Bát Gia Tái Thế
Chương 158
“Loại sâu mọt này sao có thể nhậm chức vào bệnhviện thế!”Viện trưởng vô cùng hoàng loạn, Khâu Kiệt là bạn củaông ta, cũng do đích thân ông ta mời đến, cho nên ông tavẫn luôn bao che Khâu Kiệt.Không ngờ hôm nay mọi chuyện đều đã bị bại lộ.“Chủ tịch Hà, tôi nhất định sẽ giải quyết chu toàn”.“Giải quyết, ông không có cơ hội giải quyết nữa!”, chủtịch Hà tức giận đến nỗi suýt chút nữa đã động tay độngchân: “Cút, bây giờ ông lập tức cút khỏi đây cho tôi, ôngkhông còn là viện trưởng của bệnh viện này nữa!”“Chủ tịch Hà!”, viện trường muốn nói gì đó, nhưng nhàđầu tư lớn tuổi lại mắng: “Cút? Làm gì có chuyện cút dễdàng như vậy được?”Xảy ra những chuyện này, với tư cách là một nhà đầutư, ông ta nhất định phải giải thích rõ ràng với tất cà bệnhnhân:“Bắt đầu từ hôm nay, bệnh viện của chúng tôi sẽthành lập tổ thanh tra chuyên điều tra những loại tìnhhuống này. Bất kề là xày ra trong tương lai hay quá khứ,đều không được bỏ sót!”“Một khi thu thập đủ bằng chứng thì lập tức đưara tòa!”Ông ta rất tức giận, sau khi tuyên bố xong chuyện nàylại bước đến bên cạnh Trần Đức: “Anh Trần, tôi vô cùngxin lỗi vì những chuyện đã xày ra với anh”.“Tôi là nhà đầu tư của công ty, tôi sẽ chịu trách nhiệmvề vấn đề này. Bệnh viện của chúng tôi sẽ đàm nhận tấtcả việc điều trị tiếp theo cho các thành viên trong giađình anh và sẽ không thu một đồng viện phí nào cả”.“Mong anh có thể bỏ qua cho!”Khi ông ta nói lời này, cả người cúi gập gần như chínmươi độ với Trần Đức, chủ tịch Hà tính tình nóng này cũngđi tới, cảm thấy cực kỳ có lỗi, cùng nhau cúi đầu.“Hai ông đứng dậy đi”.Trần Đức bình tĩnh nói: “Chuyện này không liên quanđến hai người”.Từ trước đến nay, anh luôn nhìn nhận mọi việc mộtcách rõ ràng, anh đã gặp vô số người, biết chắc rằng hainhà đầu tư này thực sự không biết.Người dung túng cho Khâu Kiệt là viện trưởng.Nhận được sự tha thứ của Trần Đức, cả hai mới thởphào nhẹ nhõm.“Hồ Dương, bác sĩ Hồ rất tốt”, Trần Đức nói thêm:“Nếu lần này không có anh ấy thì bệnh viện của mọi ngườinhất định đã xày ra chuyện rồi”.Lời nói nhẹ nhàng đó khiến cả hai nhà đầu tư đềusững sờ một lúc, sau đó nhìn về phía Hồ Dương, ngườiđang bị còng tay.Đội trưởng Trương lập tức ra lệnh mở còng tay cho HồDương, anh ta nhìn Trần Đức đầy cảm kích.“Anh Trần, anh yên tâm, chúng tôi sẽ thưởng riêng chobác sĩ Hồ”, nhà đầu tư lớn tuổi nhân đạo nói.“Vậy thì tốt quá rồi”, Trần Đức đáp.“Được rồi, chuyện này đã được điều tra rõ ràng. Theopháp luật, Khâu Kiệt đã phạm tội!”, đội trưởng Trương lớntiếng nói: “Mọi người đừng lo lắng, tôi sẽ đưa hắn về,điều tra nghiêm khắc và nhanh chóng kết án!”“Tốt!”“Làm tốt lắm!”“Đồng chí, giỏi lắm!”Tiếng vo tay đồng loạt vang lên, lúc này, một cô y táyếu ớt hỏi: “Không phải nói ăn phân sao.”Lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng hầu như ai cũng nghe thấy.Đội trường Trương cảm thấy yêu cầu này không hềquá đáng chút nào, đối phó với loại người này, bào ănphân đã là nhẹ rồi, huống hồ đây là lời hứa hắn tự nói.Lúc này, quả thực nên thực hiện rồi.“Nhất định phải cho hắn ăn phân!”“Chỗ tôi đúng lúc có đứa nhỏ vừa ị này!”“Chỗ tôi cũng có!”Trong đám đông, mọi người thi nhau hò hét và lấy bôđựng chất thài của bệnh nhân đi ra.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
