Bát Gia Tái Thế
Chương 160
Viện trưởng cùng Khâu Kiệt và mấy bác sĩ khác đều bịđưa đi, đồng thời Trần Đức và Liễu Như Nguyệt cũngđược mời đến Cục cảnh sát lập biên bản.Chuyện đến nước này, ai nấy đều rất ăn ý không để lộchuyện Trần Đức chữa bệnh không bằng cấp.Một trận rùm beng, chẳng ai còn nhớ tới chuyện TừHàm từ cõi chết sống lại như một kỳ tích của y học.Chuyện này, căn bàn là không ai muốn nhắc tới.“Hôm nay thật cảm ơn cô”, từ Cục cành sát bước ra,Trần Đức nói với Liễu Như Nguyệt: “Nếu không có cô, tôicòn chưa biết Từ Hàm gặp chuyện đâu”.“Không có gì, đây là việc chúng tôi phải làm”, ánh mắtLiễu Như Nguyệt nhìn Trần Đức cũng không còn như xưa,trài qua sự việc hôm nay, dường như cô đã có cái nhìnLiễu Như Nguyệt đương nhiên không biết những điềunày, chỉ cho rằng Trần Đức nói đùa mà thôi, không quá đểtâm: “Anh Trần, chiều nay tôi còn phải lên lớp, nên khôngđến bệnh viện nữa, hôm khác tôi thăm Từ Hàm sau”.“Được”.Trần Đức tạm biệt Liêu Như Nguyệt, nhìn bóng cô xadần, lúc này mới bước trở vào bệnh viện.Vừa vào bên trong, hai nhà đầu tư bệnh viện đã đónđầu anh, một lần nữa bày tò áy náy với Trần Đức, còn đivới anh đến thăm Từ Hàm.Không thể không nói, sở dĩ bọn họ giàu có là đều có lýdo, họ rất biết cách làm việc.Tạo áp lực thông qua bọn họ, cùng với những quan hệbên phía Trần Đức, e rằng Khâu Kiệt chỉ có thể rũ tù cảđời.Về phòng Từ Hàm, cô bé vẫn còn đang say ngủ.Lúc này tuy ca mổ đã thành công, nhưng cũng gây rathương tồn cực lớn cho Từ Hàm, khuôn mặt nhỏ nhắn củacô bé vẫn tái nhợt, vô cùng khó coi.“Anh.. anh Bát Hoang..”Trên giường bệnh, Tử Hàm hoàng hốt, hai mắt vẫnnhắm nghiền, đôi mi run rầy, bắt đầu nói mê.“Anh đây”, Trần Đức nắm lấy bàn tay nhò bé, cô bé lạinhanh chóng yên ổn chìm vào giấc ngủ.“Nghe nói vừa rồi xảy ra chuyện”, ngoài cửa vang lênmột giọng phụ nữ, Trần Đức quay đầu lại, Diệp KhánhNgôn đã đứng ở đó từ bao giờ.Trang phục của cô trước sau như một, sơ mi trắng,váy bó màu đen, cặp đùi quyến rũ giấu đằng sau lớp tấtchân, mang giày cao gót, mười mưoi phong thái của mộtvị sếp nữ quyền lực.Trần Đức hoàn toàn không bất ngờ khi cô đến đây.Hôm ứng tuyển, anh cầm năm trăm ngàn trở về, lúcđó Diệp Khánh Ngôn đã bắt đầu theo dõi anh, làm saoanh lại không biết?Chằng qua anh không vạch trần ra thôi.Trần Đức dám chắc, ngay cả quần áo trên người TửHàm cũng là cô ấy tặng.“Ù, chỉ là chút sự cố nho nhỏ thôi, cũng giải quyếtxong rồi, người đẹp Diệp đến đây giục tôi về làm việc à?”,Trần Đức ra vè chẳng có việc gì, còn nói đùa.“Đúng vậy, có lòng muốn nhắc nhở anh, đã gần 24 giờanh không đến trường, nếu Ngữ Yên vì anh mà lơ là chứctrách, lỡ có xày ra chuyện gì, anh không thể phùi tráchnhiệm, căn cứ hợp đồng, anh phải đền bù gấp ba lần tiềnlương”.“Có điều khoản này á?”, Trần Đức cạn lời, tư bản quảnhiên ranh ma, có cả điều khoản này nữa, sao lúc đó anhlại không chú ý đến nhì?“Tất nhiên là có”.Diệp Khánh Ngôn bước tới chỗ Từ Hàm, trên tay là hoaquả và đồ chơi, nhìn thấy Từ Hàm nằm trên giưong, tronglòng cô dậy lên niềm thương xót, một lần nữa nhớ đến emtrai mình.“Cô bé sao rồi?”“Đã vượt qua nguy hiểm”, Trần Đức nói: “Còn phải trịliệu thêm một thời gian nữa mới có thể khỏi hằn”.Trần Đức không hoàn toàn dựa vào bệnh viện, Từ Hàmcó thể nội trú ở đây, nhưng thuốc men phải do chính anhnghiên cứu và điều chế.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
