Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 5: Mười tám



Ăn xong một bát hoành thánh nhỏ, Trác Thanh Nguyên đi tính tiền.

Triệu Dương không nhắc đến chuyện chia tiền. Hôm nay chỉ vì hai chữ tùy miệng đáp lại của học bá mà anh bị mắng một trận rất nặng, ăn của cậu ta một bát hoành thánh nhỏ cũng không quá đáng.

Trác Thanh Nguyên thanh toán xong thì Triệu Dương đã đeo cặp lên vai, chuẩn bị đi rồi.

Bên ngoài nhiệt độ rất thấp. Trác Thanh Nguyên mặc khá nhiều, bên trong đồng phục xuân là hoodie trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo lông nỉ xanh nhạt. Màu này dưới ánh đèn sợi đốt của quán hoành thánh làm da cậu ta càng trắng, gương mặt vốn đã đẹp lại càng nổi bật hơn. Còn Triệu Dương chỉ có một chiếc hoodie xám đậm và bộ đồng phục xuân mỏng đến đáng thương, trông như có thể chết cóng ngoài đường bất cứ lúc nào.

Lớp tự học tan lúc tối là lúc phố ẩm thực trước cổng trường nhộn nhịp nhất. Nhiều học sinh có thói quen ăn khuya. Ngay trước cổng trường là ga tàu điện ngầm, rất ít phụ huynh đến đón, học sinh có mức độ tự do rất cao, từng tốp hai ba người len lỏi trong khu ẩm thực tìm đồ ăn.

Hai người đi về phía ga tàu điện ngầm. Dọc đường ít nhất có ba người vô tình va vào vai Triệu Dương. Anh không nói gì, mày luôn nhíu lại, trông rất mất kiên nhẫn, tay cũng không yên, cứ nắm dây cặp mà bứt mãi.

Trác Thanh Nguyên đột nhiên hỏi:
"Tâm trạng cậu không tốt à?"

Tay Triệu Dương khựng lại một chút, buông dây cặp ra: "Không."

Trác Thanh Nguyên nhìn thấy động tác nhỏ đó, biết anh không muốn nói với mình:
"Không phải vì bị chủ nhiệm lớp mấy cậu mắng chứ?"

Triệu Dương khẽ cười một tiếng:
"Bọn học dốt bọn tôi không yếu đuối thế đâu, bị giáo viên mắng là chuyện chẳng đáng gì. Còn cậu, hôm nay lần đầu bị mắng à?"

Trác Thanh Nguyên nói:
"Cũng không hẳn là mắng. Chủ nhiệm lớp tôi nói là lỗi của thầy, không nên bảo tôi sang lớp mấy cậu đưa tài liệu, còn bảo sau này nên giữ khoảng cách với loại người như mấy cậu."

Triệu Dương mím môi.

Trác Thanh Nguyên rất phù hợp với ấn tượng rập khuôn trong lòng anh về học bá: chỉ giỏi học, còn những phương diện khác thì đầu óc dường như không được tốt lắm, đặc biệt là EQ. Câu này nói ra chẳng phải EQ quá thấp sao? Lại còn ngay trước mặt anh mà bảo phải giữ khoảng cách với "loại người như bọn họ".

Triệu Dương mở miệng:
"Đúng vậy."

Nhưng đó là sự thật. Cậu ta quả thực nên giữ khoảng cách với "loại người như bọn họ", chẳng có gì sai.

Trác Thanh Nguyên hỏi:
"Loại người như mấy cậu là loại người gì?"

Triệu Dương đáp:
"Lũ du côn không học không nghề chứ gì."

Quét mã vào ga. Trác Thanh Nguyên đi tuyến số 1, Triệu Dương đi tuyến số 3, ngược hướng nhau.

Triệu Dương ăn của cậu ta một bát hoành thánh, ngoài mặt vẫn khá ổn. Trước khi quay đi không quên chào: "Tôi đi đây."

Trác Thanh Nguyên vẫy tay:
"Mai gặp."

Triệu Dương quen Lệ Phong vào năm ngoái.

Năm ngoái anh vừa tròn mười bảy tuổi. Kỳ nghỉ hè anh tìm được một việc làm thêm phát tờ rơi ở phố thương mại, phát chính là tờ rơi của quán bar Lệ Phong. Hôm đó Lệ Phong đến quán, ở cổng phố bị anh nhét cho một tờ rơi của chính quán mình. Liếc một cái đã nhìn ra anh chưa đủ tuổi thành niên, quay về mắng nhân viên phụ trách việc này một trận té tát.

