Trác Thanh Nguyên nhận được tin nhắn của Triệu Dương trên tàu điện ngầm:
[Cậu thiếu bạn lắm à?]
Khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ ấy, khóe môi cậu cong lên. Chính cậu cũng không kịp nhận ra nụ cười ấy từ đâu mà đến. Nhưng Trác Thanh Nguyên thật sự không ngờ Triệu Dương sẽ hỏi thẳng như vậy. Mà cuộc đời cậu, vừa khéo lại thiếu đi chút sắc nhọn như thế.
Giờ tan học, tàu điện ngầm toàn học sinh trường Nhị Trung. Nếu không chạy thẳng từ lớp ra ga, chỉ chậm một chút là không còn chỗ ngồi.
Trác Thanh Nguyên một tay nắm tay vịn, khi đang định trả lời thì bị mấy học sinh phía sau đùa giỡn va trúng cánh tay, điện thoại suýt rơi. Nhận một câu xin lỗi xong, cậu bỏ luôn điện thoại vào túi, không trả lời nữa.
Cậu thiếu bạn lắm à?
Trác Thanh Nguyên không thấy câu này xúc phạm. Vì đó là sự thật.
Cậu không có bạn.
Cậu có rất nhiều "bạn". Bạn là những người mang đề thi tới hỏi bài sau giờ học. Bạn là người ăn cùng ở căng tin buổi trưa. Bạn là hạng nhì toàn khối, mỗi lần gặp nhau đều chào hỏi, tiện thể hẹn nhau "chiến" lần thi sau.
Chủ đề chỉ xoay quanh thi cử, học tập, giáo viên, thi đại học. Trác Thanh Nguyên không thích những chủ đề ấy.
Hôm nay nhiệt độ nhích lên chút so với hôm qua, nhưng với tháng Tư vẫn còn hơi lạnh bất thường. Trác Thanh Nguyên tăng bước chân về nhà, vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn từ bếp bay ra.
Cậu vốn định tối nay rủ Triệu Dương ăn khuya, đã nhắn về nhà là không ăn tối. Không hẹn được, cậu cũng không đổi lời. Nhưng ở nhà vẫn nấu đồ cho cậu.
Trong nồi đất đang hầm canh sườn.
Mẹ cậu, Dụ Văn Uyển, sau khi sinh con đã chọn làm nội trợ. Vì kỳ thi đại học của Trác Thanh Nguyên, gần đây bà dồn toàn bộ tâm sức lên cậu.
Khi cậu mở cửa, bà vừa nếm thử độ mặn của canh, nghe tiếng động liền quay lại hỏi:
"Về rồi à? Hôm nay mệt không? Nếu còn bụng thì uống một bát canh sườn nhé?"
Trác Thanh Nguyên đáp: "Không phải đã nói là không ăn khuya rồi sao?"
Dụ Văn Uyển nói: "Lúc con nói thì sườn đã mua rồi, mẹ nghĩ thôi cứ hầm vậy. Con không ăn thì thôi, mai ăn cũng được."
Trác Thanh Nguyên đi rửa tay: "Vậy uống một bát đi, không hẹn được ăn khuya."
Ba phòng một phòng khách, trang trí sang trọng. Trong phòng khách có hẳn một dãy tủ trưng bày chiếm trọn một bức tường, bên trong toàn là cúp và giấy chứng nhận. Nhà Trác Thanh Nguyên trước kia rất giàu. Ngoài cúp và bằng khen, còn có vài tấm ảnh lộng lẫy, mẹ cậu ta, Dụ Văn Uyển mặc váy ba lê trắng, ôm chiếc cúp vàng óng, mỉm cười đầy tự hào trước ống kính.
Khi còn trẻ, Dụ Văn Uyển là diễn viên ba lê, cũng có chút danh tiếng. Từ lúc mang thai đến những năm chăm sóc con trai mới sinh, bà từ chối tất cả các buổi biểu diễn. Đợi Trác Thanh Nguyên lớn thêm một chút, bà mới phát hiện sân khấu ấy mình đã không thể quay lại nữa.
