Bát Gia Tái Thế
Chương 136
“Hôm nay tôi tối thăm con bé, chơi trò chơi với nó,không ngờ tự dưng con bé chày máu mũi, sau đó hôn mêbắt tinh, lúc bác sĩ kiếm tra bào phải phẫu thuật ngay”.“Cũng may hôm nay đã có tùy xương phủ hợp,có thể phẫu thuật được, bây giờ chì còn chờ anh ký tên nữa thôi”.“Bên này, đi theo tôi”.Liễu Như Nguyệt có sự quan tâm đặc biệt đối với TừHàm, hôm nay sau khi tan học, còn chưa thay bộ đồngphục trắng của giáo viên ra đã vội vàng đến đây ngay,không ngờ lại xày ra chuyện, cô lo lắng vô cùng.Dẫn Trần Đức đến trước phòng mổ, một y tá đangcầm sẵn giấy tờ trong tay.“Chào cô, đây là người giám hộ của Từ Hàm”, LiễuNhư Nguyệt nói.“Vâng, chào anh, phien anh ký tên vào đây”, y tá đưahồ sơ đã chuẩn bị sẵn ra, đưa cho Trần Đức.Trần Đức không suy nghĩ lập tức ký tên, đoạn nói: “TừHàm đâu, tôi muốn thăm con bé một chút”.“Thưa anh, hiện giờ không được, cô bé vừa mới tình,tinh thần không thể quá kích động được”.“Được, vậy các vị đi phẫu thuật mau đi”.Xác suất thành công của cuộc phẫu thuật đạt khoànggần 30%.Trong lòng Trần Đức căng thẳng cực độ, cho dù đãtừng xông pha chiến trường, anh cũng chưa từng căngthằng bao giờ.Trần Đức ký tên rồi, cuộc phẫu thuật mới tiếp tục tiếnhành được, mấy bác sĩ bắt đầu cấp tốc hội chẩn, phâncông nhiệm vụ trong ca mồ.Mọi người ngồi rài rác hai bên bàn họp, thảo luận sôinổi, nhưng vị trí chủ tọa trên cùng lại trống không,Nơi đó, vốn phải có một người ngồi.Người đó là người phẫu thuật chính cho Từ Hàm lầnnày, giáo sư nhiều năm kinh nghiệm – Khâu Kiệt.Hắn không đến tham gia hội chần, những bác sĩ phụmồ vốn đã quen rồi, hắn ta có vai vế rất cao, được hưởngđãi ngộ cực kỳ tốt của bệnh viện, thái độ ngạo mạn,thông thường nếu chưa đến giây cuối cùng trước khi camổ bắt đầu sẽ không ai gặp được hắn.“Giáo sư Khâu vẫn chưa đến à?”Sau khi hội chần xong, một bác sĩ hòi.“Vẫn chưa”, một bác sĩ phụ mồ lắc đầu.“Vậy chờ thêm một chút vậy”, trong mắt vị bác sĩ hiệnlên vẻ bất đắc đĩ.Trước đây vào lúc này giáo sư Khâu đã có mặt mớiphải, lần này lại rề rà mãi chưa đến, ai nấy đều lấy làm lạ,nhưng không ai dám gọi điện hối thúc.Tính tình giáo sư Khâu rất kỳ quặc, lần trước có mộtbác sĩ thúc giục hắn, kết quà hắn nổi điên lên,bảo giữa vị bác sĩ nọ và hắn chi có thể giữ lại một người.Rốt cuộc vị bác sĩ kia bị sa thài.Từ đó về sau, không ai dám ý kiến gì với Khâu Kiệtnữa, mọi người đều ngậm bồ hòn làm ngọt.Lúc này, ca mồ đã gần bắt đầu mà hắn vẫn chưa xuấthiện, cũng không ai dám gọi điện thoại, càng không dámđến phòng làm việc giục, chỉ có thể nhẫn nhịn chờ đợi.Hai người phía Trần Đức đứng bên ngoài phòng mồ,nghe thấy tiếng kêu đau đớn của Từ Hàm trong phòngmồ, ngực bỗng nhói đau như bị kim châm.Trong lòng bọn họ nóng như lửa đốt, mong ca mồmau chóng bắt đầu, giúp Từ Hàm giảm bớt đau đớn.Vậy mà…
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