Không cần hỏi cũng biết vì sao. Trẻ chưa thành niên dễ lừa nhất, chỉ muốn chút tiền tiêu vặt, lại có sức lực dùng không hết. Dù sao cũng chỉ là phát tờ rơi, ai phát cũng như nhau, số tiền tiết kiệm được thì người phụ trách tự nuốt.

Lệ Phong mắng rất gắt:
"Tiết kiệm mấy trăm tệ cũng tham, không sống nổi à? Lương anh trả cho chú không đủ xài? Thiếu đúng ba bốn trăm đó sao?"

Mắng xong nhân viên của mình, anh ta tự móc hai trăm đưa bù cho Triệu Dương, thu lại chỗ tờ rơi chưa phát hết, nói quán họ không dùng người chưa đủ tuổi.

Lúc đó Triệu Dương thật sự cuống lên. Anh vất vả lắm mới tìm được một công việc làm thêm. Ở thành phố lớn, độ tuổi làm việc bị kiểm soát rất nghiêm, người chưa đủ tuổi muốn kiếm chút tiền thật sự không dễ. Trong lúc gấp gáp, anh nói dối:
"Anh ơi, cho em làm đi, trả em một nửa tiền cũng được. Em không có ba mẹ, em phải tìm cách sống."

Lệ Phong từ trên nhìn xuống anh, dáng vẻ không giống như đang nói dối.

Chính anh ta cũng là người không cha không mẹ, hiểu rõ nhất đứa trẻ không cha không mẹ thuở nhỏ sống khổ thế nào. Gặp được nhau cũng là duyên. Giờ có năng lực rồi, nhìn Triệu Dương một lúc, luôn cảm thấy anh giống mình hồi nhỏ, không chỉ hoàn cảnh giống mà ngay cả diện mạo cũng có vài phần tương tự.

Không thể dùng người chưa đủ tuổi thì là không thể. Cuối cùng anh ta nói:

"Thế này đi, anh làm anh của chú. Chú có thể đến quán của anh, anh dạy chú pha chế. Đợi chú đủ mười tám tuổi rồi làm cho anh. Trước mười tám anh không thể trả lương, nhưng có thể lo ăn ở cho chú, được không?"

Lời nói dối không quá nghiêm trọng đó, Triệu Dương đã thú nhận từ lâu. Không giấu được, anh còn phải đi học, còn phải về nhà, lâu dần ai cũng nhìn ra anh không thật sự không cha không mẹ. Thế là anh kể rõ ràng tình hình gia đình mình cho Lệ Phong nghe, nói ước nguyện lớn nhất của anh là rời khỏi ngôi nhà đó, có một ngôi nhà của riêng mình.

Giờ Triệu Dương còn một tháng nữa là tròn mười tám, ở chỗ Lệ Phong cũng đã học pha chế gần một năm, ai cũng biết anh là em của anh ta.

Khoảng mười giờ là lúc quán bắt đầu đông khách, trước quầy bar ngồi một hàng đủ kiểu người, cánh tay của các bartender lắc đến mức gần như thành tàn ảnh.

Bên trong cùng có một sân khấu nhỏ. Ca sĩ thường trú hôm nay là bạn cũ của Lệ Phong, có lẽ tâm trạng không tốt, toàn hát những bài u ám rũ rượi. Lệ Phong cầm điếu thuốc dựa vào quầy bar nói với bartender rằng hôm nay chắc anh ta bị bạn gái đá rồi.

Hôm nay Triệu Dương đến muộn hơn một chút, Lệ Phong nhìn thấy anh liền dập thuốc.

Triệu Dương gọi: "Anh Phong."

Lệ Phong đưa tay xoa đầu anh một cái, mang theo mùi thuốc lá: "Ăn cơm chưa?"

Triệu Dương gật đầu: "Sau khi tan học em ăn một bát hoành thánh với bạn."

Lệ Phong lại hỏi:
"Một bát hoành thánh mà no à? Lát nữa họ gọi KFC, chú muốn ăn gì thì đặt cùng."

Lúc đến anh đã cởi đồng phục trong nhà vệ sinh ở ga tàu điện ngầm, nhét hết vào cặp, cái cặp phồng lên một cục lớn rồi bị quăng vào kho. Anh đáp:
"Anh, ngày nào em cũng theo mấy anh ăn khuya, tăng mấy cân rồi."

Lệ Phong còn chưa nói gì, khách quen trong quán đã chen vào: "Dương Tử còn đang lớn mà, không ăn nhiều sao cao lên được? Gần đây có thích bạn nữ nào rồi à, bắt đầu để ý hình tượng rồi."

Triệu Dương cười cười: "Không có."

