Bát Gia Tái Thế
Chương 154
“Tôi đã phạm pháp, tôi sẵn sàng đi cùng đội trườngTrương một chuyến, có điều…”Trần Đức nói: “Giáo sư Khâu, ông vừa nói chúng tôikhông cứu người. Nếu chúng tôi cứu sống được thì ôngsẽ ăn phân ở trước mặt mọi người, có thật vậy không?”“Tất nhiên là thật rồi!”, Khâu Kiệt bất giác đáp. Ngaykhi nói xong, hắn bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, tạisao Trần Đức đột nhiên lại hỏi chuyện này?Lẽ nào tên này thật sự cứu sống cô bé kia rồi?Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!Lúc đó, chuông báo vang lên, hắn và tất cả các bác sĩkhác đã cố gắng hết sức để cứu vãn tình thế nhưng cuốicùng, ca mổ vẫn không thể tiến hành đến cùng.Tất cả bọn họ đều đã cố gắng hết mình rồi, bao gồmhắn cũng đã sử dụng hết tất cà kỹ năng.Khâu Kiệt làm bác sĩ đã hơn hai mươi năm, trong suốthai mươi năm qua hắn đã thực hiện hàng trăm ca phẫuthuật, có thể nói là kinh nghiệm đầy mình.Các giấy báo từ mà hắn đưa ra, tất cả đều từ vongtrong thời gian hắn dự tính, không có ngoại lệ.Lần này, hắn cũng không tin Từ Hàm có thể sống sót!Nghĩ đến đây, Khâu Kiệt lấy lại tự tin, dù sao đi nữahắn cũng là một bác sĩ lâu năm, người mà hắn không cứuđược người thì làm sao có người cứu được?Kỹ năng y khoa của hắn thì không có gì phảinghi ngờ!Sau đó…Hắn cười chế nhạo: “Này nhóc, câu đó là tao nói đấy,nếu mày có thể cứu sống cô bé đó thì tao sẽ ăn phântrước mặt mọi người, quyết không nuốt lời”.“Quyền uy của tao, không phài ai cũng có thể chấtvấn, mày muốn dọa tao?”Khi Khâu Kiệt nói những lời này, ngay cả những bác sĩđang đứng phía sau hắn cũng cảm thấy như vậy.Tuy rằng người này nhân phẩm không ra gì, nhưng ythuật thì không thể chê đưoc, nếu không hắn kiêu ngạonhư vậy, viện trưởng đã trục xuất hắn từ lâu rồi.Chỉ có Hồ Dương, Liễu Như Nguyệt và hai y tá phíasau là tỏ vẻ kỳ quái, nhất thời cứng họng, không biết nênnói gì mới phải.Nhìn thấy bộ dạng huênh hoang của Khâu Kiệt, bọnhọ bỗng nhiên có chút mong đợi được xem cảnh tượngngười này ăn phân đến lạ…Loại người này lẽ ra phải được xử lý từ lâu rồi.Trần Đức bước sang một bên và nói: “Nếu ông khôngtin, ông có thể tự mình vào xem thừ”.“Haha, còn cần phài xem sao?”Khâu Kiệt vô cùng tự phụ, đề chứng tỏ uy quyền củamình, hắn nói: “Nếu như mày đã muốn tao xem, vậy thìkhông chỉ mình tao xem, tao muốn dẫn theo hai bác sĩ vàchọn thêm hai người ở kia vào chứng kiến nữa”.“Tùy”, Trần Đức không quan tâm, càng có nhiều ngườithì càng có thể khiến tên này mất mặt.“Được!”Khâu Kiệt chọn hai bác sĩ, sau đó tùy ý chì vào haingười bên ngoài khu vực bị bao vây này.Đội trưởng Trương liếc mắt nhìn người canh gác ở đó,bào cho hai người kia đi qua.Sau đó, dưới sự dẫn dắt của Khâu Kiệt, đội trườngTrương và hai bác sĩ cũng với hai người nhà của bệnhnhân bước vào phòng phẫu thuật.Vừa bước vào đã ngừi thấy mùi thuốc nồng nặc.Cái này là còn sót lại từ lần dọn dẹp lúc nãy.Khâu Kiệt cực kỳ kiêu ngạo, hoàn toàn không nghĩđến chuyện Từ Hàm sẽ được cứu sống, trong thâm tâmcủa hắn, cô bé đó nhất định sẽ chết!Vì vậy, hắn thậm chí còn không thèm nhìn về phía đó,đứng quay lưng lại với phòng phẫu thuật rồi nói với mọingười: “Mọi người đã thấy chưa? Dù là monitor hay cácdụng cụ thiết bị khác, tất cả đều đã tắt”.Nghe vậy, tất cả mọi người đều nhìn về phía phòngphẫu thuật, monitor và các chì số trên đó đều hiện màu xanh.Điện tâm đồ hiện sóng rõ ràng, nhịp cao nhịp thấpchuyển động đều đều.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
