sự không ngờ à? Địa chỉ cũng cho rồi, giờ lại nói không ngờ tôi thật sự tới? Giả vờ ha."
Triệu Dương im lặng một thoáng: "Thay giày đi."
Trác Thanh Nguyên cúi đầu thay giày, tiện tay đặt túi trong tay lên kệ ở huyền quan: "Còn có dép dự phòng nữa à? Bình thường có người tới chơi sao?"
Triệu Dương nói: "Không. Tiểu Vĩ bọn họ có tới mấy lần, cũng không thường xuyên, ai cũng có chỗ ở riêng."
Trác Thanh Nguyên "ồ" một tiếng.
May mà nhà không quá bừa bộn. Triệu Dương không phải người quá sạch sẽ, nhưng cũng không chịu nổi nhà mình quá lộn xộn. Quần áo thay ra tiện tay ném vào máy giặt, gom đủ vài món thì thuận tay giặt luôn. Tất với q**n l*t lúc tắm thì giặt cùng, thường sẽ không vứt lung tung khắp nơi.
Ngoài ra trong nhà anh không có quá nhiều đồ dư thừa. Bếp thì gần như không vào, sống nhờ đồ giao ngoài.
Triệu Dương biết nấu ăn, nhưng lười nấu.
Không ai muốn trời sáng mới tan làm về nhà còn tự nấu một bữa cho mình, hoặc chiều mới ngủ dậy tắm xong lại còn có hứng vào bếp.
Căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách trông rất trống trải.
Trác Thanh Nguyên lấy cháo và bánh bao ra: "Ăn chút không?"
Triệu Dương kéo khẩu trang xuống ném vào thùng rác: "Tắm cái đã, bệnh viện không sạch."
Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Vậy tôi đợi cậu?"
Triệu Dương không nói gì, vào phòng ngủ lấy quần áo thay rồi vào phòng tắm.
Nhà Triệu Dương thật sự không có gì để tham quan. Khu này không cũ, trang thiết bị và nội thất đều khá hiện đại. Trong phòng khách có một tủ sách, nhưng bên trong không có sách, rất trống, ngay cả đồ trang trí khác cũng không có. Không biết căn này là Triệu Dương mua hay thuê, ước mơ của anh từ trước tới nay vẫn là mua nhà, chắc là mua rồi?
Phòng ngủ chính thì tạm thời không tiện vào, cửa đóng. Cửa phòng ngủ phụ thì mở.
Phòng ngủ phụ càng sạch sẽ hơn. Trên giường tuy có đủ bộ chăn ga, nhưng ngoài một chiếc giường và một cái bàn thì gần như không còn gì khác.
Triệu Dương tắm rất nhanh. Lúc đi ra đã thay bộ đồ ở nhà màu xám nhạt.
Lúc mới về nhà, điều hòa trong phòng khách bật ở mức thấp nhất. Trước khi cậu ra, Trác Thanh Nguyên đã chỉnh lên hai mươi bốn độ. Người đang cảm cúm sốt mà còn bật điều hòa thấp như vậy.
Cháo trên bàn gần như đã nguội.
Trác Thanh Nguyên chặn tay Triệu Dương: "Có lò vi sóng không?"
Triệu Dương: "Không có."
Trác Thanh Nguyên: "Chỗ cậu còn đơn sơ hơn chỗ tôi. Tôi ít ra còn có cái lò vi sóng."
Triệu Dương: "Bình thường cũng không dùng tới. Không cần hâm, nhiệt độ vậy vừa rồi."
Cháo rau vẫn còn chút ấm. Gọi mới thì ít nhất cũng phải đợi nửa tiếng, Trác Thanh Nguyên không kiên trì nữa.
Trác Thanh Nguyên hỏi: "Sao lại sốt?"
Triệu Dương tranh thủ đáp: "Mắc mưa."
Trác Thanh Nguyên nhớ lại: "Mấy hôm trước đúng là có mưa. Mưa to như vậy mà không mang dù sao?"
Triệu Dương giải thích: "Lúc đóng cửa thì mưa còn nhỏ."
Trác Thanh Nguyên hiểu ra: "Lần sau bệnh thì đi bệnh viện sớm chút. Cảm cúm bây giờ khác trước rồi, không phải uống đại vài viên thuốc là khỏi. Giờ đủ loại virus vi khuẩn, không dùng đúng thuốc thì thành ra như cậu đó."
Triệu Dương đồng ý: "Ừ."
Trác Thanh Nguyên chống cằm nhìn Triệu Dương uống hết nửa bát cháo, ăn hai cái bánh bao nước, đột nhiên hỏi: "Một mình truyền dịch trong bệnh viện không khóc đó chứ?"