Thật ra anh đã thuộc làu làu thực đơn đồ uống của quán, chẳng còn gì để học nữa. Chỉ là chưa đủ mười tám, mà Lệ Phong lại cố chấp, nhất quyết không cho anh làm việc. Gần đây anh đến quán cũng chẳng có việc gì, nhiều lắm là rửa chanh, lau ly, còn lại phần lớn thời gian ngồi ở quầy bar làm "vật trang trí". Khách quen đều thích trêu chọc "đứa em" của Lệ Phong.

Anh dễ trêu, nói gì cũng không giận, trên mặt cũng không có nhiều biểu cảm, nhiều nhất chỉ là cười nhạt cho qua. Ai cũng biết anh chưa đủ tuổi, thấy anh mang vẻ thiếu niên già dặn, chắc là ở cạnh Lệ Phong lâu quá, học được không ít thói quen xấu.

Đợi đợt khách này qua đi, mấy bartender và nhân viên marketing tụ lại gọi KFC, đặt ba hộp lớn bánh tart trứng. Lệ Phong lẩm bẩm chửi:
"Ngày nào cũng ăn cái bánh tart vớ vẩn đó, ngọt đến ngấy, có gì ngon đâu?"

Triệu Dương chợt nhớ Quách Dật Giai cũng thích nhất bánh tart trứng của KFC, khẩu vị trẻ con. Có lần Hà Viện hỏi cậu ta, lần nào ăn KFC cũng gọi tart trứng, nó không ngán à? Quách Dật Giai nói bạn học trong lớp đều thích ăn cái này, chẳng ai thấy ngán cả.

Hôm nay ở nhà chắc cũng có rất nhiều vỏ giấy bạc dưới đáy tart trứng. Dù sao ngoài Quách Dật Giai, bạn học của thằng nhóc cũng đều thích ăn.

Lệ Phong thấy anh ngẩn người, không nặng không nhẹ vỗ lên đầu anh một cái:
"Nghĩ gì thế, không đi gọi chút gì ăn à?"

Triệu Dương lắc đầu: "Không ăn nữa, no rồi."

Trong miệng Lệ Phong khó chịu. Anh ta không quá muốn hút thuốc trước mặt anh, luôn cảm thấy để đứa nhỏ chưa đủ tuổi hít khói thuốc thụ động không tốt. Nhưng quản được mình chứ không quản được người khác, chẳng lẽ cũng không cho khách hút? Thật ra anh ở đây ngày nào cũng hít khói thuốc, có lúc Lệ Phong cũng không nhịn được, nói chuyện một hồi liền vô thức rút thuốc ra châm lửa.

Hút vào rồi anh ta mới thấy dễ chịu hơn, hỏi:
"Tối nay sao không về nhà? Lại cãi nhau với nhà à?"

Triệu Dương vẫn lắc đầu:
"Em không cãi nhau với nhà. Tối nay Quách Dật Giai sinh nhật, ở nhà mở tiệc, em không muốn về."

Khi nói câu đó, giọng điệu và biểu cảm của anh đều rất bình thản, không lộ ra nửa phần tủi thân hay bất mãn. Nhưng anh càng như vậy, Lệ Phong càng khó chịu trong lòng. Có lúc anh ta nghĩ không thông, thậm chí cảm thấy Triệu Dương thà rằng thật sự không cha không mẹ còn hơn. Dù sao giờ anh đã gặp mình, có một người anh cũng không tệ. Thế mà anh lại có nhà, có mẹ ruột, ngày nào cũng phải nhìn mẹ ruột thiên vị em trai chứ không phải mình.

Triệu Dương có chỗ nào không tốt? Trong mắt Lệ Phong, anh chỗ nào cũng tốt.

Lệ Phong rít mạnh một hơi, giơ tay dập điếu thuốc: "Tháng sau là sinh nhật chú đúng không?"

Triệu Dương nói: "Ừm, ngày hai hai. Đến sinh nhật em là có thể đi làm rồi chứ?"

Lệ Phong bật cười, lại vỗ lên đầu anh một cái:
"Ngày nào cũng nhớ tới chuyện đi làm, có ai giống chú mê đi làm thế không? Cũng không hỏi anh có trả lương cho chú không à? Ở chỗ anh ăn không ở không, học việc suốt một năm, không sợ anh không phát lương còn bắt chú trả nợ à?"

Triệu Dương nghĩ một chút:
"Có nợ thì nên trả. Không phát lương cũng được, em chỉ là muốn tìm chút việc để làm thôi."

Lệ Phong không cười nổi nữa. Anh ta nghiến răng hàm sau hồi lâu, cũng không biết đang hơn thua với ai, lời nói ra nghe như nghiến qua kẽ răng:
"Tháng sau anh tổ chức sinh nhật cho chú, được không?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...