Bát Gia Tái Thế
Chương 141
Trong lòng anh ta căng thằng cực độ, nhưng khôngdám nói thật, thực ra anh ta không muốn làm vậy, nhưngai bảo anh ta chì là một người làm công ăn lương, lỡ chọcgiận Khâu Kiệt thì đúng là tự ném bát cơm của mình đirồi.Huống chi, nếu như tranh chấp với Trần Đức, ca mồsẽ không thể tiếp tục, cô bé sẽ càng nguy cấp.Bất kể là công hay tư, lúc này anh ta đều không thểnói thật được.“Anh Trần này, anh mau ký tên đi, sau đó đi đóng tiền,nếu không ca mổ sẽ không thể tiếp tục, thời gian kéo dàicàng lâu, Trương Từ Hàm càng nguy ngập”, phụ mổ nhắcnhở, dù sao cũng là một bác sĩ, anh ta vẫn rất lo lắng choTừ Hàm.“260.000 tệ, cần nhiều tiền như vậy sao?”, Liễu NhưNguyệt đứng bên cạnh nhìn vào hóa đơn chi tiết, vô cùngkinh ngạc: “Chúng ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”Phụ mổ im lặng không nói gì, chuyện tiền nong anh takhông thể can thiệp.“Anh Trần, xin chờ một lát, đừng nóng này, phẫu thuậtquan trọng hơn, tiền lần trước anh trả cho tôi, tôi vẫn cònnguyên đây, hằn là có thể giúp anh”, Liễu Như Nguyệt anủi Trần Đức, chủ động yêu cầu giúp đỡ.“Không cần, tôi có tiền”.Trần Đức mở miệng, lần trước Lộ Tùng Minh tông phảiTừ Hàm, phải bồi thường một triệu rưỡi, một triệu HoàngDương lấy đi, để lại cho anh 500.000.“Hà?”, Liễu Như Nguyệt ngạc nhiên, phải biết rằng lầntrước Trần Đức tìm cô vay 500.000, bây giờ tiền đâu ramà nhiều vậy? Chẳng lẽ anh đi vay nặng lãi?“Anh Trần, anh đừng làm gì trái pháp luật nha”.“Yên tâm đi cô giáo Liễu, cô đừng lo, tiền của tôi làtiền sạch”, Trần Đức nói: “Đừng chậm trễ nữa, nhờ bác sĩdẫn tôi đi nộp tiền”.“Được”.Phụ mổ mờ miệng, dẫn Trần Đức đến quầy thu ngân,thấy Trần Đức quẹt thè, cuối cùng cũng yên tâm.Lúc này tiền đã nộp, ca mồ có thể tiếp tục, trong lòngbác sĩ phụ mổ cuối cũng cũng thở phào, không cần lolắng cho tính mạng cô bé kia nữa.Trong lòng anh ta do dự không biết có nên nói sự thậtcho Trần Đức hay không.Khâu Kiệt làm như vậy thật sự hơi quá đáng, dù saođây cũng không phải là ca mổ nhỏ, đang mồ đột nhiênngừng lại, rất có thể sẽ ảnh hưởng đến mạng sống của côbé.Vì sự ích kỷ của bản thân, giáo sư Khâu hoàn toànkhông coi mạng người ra gì.Thế nhưng nếu nói sự thật ra với Trần Đức, có thể anhta sẽ mất việc.Mà nếu không nói, lương tâm anh ta sẽ cắn rứt, nếurůi cô bé xảy ra chuyện gì, chỉ e cả đời anh ta cũng khôngthể tha thứ cho mình.Theo sau Trần Đức, bước chân phụ mổ trở nênnặng nề.Phòng mồ đã ở trước mắt.“Anh Trn..”, rốt cuộc, anh ta cũng không thểnhịn nữa.Trần Đức dừng bước: “Có việc gì?”“Có một việc, vốn là bí mật nội bộ của bệnh việnchúng tôi, nhưng tôi nghĩ… có lẽ anh nên biết”.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