Bây giờ là thời đại internet, mọi thứ thay đổi quá nhanh. Chút danh tiếng năm xưa không chịu nổi sự va đập của thời đại lưu lượng, trên sân khấu ba lê từ lâu đã không còn cái tên Dụ Văn Uyển. Cũng có vài buổi biểu diễn thương mại tìm đến bà, nhưng giá cả một trời một vực so với trước kia. Dụ Văn Uyển không thể chấp nhận, cảm thấy đó là sự sỉ nhục đối với mình. Bà thà không nhảy nữa, còn hơn biến việc nhảy múa thành công cụ mưu sinh như vậy.
Có một khoảng thời gian rất dài, Dụ Văn Uyển không còn thích Trác Thanh Nguyên nữa. Bà không thể chấp nhận nửa đời sau của mình lại hoàn toàn khác với tưởng tượng. Bà cố gắng không trút cảm xúc lên con trai, vì thế ép mình đến mức gần như trầm cảm.
May mà con trai đủ xuất sắc. Khi đó Trác Thanh Nguyên vừa vào tiểu học, lần thi đầu tiên đã đứng nhất. Trong buổi họp phụ huynh, chủ nhiệm nhìn thấy Dụ Văn Uyển cười híp cả mắt, nói nhà mình Trác Thanh Nguyên sau này chắc chắn không phải người bình thường, tất cả các môn chỉ Ngữ văn trừ ba điểm, còn lại đều tuyệt đối.
Sự xuất sắc của con trai khiến Dụ Văn Uyển một lần nữa nhìn thấy hy vọng trong cuộc đời.
Trác Thanh Nguyên ngồi trước bàn ăn uống canh sườn.
Dụ Văn Uyển ngồi đối diện: "Ngon không?"
Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Ừm."
Dụ Văn Uyển: "Mẹ nhớ tuần sau thi thử lần hai đúng không? Mẹ không lo cho con đâu, con tự biết kết hợp học với nghỉ, đừng quá mệt."
Trác Thanh Nguyên: "Biết rồi."
Dụ Văn Uyển: "Mai có sắp xếp gì không? Ra ngoài đi dạo cũng được. Ở trường học là đủ rồi, một tuần các con chỉ nghỉ một ngày, lúc cần thư giãn thì cứ ra ngoài thư giãn."
Trác Thanh Nguyên nhớ đến tin nhắn chưa trả lời kia, lấy điện thoại ra thì thấy một tin chưa đọc mới.
S: [Tôi không có ý gì khác, mai tôi không bận nữa, cậu muốn hẹn tôi à?]
Trác Thanh Nguyên suýt bật cười, đặt điện thoại sang một bên, vẫn để đó không trả lời.
Dụ Văn Uyển hỏi: "Sao thế?"
Trác Thanh Nguyên nhìn bà: "Gì cơ ạ?"
Dụ Văn Uyển quan tâm: "Cười gì vậy?"
Ý cười trong mắt Trác Thanh Nguyên nhạt đi chút: "Không, trong nhóm bọn họ nói chuyện, khá thú vị."
Dụ Văn Uyển liền nói: "Mai nếu không có kế hoạch thì mẹ dẫn con ra ngoài dạo nhé?"
Trác Thanh Nguyên nói: "Không cần, hẹn bạn rồi."
Dụ Văn Uyển lại hỏi: "Bạn nào vậy? Nam hay nữ? Mẹ có quen không?"
Trác Thanh Nguyên: "Nam, mẹ không quen."
Dụ Văn Uyển: "Bạn mới à? Mấy đứa bạn của con mẹ đều quen mà, bạn cùng bàn của con, rồi cậu hay ăn cơm cùng con ấy, Tiểu Trần, còn cả..."
Trác Thanh Nguyên ngắt lời bà: "Mẹ, con ăn xong rồi, đi tắm trước."
Lời đến bên miệng của Dụ Văn Uyển bị chặn lại. Bà nhìn Trác Thanh Nguyên, một lúc sau mới gật đầu: "Được, nghỉ sớm đi. Mẹ để sữa và tinh dầu giúp ngủ ở đầu giường cho con rồi, hôm nay mẹ đổi loại mới, con thử xem có hiệu quả không."
Trác Thanh Nguyên không đáp, xoay người về phòng ngủ.
Nửa tiếng sau cậu ta mới tắm xong. Vừa bước ra khỏi phòng tắm, dưới chân đã quấn lấy một con Ragdoll béo múp. Lúc Trác Thanh Nguyên vừa về nhà không biết nó trốn đâu ngủ, đến khi người khác nên nghỉ ngơi thì nó lại tỉnh táo, cứ quấn quýt đòi bám.
