Bát Gia Tái Thế
Chương 151
Dẫn đầu là một người đàn ông tầm tuổi Khâu Kiệt,thoạt nhìn độ khoảng trên dưới 40, dáng vẻ oai phong,đường hoàng.“Đã xảy ra chuyện gì?”“Sao lại có nhiều cảnh sát như vậy?”“Chẳng lẽ lại có người quấy phá trong bệnh viện?”Rất nhiều bệnh nhân cùng người nhà đứng từ xa quansát, bọn họ không thể nào tiến đến gần hon vì có hai anhcảnh sát đã dựng giới tuyến.Đội trưởng Trương dẫn theo những người còn lạinhanh chân đi đến chỗ Khâu Kiệt: “Giáo sư Khâu, rốtcuộc đã xảy ra chuyện gì? Ông mau nói rõ cho tôi biết!”“Ôi, Lão Trương, cuối cùng ông cũng đến, hôm naytôi đúng là xúi quầy mà!”, Khâu Kiệt nửa thật nửa giả nói:“Có một bệnh nhân mắc bệnh bạch cầu cấp tính, tínhmạng nguy trong sớm tôi, tôi làm giải phẫu cho cô bé,nhưng đáng tiếc thay lại thất bại. Người nhà bệnh nhânkhông chịu được đà kích, muốn tự tay tiếp tục phẫuthuật, tôi đã ngăn cản anh ta, vậy mà anh ta còn ra tay với tôi”.“Có chuyện đó nữa à? Dám gây rối ở bệnh viện, lágan cũng to thật!”, đội trưởng Trương hừ lạnh: “Dám gâychuyện trong địa bàn của tôi, ăn gan hùm mật gấu à?”Các bác sĩ đứng ở đằng xa nghe được những lời KhâuKiệt nói, liền tỏ thái độ khinh thường.Nhưng không ai đứng ra biện bạch thay Trần Đức.“Bao vây cửa phòng giải phẫu cho tôi!”, Lão Trươngquát lên, mấy anh cảnh sát liền bao vây phòng giải phẫu.Khâu Kiệt dẫn theo đội trưong Trương, chuẩn bị phácửa xông vào.Nhưng đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra từbên trong, Hồ Dương vui sướng bước ra, định bụng báocáo kỳ tích y học này với mọi người, vừa khéo đụng phảiKhâu Kiệt cùng đội trưởng Trương định xông vào.Sắc mặt anh ta bỗng trở nên nghiêm túc:“Giáo sư Khâu…”“Hừ, đừng có gọi tôi là giáo sư..”, Khâu Kiệt lạnh lùngnói: “Đội trưởng Trương, đây là người của bệnh biệnchúng tôi, cậu ta cũng thuộc nhóm người thực hiện hànhvi giải phẫu phi pháp kia, ông bắt anh ta lại trước đi!”Đội trương Trương ra hiệu, lập tức có hai người xônglên còng tay Hồ Dương.Đối với loại người dám hành nghề y trái phép, ông tatuyệt đối không nương tay.Mạng người quan trọng, há có thể để đám người này làm ẩu?“Sĩ quan, tôi bị oan!”, Hồ Dưong hốt hoàng hô: “Tôiphạm tội gì mà bắt tôi?”“Tội hành nghề y trái phép còn chưa đủ à?”, giáo sưKhâu lạnh lùng nói.“Tôi hành nghề y trái phép?”, Hồ Dương sững sờ, háhốc mồm kinh ngạc, anh ta thật sự không ngờ mình lại bịgiáo sư Khâu trả đũa.“Không có, sĩ quan, tôi không làm, cô bé kia đã đượccứu sống, ca giài phẫu không thất bại, chúng tôi đã kéocô bé từ quỷ môn quan trở về”, Hồ Dương giải thích.“Hồ Dương, tôi thấy cậu là người trung thực nên mớinhận cậu làm trợ thủ, cậu học nói láo từ khi nào vậy hả?”Giáo sư Khâu hất hàm hỏi, hắn dám chắc cuộc giảiphẫu đã thất bại, trừ phi có Thần Tiên đến cứu, bằngkhông không có ai cứu nổi cô bé kia.“Tôi nói thật mà, sĩ quan!”, Hồ Dương tranh luận:“Chúng tôi đã cứu được người rồi!”“Chẳng lẽ Hồ Dương bị choáng à?”“Chắc là do căng thằng quá, nên anh ta mối nghĩ rachuyện lửa mình dối người như vậy. Mong là anh ta sẽđược thà ra.”“Chậc, còn trẻ như vậy lại đi nói dối trước mặt cảnhsát, nói không chừng phải ngồi tù đấy!”Các bác sĩ xì xào bàn tán, hiển nhiên, bọn họ cũngkhông tin lời của Hồ Dương.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
