Buổi tối Triệu Dương lẻn đi sớm hơn nửa tiếng, chưa học hết tiết tự học tối đã chuồn mất. Trong nhóm lập tức vang lên từng trận kêu gào.
Tiểu Vĩ Vĩ Đại : [Anh Dương, anh thay đổi rồi! Trước đây anh rất có nguyên tắc, chỉ đi trễ chứ không bao giờ về sớm!]
Trứng Chiên Cơm: [Chỗ anh Phong tối nay có việc à?]
Tiểu Vĩ Vĩ Đại: [Nhảm nhí, anh Phong không dùng lao động trẻ em, có việc cũng chẳng tới lượt nó ta.]
Đầu Bếp Khen Tôi Là Món Ngon: [Dương Tử nhà ta bỏ đi một năm, trở về vẫn là lao động trẻ em.]
Triệu Dương đứng chờ tàu điện ngầm, đọc đến đây khóe môi cong lên.
S: [Không muốn hít chung một bầu không khí với tụi mày quá lâu.]
Tiểu Vĩ Vĩ Đại : [CP Dương – Vĩ chẳng lẽ chỉ có thể đi đến đây thôi sao?]
Đầu Bếp Khen Tôi Là Món Ngon: "6."*
* đỉnh
S: [?]
Trứng Chiên Cơm: [Cái tên CP của hai người nghe có điềm lành thật không vậy?]
Tiểu Vĩ Vĩ Đại: [Tụi mày hiểu cái gì, tên này do lớp phó học tập đặt đó.]
Trứng Chiên Cơm: [Lớp phó đúng là người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong nha 👍]
Tối nay bến đò không có việc gì. Hồ Tiểu Vĩ nói cũng không sai, cho dù thật sự có việc thì cũng chưa tới lượt Triệu Dương. Anh không trả lời câu hỏi của Song Nhi, nhưng trong lòng đã có đáp án.
Anh sợ Trác Thanh Nguyên vì hộp trái cây trộn kia lại muốn mời anh ăn khuya gì đó. Sợ Trác Thanh Nguyên lại đứng đợi ở cầu thang, dùng ánh mắt ấy nhìn anh.
Thật ra không cần lão Từ khuyên nhủ tha thiết như vậy, bản thân Triệu Dương cũng không muốn qua lại quá mật thiết với Trác Thanh Nguyên. Hoặc nói đúng hơn, anh chưa từng nghĩ mình thật sự có thể có mối quan hệ quá thân thiết với cậu.
Tránh được thì cứ tránh. Cũng đỡ để lão Từ ngày nào cũng thấp thỏm, đỡ để thầy Phương lớp Một ngày nào cũng căng thẳng. Triệu Dương còn chưa từng sống kiểu bị chú ý như thế này bao giờ.
Đúng như anh dự đoán, khoảng mười phút sau khi tan tự học tối, WeChat hiện lên tin nhắn của Trác Thanh Nguyên.
Điện thoại bị anh tiện tay đặt trên quầy bar. Anh cài đặt thông báo không hiển thị nội dung, nhưng đoán cũng biết là ai.
Creek: [Hôm nay cậu về sớm à?]
Creek: [Quá không có dáng vẻ bạn trai rồi đó, cũng không nói với tôi một tiếng.]
Creek: [Tôi còn định mời cậu ăn khuya.]
S: [Ăn khuya thành tiết mục cố định rồi à?]
Creek: [Một buổi tự học tối não tôi vận hành hết công suất, động não là mệt nhất, cần bổ sung năng lượng gấp.]
S: [Tôi đâu có động não.]
Creek: [Nghe nói trước giờ cậu chưa từng về sớm]
Triệu Dương "chậc" một tiếng. Biết ngay là cái miệng nhanh hơn não của Hồ Tiểu Vĩ nói ra. Chắc Trác Thanh Nguyên không đợi được anh nên đã qua lớp tìm. Hồ Tiểu Vĩ là đứa tan học không tích cực nhất, không thích về nhà, về là bị càm ràm, thu dọn cặp cũng lề mề.
S: [Hôm nay có việc.]
Creek: [Vậy à.]
S: [Ừ.]
