Bát Gia Tái Thế
Chương 140
Đúng lúc này, giáo sư Khâu bỗng ngừng động tác.Phụ mổ bên cạnh ngơ ngác: “Giáo sư? Sao thế ạ?”“Phẫu thuật cần thêm vài thứ nữa, đưa danh sách quađây”, đằng sau lớp khẩu trang, Khâu Kiệt nói không chútcảm xúc.“Vâng.”Phụ mồ nghi hoặc, theo lý mà nói mọi thứ đều chuẩnbị đẩy đù rồi, trước nay chẳng phải đều dùng như vậy cả sao?Nhưng anh ta cũng không hòi nhiều, tự biết mình chỉlà phụ mổ, không am hiều nhiều như Khâu Kiệt, nên nghelời hắn đưa danh sách qua.“Bút”.Khâu Kiệt dứt lời, phụ mồ liền đưa bút lên, sau đó hắndùng bút đánh dấu lên mấy chỗ trong danh sách.Phụ mổ càng nhìn càng thấy sai, mấy thứ này rõ ràngđều có, đù không hể thiếu.Theo từng nét bút của Khâu Kiệt trên giấy, anh ta độtnhiên phát hiện.Những gì Khâu Kiệt đánh dấu đều là đắt tiền nhất.Chì với vài nét bút, hắn đã kê ra thêm ba trăm ngàn.Phụ mổ hiểu ra ngay lập tức.Trà thù!Đây tuyệt đối là trà thù!Bởi vì những thứ này đều không quan trọng, có cũngđược không có cũng được, những thứ cần thiết đều đãliệt kê, trước khi mổ cũng đã thu tiền, còn lại hoàn toànkhông cần thiết.Bây giờ nếu như tăng thêm sẽ phải thu phí một lần nữa!Phụ mồ lập tức hiều ra, đây là trò trà thù của KhâuKiệt đối với người nhà cô bé.Tuy anh ta cảm thấy khó coi, nhưng không thểtránh được.“Đưa danh sách này ra, bào người nhà trà tiền, nói vớihắn, nếu không có những thứ này, ca mổ không thể tiếptục”, Khâu Kiệt đưa tờ danh sách cho phụ mổ, đồng thờinói với mọi người: “Tạm ngừng mồ”.“Giáo sư Khâu, như vậy không đúng nguyên tắc, nếukéo dài ca mổ có thể sẽ xày ra chuyện ạ”, một bác sĩ nói.Anh ta biết Khâu Kiệt đòi thêm tiền giữa ca mồ để trảthù người nhà bệnh nhân, nhưng lúc này đã mồ được nửachừng, làm như vậy tính rùi ro rất cao, anh ta không thểkhông ngăn lại.“Đúng vậy, giáo sư, anh nhất định phải suy nghĩ kỹ”,lại một người khác khuyên.Chương 68: Tôi có tiền“Hừ, tôi làm việc cần mấy người dạy nữa à, bào dừngthì dừng đi, tôi tự biết cân nhắc”, Khâu Kiệt hừ mũi, nóivới phụ mồ: “Lo gì mà lo, không mau đi đi? Kéo dài thờigian cậu chịu trách nhiệm nổi không?”Phụ mổ sợ hãi giật bắn mình, trong lòng rất buồn bực,có phải anh ta bảo ngừng lại đâu, lại còn đầy cái nổi nàylên đầu anh ta nữa chứ.Thế nhưng anh ta chằng có cách nào, chỉ có thểngoan ngoãn nghe lời Khâu Kiệt, nhanh chóng bước rakhỏi phòng mổ, đi theo lối riêng đến quầy làm thủ tục,xuất hóa đơn.Anh ta bước tới trước mặt Trần Đức, miễn cưỡng épmình bình tĩnh: “Anh là người nhà của Trương Từ Hàm?”“Là tôi”, Trần Đức vội vàng bước tới: “Có chuyện gì à?”“Um, trong lúc phẫu thuật đột nhiên xuất hiện mộtchút vấn để, bây giờ cần phải tăng thêm vài thứ, anh đếnđây ký tên đi”.Anh ta đưa hóa đơn ra cho Trần Đức, Trần Đức nhìnlướt qua, không khỏi nhíu mày thật chặt.Những thứ ghi trên hóa đơn mấy ngày trước lúc đóngphí anh cũng đã đóng đù rồi.Mặc dù lúc đó chỉ nhìn lướt qua những thứ cần thiếtghi trên đó, nhưng anh vẫn ghi nhớ cần thận.“Những thứ này còn thiếu, cho nên cần phải tăngthêm”, lo lắng Trần Đức nhìn ra vấn để gì, phụ mổ củaKhâu Kiệt nói thêm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