Dắt theo Muffin về phòng ngủ, Trác Thanh Nguyên mở WeChat, Triệu Dương không gửi thêm tin nhắn nào.
Creek: [Tôi nói tôi hẹn cậu lúc nào? Chỉ hỏi sắp xếp Chủ nhật thôi mà.]
S: [...]
S: [Ồ, được.]
Trác Thanh Nguyên lại cười. Nói thật, lúc đồng ý trò chơi vô lý kia chỉ là nhất thời hứng thú. Cuộc sống của cậu ta quá nhàm chán, thật sự quá nhàm chán, lại không có bất kỳ cơ hội nào để khiến nó thú vị hơn một chút. Giờ cơ hội tự tìm đến, tại sao không nhận?
Vốn chỉ để tiêu khiển, nhưng Trác Thanh Nguyên không ngờ Triệu Dương còn thú vị hơn tưởng tượng nhiều.
Mời anh ăn khuya hay đưa một ly đồ uống, anh lập tức phải trả lại một phần trái cây, hỏi anh Chủ nhật có sắp xếp gì, anh vội vã vạch rõ ranh giới với mình, như thể sợ bị một thằng gay quấn lấy. Kết quả vì lời lẽ quá nặng, anh lại không đành lòng, quay đầu xóa sạch ranh giới vừa vạch xong.
Muffin nằm sấp trên ngực Trác Thanh Nguyên phát ra tiếng "rừ rừ". Âm thanh ấy dán sát lồng ngực khiến cậu ta cảm thấy tim mình cũng rung theo. Cậu ta tiện tay nhấn quay, gửi qua một đoạn video Muffin kêu rừ rừ.
S: [Ảnh đại diện của cậu?]
Creek: [Ừ, tên Muffin.]
S: [Còn đặt tên tiếng Anh cơ đấy.]
Creek: [Chưa ăn bánh muffin bao giờ à?]
S: [Chưa.]
Creek: [Lần sau mang cho cậu.]
S: [Không cần.]
Creek: [Lúc đặt tên đang ăn bánh nên đặt vậy.]
S: [Cũng tùy tiện thật.]
Creek: [Nickname của cậu sao lại là S?]
S: [Sun.]
Creek: [Còn đặt tên tiếng Anh cơ đấy.]
S: [...]
Creek: [Hahaha.]
Creek: [Mai ra ngoài chơi không?]
S: [?]
Creek: [Hẹn cậu đó.]
S: [Ở đâu.]
Creek: [Nhà cậu ở đâu?]
S: [Gần công viên Lạc Giang.]
Creek: [Tám giờ gặp ở cổng công viên Lạc Giang?]
S: [Dậy không nổi.]
Creek: [Ngày nào chẳng tự học sáng bảy giờ, cậu dậy không nổi?]
S: [Tôi chưa từng đi lớp tự học sáng, không thì sao bị cậu bắt gặp leo tường?]
Creek: [Cậu nói giờ đi.]
S: [Mười giờ.]
Creek: [ok.]
Trên bàn đặt một hộp sữa. Tinh dầu giúp ngủ không biết được thắp từ lúc nào, hun trong phòng lâu như vậy rồi mà Trác Thanh Nguyên chẳng thấy buồn ngủ chút nào, xem ra không hiệu quả lắm.
Muffin nằm trên người Trác Thanh Nguyên đủ rồi, lại không chịu chỉ ở trong phòng ngủ. Nó nhảy xuống giường, đứng bên cửa "meo meo" mấy tiếng. Trác Thanh Nguyên xuống giường mở cửa cho nó, Muffin vọt ra ngoài như một làn khói, đúng là mèo, bám một lúc đã là giới hạn rồi.
Trác Thanh Nguyên trở lại giường, tìm xem gần công viên Lạc Giang có gì chơi, gì ăn, lưu lại mấy quán. Đột nhiên cửa phòng bị gõ, bên ngoài là giọng Dụ Văn Uyển: "Tiểu Nguyên, mẹ thấy phòng con còn sáng đèn, nghỉ sớm đi. Khó lắm mai mới được nghỉ, tối nay ngủ một giấc cho ngon."
Trác Thanh Nguyên giơ tay tắt đèn trong phòng, giọng bình thản không gợn sóng: "Biết rồi ạ"