Tay Triệu Dương khựng lại, suýt thì bật cười: "Không."
Trác Thanh Nguyên trông có vẻ hơi tiếc nuối: "Vậy à. Còn tưởng cậu thật sự rất cần được an ủi, xem ra cũng không phải."
Triệu Dương không nhìn cậu, giọng nói như tán gẫu: "An ủi thế nào?"
Trác Thanh Nguyên thật sự suy nghĩ một chút: "Tùy cậu cần gì? Tôi sao cũng được."
Triệu Dương nuốt sạch hạt cơm trong miệng: "Với bạn trai cũ của cậu cũng vậy à?"
Trác Thanh Nguyên hít một tiếng: "Anh còn ghen kiểu đó à? Tôi đúng là có bạn trai cũ, nhưng chẳng phải chuyện thường tình sao? Mấy năm nay cậu không yêu ai mới lạ đó, nhớ mãi không quên ai vậy?"
Giọng Triệu Dương trầm xuống: "Không nhớ mãi ai cả. Tôi không định yêu bất kỳ ai."
Trác Thanh Nguyên hơi nghiêng người về phía trước: "Bao gồm cả tôi à?"
Cuối cùng Triệu Dương ngẩng mắt đối diện ánh nhìn của cậu, ánh mắt vô cùng bình tĩnh: "Bao gồm cả cậu."
Nhưng Trác Thanh Nguyên không vì lời của anh mà nảy sinh cảm xúc khác: "Nghe đúng là lời cậu sẽ nói. Hôm đó ở Ngựa Hoang, Tạ Diệc Thành còn đặc biệt tới trước mặt tôi nói tốt cho cậu, nói cậu thích cái gì cũng không có thói quen đi tranh giành, chỉ biết giấu trong lòng không nói. Là nói cậu đó sao?"
Trong lòng Triệu Dương có một cái cây, thật ra mấy năm nay cũng mọc thêm vài chiếc lá.
Mỗi chiếc lá đều có tên riêng: Lệ Phong, Tạ Diệc Thành, Hồ Tiểu Vĩ, Lưu Song.
Triệu Dương không thể không thừa nhận, lúc một mình ở khu truyền dịch, anh đúng như Trác Thanh Nguyên nói, tuyến phòng thủ tâm lý vô cùng yếu ớt, cũng thật sự hy vọng có người ở bên, người đó tốt nhất là Trác Thanh Nguyên.
Nhưng bây giờ Triệu Dương đã rời khỏi khu truyền dịch, trở về nhà mình, cơ thể nhờ thuốc mà dễ chịu hơn nhiều, vì thế tuyến phòng thủ tâm lý lại một lần nữa trở nên vững chắc.
Trác Thanh Nguyên khác với anh. Trác Thanh Nguyên từng có bạn trai. Đối với Trác Thanh Nguyên, yêu đương là chuyện rất bình thường, thích thì yêu, không thích thì chia tay, rồi bắt đầu một mối quan hệ mới. Điều đó đương nhiên không có gì sai, đó là quan niệm tình yêu rất lành mạnh, mỗi người đều nên như vậy mới tốt.
Nhưng Triệu Dương lại không muốn như thế. Anh không muốn yêu đương, cũng không thể coi yêu đương là một chuyện bình thường như ăn cơm ngủ nghỉ, sao có thể chứ?
Trác Thanh Nguyên đúng là có khả năng trở thành một đóa hoa trên cành, nhưng Triệu Dương rất khó tưởng tượng hình ảnh đó. Anh cảm thấy trên bức tường đổ nát dựng đứng đó, cành khô vẫn dễ sống hơn, cho dù nở được một đóa hoa, e rằng cũng chẳng mấy ngày sẽ tàn, vậy thì thôi.
Chi bằng đè nó xuống thêm chút nữa.
Để nó mãi là một nụ hoa tươi sống, sinh động, không bao giờ tàn úa.
Triệu Dương uống hết cháo rau: "Đừng coi tôi là đối tượng tình một đêm, Trác Thanh Nguyên. Cậu nhìn người rất chuẩn, tôi lừa không nổi cậu. Tôi thừa nhận trước đây từng có ý với cậu, nhưng nhiều năm qua rồi, ai cũng có cuộc sống mới, cuộc sống mới của chúng ta chẳng liên quan gì nhau. Tôi không định chơi cái trò lâu ngày gặp lại rồi mần tình một đêm tìm kiếm k*ch th*ch đó."