Creek: [Mai chủ nhật, cậu có kế hoạch gì?]
S: [Có việc.]
Creek: [Việc gì?]
S: [Cậu thiếu bạn lắm à?]
Câu này không có ý gì khác, chỉ là một câu hỏi rất bình thường.
Triệu Dương thật sự không hiểu thái độ của Trác Thanh Nguyên đối với mình. Hôm đó trước cửa lớp Bảy anh hỏi cậu có phải gay không, cậu đáp có thể là vậy. Triệu Dương xem đó như một câu đùa. Cho dù không phải đùa, anh cũng không nghĩ câu chuyện sẽ máu chó đến mức Trác Thanh Nguyên vừa gặp đã thích mình? Thầm mến lâu rồi? Nghe quá vô lý.
Vậy tại sao chỉ vì một trò chơi mà cậu ta nhiều lần kéo gần khoảng cách như vậy? Cậu ta thật sự thiếu bạn sao?
Trác Thanh Nguyên rất lâu không trả lời. Triệu Dương nhìn khung chat với tin nhắn cuối cùng mình gửi [Cậu thiếu bạn lắm à?] mới nhận ra sát thương của chữ nghĩa. Nhìn qua có chút giống châm chọc, mỉa mai.
Anh định giải thích, rồi lại nghĩ không giải thích cũng được. Anh không cần giữ lại hình tượng tốt đẹp gì trong mắt Trác Thanh Nguyên.
Tối nay bến đò thật sự có hoạt động, Triệu Dương không biết trước.
Ca sĩ cố định hôm nay là một cô gái. Bạn trai cô mấy ngày trước đã liên hệ với Lệ Phong, muốn mượn địa điểm 'Bến Đò'. Hôm nay vừa tròn ba năm yêu nhau, anh ta chuẩn bị suốt nửa năm, chọn nơi này để cầu hôn.
Hai người quen nhau ở 'Bến Đò'. Khi đó cô gái còn chưa trở thành ca sĩ cố định, chỉ thử hát vài hôm để hai bên tìm cảm giác. Chàng trai là khách quen, vừa gặp đã thích, ngày nào cũng tới "canh" người, theo đuổi hai ba tháng mới chính thức ở bên nhau.
Không gian đã được bố trí sẵn. Họ nói dối cô gái rằng có khách khác đặt sân khấu cầu hôn. Ngày đặc biệt như vậy, không biết cô có nghi ngờ không.
Khi Triệu Dương đặt điện thoại xuống, trên sân khấu cô gái đang hát đến câu "And my daddy said stay away from Juliet". Cô cầm micro, trong mắt là lời chúc phúc cho tình yêu này, lén tìm trong đám đông nhân vật chính của buổi cầu hôn. Nhìn ai cũng thấy đáng nghi, chỉ chờ đến câu "Baby just say yes" sẽ có một chàng trai quỳ xuống.
*Bài Love Story của Taylor Switf
Rồi khoảnh khắc ấy đến. Đám đông bùng nổ reo hò. Cô gái cầm micro sốt ruột muốn hòa vào náo nhiệt, vẫn chưa phát hiện nhân vật chính ở đâu, cho đến khi ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về phía mình. Cô không thể tin nổi, quay người lại, bạn trai đã quỳ một gối phía sau từ lúc nào.
Lệ Phong ngồi trước quầy bar. Khi cô gái khóc đeo nhẫn, anh ngửa đầu uống cạn nửa ly bia, lúc ngửa đầu liếc thấy Triệu Dương ngồi bên trong quầy bar, mặt không đổi sắc. Vẻ mặt ấy khiến Lệ Phong bật cười: "Dương Tử, cảnh cảm động thế này mà trong lòng không gợn chút nào à?"
Triệu Dương học không cao, nhưng bài hát cầu hôn quốc dân này nghe quá nhiều lần ở đủ loại dịp.
Bạn bè hay trêu anh là "lao động trẻ em", đúng là anh chưa đủ mười tám. Bảo anh bàn về tình yêu thì còn quá sớm. Nhưng Triệu Dương rất khó hiểu được thứ gọi là tình yêu.
