Bát Gia Tái Thế
Chương 153
Người trước mặt là giáo viên chủ nhiệm của con traiông ta, người còn lại thì là người mà ngay cả cục trưởngcủa bọn họ cũng phải gọi là “gia”.Nếu ông ta ra tay, không chỉ hủy hoại tương lai củachính mình mà còn có thể hùy hoại tương lai của con trai mình.Vị gia này hành nghề y trái phép, có nhiều ngườichứng kiến như vậy, nếu như không ra tay thì ông ta nhấtđịnh sẽ mang tiếng thiên vị.“Giáo sư Khâu, nợ nần giữa chúng ta, cũng đã đếnnên lúc tính toán rõ ràng rồi”, ánh mắt Trần Đức lạnhlùng: “Ông nói tôi hành nghề y trái phép, tôi nhận,còn ông thì sao?”Nói đến đó, Trần Đức lấy điện thoại di động ra, mởmột đoạn ghi âm.Ngay sau đó, trong đoạn ghi âm liền vang lên mộtgiọng nói của một nam một nữ:“Giáo sư Khâu, anh đúng là cầm thú, sờ vàođâu đấy?”“Haha, gặp được em, anh nhịn không được muốnchăm sóc em chu đáo ấy mà”.“Không phải còn có một ca phẫu thuật ung thư máuđang chờ anh sao? Còn không đi? Đề người ta đợi sốtruột lắm đấy”.“Sốt ruột thì sao? Ở bệnh viện này ai dám giục anh?Chỉ có ca phẫu thuật ung thư máu của anh mới có tỷ lệthành công cao nhất. Nếu bọn họ dám giục anh thì làm gìgánh nổi hậu quả”.“Nếu chọc giận anh thì anh không đi nữa, cô bé đóchỉ có thể chờ chết thôi”.“Anh đúng là cầm thú, nhẫn tâm thật đấy”.“Haha, đâu có đâu có, cô bé kia sao quan trọng bằngem chứ”.Tiếp đó là một loạt tiếng phá cửa đi vào cùng vớitiếng nói chuyện của Trần Đức và Khâu Kiệt.Trần Đức đã chỉnh âm lượng của đoạn ghi âm này lênmức cao nhất, lúc đó anh đứng ở cửa mà không đi vàongay chính là để ghi âm lại cuộc đối thoại của hai ngườinày, đề phòng tai họa về sau.Không ngờ bây giờ thật sự phải dùng đến.Nghe xong đoạn ghi âm này một số bác sĩ nhìn nhau,những người bên ngoài không biết chân tướng sự thậtcũng bừng bừng lửa giận.Bọn họ là bệnh nhân và người nhà của bệnh nhân nêncó thể hiểu đước tâm trang lúc đó của Trần Đức:“Tên giáo sư khốn nạn này!”“Loại người này không xứng làm giáo sư, vậy mà lạilấy mạng người ra làm trò đùa”.“Bệnh viện này sao lại nhận loại cặn bã này chứ,chúng ta còn có thể trị bệnh ở đây sao?”Sau khi đội trưởng Trương nghe xong đoạn ghi âmnày thì sắc mặt vô cùng u ám, ông ta không ngờ KhâuKiệt lại là loại người như vậy.Lúc này sắc mặt Khâu Kiệt tái mét, đoạn ghi âm nàykhông đủ để khiến hắn phạm tội nhưng nó có thể hủyhoại tiền đồ của hắn:“Này nhóc, mày ghép ghi âm ở đâu vậy, muốn hãmhại tao không dễ dàng vậy đâu!”“Hãm hại ông?”, Trần Đức nói: “Trong mắt tôi, ông chìlà con sâu cái kiến nhỏ bé tầm thường mà thôi, tại sao tôiphải hãm hại ông?”“Con sâu cái kiến, mày mới là con sâu cái kiến, mày vìmuốn thoát tội liền đồ oan cho tao, được, được lắm…”,sắc mặt của Khâu Kiệt lúc xanh lúc trắng: “Cho dù cóđoạn ghi âm này, thì sao, tao không hề có tội”.“Còn mày, hành nghề y trái phép, đã phạm tội nặng,đủ để bị bắt đi kết án”, Khâu Kiệt tức giận hét lên: “Độitrưởng Trương, nhanh bắt người đi chứ!”Cho dù không còn tiền đồ công danh nữa, Khâu Kiệtcũng muốn kéo Trần Đức xuống vực theo, hắn muốn xemthử, cuối cùng kết cục của ai thảm hơn!
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
