Bát Gia Tái Thế
Chương 150
Hồ Dương nghi hoặc nhìn vào màn hình, tự hỏi khôngbiết có phải thiết bị bị hòng rồi không, cơ thể người hoàntoàn có khả năng tạo máu, thế nhưng sao lại nhanh nhưvậy được?Anh ta vội tắt máy, mở lại nhưng kết quả vẫn vậy.Đang lúc anh ta còn đang hoang mang, Trần Đức đãđứng dậy, so với lúc nãy, sắc mặt anh đã khá hơn rấtnhiều.“Anh Trần, anh… không sao rồi à?”, Hồ Dương kinhngạc, không phải anh ta mất máu quá nhiều sao? Chẳnglẽ mình đã phán đoán sai?“Không sao rồi!”Trần Đức nở nụ cười, bước đến bên cạnh Từ Hàm,chào hỏi hai y tá đang làm vệ sinh xung quanh bàn giải phẫu.Lúc này, Từ Hàm đang ngủ say, trạng thái ổn định,các số liệu cũng đã khôi phục như thường, nếu không cógì bất ngờ xày ra, chẳng mấy chốc cô bé sẽ tình lại.Trần Đức đích thân ra tay, có thể nói là mạo hiểm thửnghiệm, và thực tế chứng minh, anh đã quyết định đúng.Nếu như anh không bất chấp tất cả làm theo ý mìnhthì có lẽ Từ Hàm sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.Trần Đức thờ phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Từ Hàmtràn đầy yêu thương.Liễu Như Nguyệt cũng vui đến phát khóc, tâm trạngvô cùng phấn khích.Ánh mắt cô ấy nhìn Trần Đức tràn đẩy sùng bái cùng kính nề.Chính người đàn ông này đã giúp Tử Hàm tiếp tục sống.Bên kia, Hồ Dương cũng có càm giác như vừa trài quamột giấc mộng, hơn nữa, giấc mộng này còn rất khoatrương. Thế nhưng, đây là sự thật.Anh ta véo bắp đùi mình, đau đớn đã chứng minh tấtcả không phải là mơ.Người đàn ông này thật sự kéo cô bé kia từ quỷ mônquan trở về.Đây chính là kỳ tích!Cái bệnh viện này đã thành lập 20 năm, thế nhưngchưa bao giờ xuất hiện kỳ tích.Cùng lúc đó, bên ngoài phòng giải phẫu.Một loạt bác sĩ khoác blouse trắng cùng với các trợthủ của mình đang đứng canh giữ ở cửa.Bọn họ không tiến vào, thứ nhất là vì chắc chắn TừHàm không có khả năng cứu chữa, thứ hai là muốn thoátkhỏi chuyện này, tránh cho tương lai phải gánh vác trách nhiệm.Mọi người đều biết lần phẫu thuật này thất bại, tráchnhiệm lớn nhất thuộc về Khâu Kiệt. Nếu không phải bởihắn chậm trễ, trong lúc giải phẫu còn tạm dừng để thuthêm chi phí thì cô bé kia đã có thể qua khỏi.Bọn họ muốn biết kết cục của chuyện này sẽ nhưthế nào.Xa xa, cả người Khâu Kiệt đau nhức không thôi, mộtcước của Trần Đức quá mức độc ác, đã qua lâu như vậymà hắn mới chì cảm thấy đỡ hơn một chút.“Thằng oắt con, mày nhất định phải chết!”Vẻ mặt Khâu Kiệt vô cùng dữ tợn, hắnlấy điện thoại diđộng từ trong túi quần ra, trực tiếp gọi cho cảnh sát.Từ Hàm chết có liên quan đến hắn, nếu như thằngnhóc kia truy cứu, sợ là không cách nào thoát khỏi trách nhiệm.Chằng mấy chốc, đầu dây bên kia đã được kết nối.Đó là người quen của hắn, lão Trương, đội trưởng cụccảnh sát, hai người thường cùng nhau ăn cơm.“Giáo sư Khâu, sao hôm nay ông lại rảnh rỗi gọi điệncho tôi vậy?”, bên kia, vừa nghe điện thoại, lão Trương đãhồ hởi nói.“Lão Trương, chỗ tôi xảy ra chuyện, tôi đang ở bệnhviện, có người hành nghề y trái phép, còn công khaiđánh tôi”, Khâu Kiệt nói: “Ông mau đến đây, nếu khôngchắc chắn sẽ xày ra chuyện đấy!”“Cái gì?”, Lão Trương tức giận: “Ban ngày ban mặt màcó người dám làm chuyện như vậy à? Ông chờ đó đi, tôilập tức đến ngay!”Cục cảnh sát cách bệnh viện rất gần, chưa đến nămphút, một loạt xe cảnh sát đã đỗ trước cồng bệnh viện,thu hút sự chú ý của rất nhiều người.Mười cảnh sát mặc đồng phục đi thằng đến phònggiải phẫu ở tầng trệt, theo sau còn có quần chúng muốnbiết rõ chân tướng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