Anh từng có một gia đình tương đối hạnh phúc. Khi đó cha Triệu Mãn là công nhân xây dựng, mẹ Hà Viện làm phục vụ quán mì bò. Gia đình rất bình thường, tiền không nhiều, nhưng anh chưa từng cảm thấy thiếu thốn, có lẽ vì còn quá nhỏ, trẻ con vốn không có nhiều h*m m**n vật chất.
Năm anh bảy tuổi, cha mắc ung thư qua đời. Ông đi rất nhanh, gần như không điều trị. Nhà không đủ tiền kéo dài thêm vài ngày sinh mệnh của Triệu Mãn, mà ông cũng thấy đời mình chẳng còn giá trị gì để đốt tiền níu giữ.
Năm đó Hà Viện gục trên quan tài chồng, khóc đến mấy lần ngất lịm.
Năm anh chín tuổi, Hà Viên đặt giấy đăng ký kết hôn trước mặt anh, nói mình không thể giấu thêm nữa, đầu năm nay đã đăng ký với một chú họ Quách. Biểu cảm của bà gần như cầu xin: "Tiểu Dương, chú Quách rất có tiền, chúng ta sẽ không phải sống như trước nữa. Con sẽ thích chú Quách, được không?"
Được không?
Triệu Dương còn có thể nói gì? Nói không thì tờ giấy đỏ chói ấy sẽ vô hiệu sao? Anh không hỏi vì sao đã đăng ký rồi mới nói cho anh biết. Bà đã làm vậy thì hỏi cũng chẳng còn ý nghĩa.
Năm mười tuổi, Hà Viện lại khóc nói mình mang thai: "Tiểu Dương... mẹ có thai rồi. Chú Quách muốn có một đứa con của riêng mình, mẹ không còn cách nào khác. Chúng ta là vợ chồng hợp pháp, ông ấy muốn con ruột cũng không sai. Nhưng mẹ hứa, đây mãi mãi là nhà của con, chú Quách cũng sẽ luôn coi con như con ruột, được không?"
Vẫn là ánh mắt ấy.
Giống như Triệu Dương là một kẻ máu lạnh, mọi quyết định của bà đều cần anh gật đầu nên bà phải hạ mình cầu xin lòng thương hại. Nhưng thực tế, anh luôn chỉ là người được thông báo sau cùng. Anh chưa từng quyết định điều gì.
Trong bài hát có câu: "I'm waiting for this day, only to escape can set us free."*
*Nghĩa: Tôi chờ ngày này đã lâu. Chỉ khi rời đi, chúng ta mới được tự do.
Có lẽ với Hà Viện, rời khỏi căn nhà đó, rời khỏi Triệu Dương, mới là khởi đầu thật sự cho tình yêu của bà.
Triệu Dương nhìn Lệ Phong, vẻ mặt nhạt nhòa lắc đầu: "Không có cảm giác gì."
Lệ Phong "xì" một tiếng, nghiêng người vò mạnh đầu anh mấy cái: "Người ta tuổi trẻ ai cũng mong đợi tình yêu, còn chú mặt mũi như sắp lên núi làm hòa thượng. Thế này không ổn đâu. Trường chú không có yêu sớm à? Dương Tử nhà mình đẹp trai thế này, chắc không ít cô gái theo đuổi nhỉ?"
Không hiểu sao, vì câu nói ấy mà Triệu Dương nghĩ đến Trác Thanh Nguyên.
Anh không trả lời, cầm điện thoại lên nhìn.
Trác Thanh Nguyên vẫn chưa trả lời. Tin nhắn cuối cùng trong khung chat vẫn là câu anh gửi: "Cậu thiếu bạn lắm à?"
Triệu Dương khẽ nhíu mày. Bên tai là tiếng reo hò sôi sục của buổi cầu hôn. Nữ ca sĩ đang kể lại hành trình quen biết và yêu nhau. Chàng trai cầu hôn thành công đang nhìn người mình yêu bằng ánh mắt tràn đầy tình cảm.
Triệu Dương nghiến nhẹ răng hàm.
S: [Tôi không có ý gì khác. Mai tôi không bận nữa. Cậu muốn hẹn tôi à?]
