Bát Gia Tái Thế
Chương 137
Đã nửa tiếng trôi qua, kíp mổ vẫn chưa ra khỏi phònghội chần.Tuy Trần Đức chưa từng làm bác sĩ, nhưng trong quákhứ anh từng làm công việc phẫu thuật, cũng biết hộichần trước ca mồ nhiều lắm là năm phút đồng hồ.Mà bây giờ đã nửa tiếng rồi, rất không bình thường.Anh cố dằn cơn giận trong lòng, đầy y tá đang chắntrước cửa phòng xông vào trong:“Các người đang làm gì vậy? Em gái tôi đang nguykịch, đã nửa tiếng trôi qua rồi sao còn chưa bắt đầu đi?”Trần Đức bước lên phía trước, thấy kíp mổ không họp,mà đang chơi điện thoại di động, nhất thời trong lòng bốclừa.Tinh mạng Từ Hàm đang nguy kịch.Vậy mà. những bác sĩ này lại đang chối điện thoại?Trần Đức không nổi giận mà được à?Từ Hàm là người quan trọng nhất đối với anh, không aicó thể sánh được với cô bé.Cho dù anh có gặp phải bất trắc gi, Từ Hàm vẫn phảian toàn tuyệt đốitCó thể thấy được, lúc này Trần Đức phần nộ đến thếnào, ánh mắt anh chỉ có rét lạnh.Đi theo sau lưng, dủ Liễu Như Nguyệt có tốt tính đếnđầu chăng nữa cũng phải cau chặt đôi mày thanh tủ, thấynhững bác sĩ này thật sự quá đáng.Trong phòng hội chẳn, các bác sĩ tất nhiên không ngờTrần Đức sẽ đột ngột xông vào, mọi bác sĩ đều đeo khẩutrang y tế, nên không thấy rõ biểu cảm, nhưng nhìn độngtác vội vã giấu điện thoại của họ cũng nhìn ra được, bọnhọ đang xấu hồ.“Các người hãy cho tôi một lời giải thích hợp lý đi,giọng nói của Trần Đức hạ xuống rất trấm, chất chữa giậndữ, sắp sửa bùng nó đến nơi.Một bác sĩ có vẽ khá có tiếng nói đứng dậy giải thích:“Thưa anh, không phải chúng tôi không mổ, chúng tôi đãhội chấn xong xuôi cả rồi, nhưng mà.Ngập ngừng một chút, anh ta nói tiếp: “Bác ải mốchính còn chưa đến, chúng tôi không dám tùy tiện mó.“Gi cơ?”“Chưa đến?”Tròng mắt Trần Đức tóe lữa: “Chưa đến mà các ngườicòn nói phải mố gấp?*Thưa anh, xin bớt nóng, bác sĩ thấy Trần Đức sắpphát hóa, vội văng sải bước đến, giải thích: “Vốn sắp xếpmổ cho cô bé vào hai ngày nữa cá, nhưng do em gái anhgặp tình huống ngoài ý muốn nên chúng tôi bắt ngà, bởivậy mới vội vàng lập hồ sơ:“Mọi việc đã sắp xếp đầu ra đầy rồi, chi là bác sĩ mỗchính rế rà chưa đến, nếu để chúng tôi đứng mồ, xác suấtthành công không đầy 10% dầu, cho nên vì vấn để antoàn, chủng tôi không dâm tùy tiện”.Bác sĩ nói với về vô cũng bất đắc đĩ, lúc này Khâu Kiệtdang ở trong phòng làm việc của bệnh viện, bọn họ đãthông báo cho hắn từ lầu, thể nhưng đến giờ vẫn chưathấy mặt mũ đầu cả.Chỉ là không ai dâm đi hối thúc, thường ngày KhâuKiệt rất chưởng, mỗi ca mó hắn chỉ xuất hiện một phúttrước khi bắt đầu, nhưng nếu bàn về bản lĩnh phẫu thuậtbệnh bạch cầu thì hần tuyệt đối đứng đầu toàn thành phố.Thế cho nên với những ca mổ này, bệnh viện khôngthể thiếu hắn.Đây chính là lý do khiến hắn trở nên ngông cuống.Có trời mới biết hiện tại Khẩu Kiệt đang làm gìi.Vị bác sĩ nói nước đối: “Bác sĩ mó chính đã đến bệnhviện rối, chắc là đang bận việc gi đó thôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
