Bát Gia Tái Thế
Chương 157
“Hắn nói bậy, hắn nói bậy!”, Khâu Kiệt tranh cãi: “Tôilà giáo sư, không thể làm ra loại chuyện như vậy. Độitrường Trương, ông phải làm chủ cho tôi!”“Yên tâm, tôi sẽ điều tra rõ ràng”.Đội trưởng Trương trầm giọng nói: “Hơn nữa tôi sẽ ởngay trước mặt mọi người, lập tức điều tra, ngay bây giờ!”Lời nói của Đội trưởng Trưong được hoan hô bởi mộttràng pháo tay.“Thầm vấn riêng tất cả các bác sĩ này, mười phút nữa,tôi cần kết quà!”“Vâng!”Cấp dưới của đội trường Trương nhận được lệnh lậptức đưa các bác sĩ và y tá này đến một nơi vắng lặng đểthẩm vấn.Kết quả có sớm hơn mong đợi!Bọn họ đã không ưa Khâu Kiệt từ lâu, nay lại có cơ hộiđể xà hết những bất mãn trong lòng, ngay cả những mónnợ cũ cũng bị lật lại.Sau khoảng tám phút, một bản báo cáo đã được trìnhlên tay đội trường Trương, ông ta đọc xong thì mí mắtbỗng run lên.Hay cho một giáo sư y khoa trẻ tuổi, thật sự là khôngbằng cầm thú!Trì hoãn phẫu thuật, thu phí giữa chừng, đòi tiềnphong bì từ người nhà bệnh nhân, thậm chí còn áp dụngluật ngầm với cô y tá trong bệnh viện.Tất cả các tội danh đều đã được liệt kê ra, những lờicủa các bác sĩ khai đều hoàn toàn giống nhau.Vì tính công bằng, đội trưởng Trương đã lớn tiếng đọcto bản tội danh này lên.Ở đằng xa, mọi người càng phẫn nộ hơn.“Mẹ nó, trên đời này sao lại có loại người như vậy!”“Loại bác sĩ này nên bị lôi ra xử bắn!”“Đánh chết đi!”Đám đông sôi sục đến nỗi nếu không phải có cảnh sátngăn lại thì đã có người xông vào đánh.“Chuyện gì đã xày ra thế?”Đúng lúc này, từ xa có ba người đàn ông trung niên đitới, một người mặc áo blouse trắng, hai người còn lại mặcâu phục đi giày da.Bọn họ lần lượt là viện trường và hai chủ đầu tư củabệnh viện 308 này.Khi biết tin bệnh viện xảy ra chuyện, bọn họ đã vội vãchạy từ nơi khác đến.Sau khi xác nhận thân phận của ba người, đội trưởngTrương mới cho bọn họ vào: “Mọi người đến đúng lúc lắm,cái này mọi người tự xem đi”.Ba người bọn họ cầm lấy bàn lời khai, sau khi đọcxong, vẻ mặt ai nấy cũng đều trở nên vô cùng u ám.Toang rồi!Toang thật rồi!Những lời khai này không chỉ hủy hoại tiền đồ củaKhâu Kiệt, mà còn có thể hùy hoại toàn bộ bệnh viện 308này!“Đồ cặn bã, thật sự là cặn bã!”, một nhà đầu tư tứcgiận đến nỗi run bần bật, bọn họ thường không quan tâmđến bệnh viện, không ngờ ở một nơi thiêng liêng nhưbệnh viện mà lại xuất hiện loại người này.Nhà đầu tư này đã hơn 60 tuổi, tóc ở hai bên tháidương đã hơi bạc, lúc này khuôn mặt ông ta đã đò bừngvì tức giận, cả người không ngừng run lên.“Chết tiệt!”Nhà đầu tư còn lại cũng đã ngoài năm mươi, vừa nhìnđã biết ông ta có tính tình hung bạo, nhân lúc mọi ngườikhông chú ý, ông ta đã lao tới đá vào người Khâu Kiệt mộtcước, sau đó lại liên tục đấm đá, cản cũng cản không nổi.“Thả tôi ra, tôi phải đánh chết hắn, bệnh viện 308 củachúng ta không cho phép loại cặn bã như vậy!”“Thả tôi ra!”Nhà đầu tư này đã hơn năm mươi tuổi nhưng vẫn vô cùng anh dũng, hai người cảnh sát suýt chút nữa khôngngăn càn được, qua một lúc mới ngừng lại, ông ta tứcgiận trách viện trưởng:
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
