Bát Gia Tái Thế
Chương 161
Từ xưa đến nay, y thuật mà Sửu gia dạy cho anh, anhvẫn chưa bao giờ áp dụng vào thực tế, bây giờ ca mổ đãthành công, càng tiếp cho anh thêm nhiều tự tin.Anh muốn tự tay mình trị cho Từ Hàm hoàn toànkhỏi bệnh.Lần này Diệp Khánh Ngôn đến đây, ngoài thăm TừHàm, việc khác là nói với Trần Đức một chuyện.Diệp Khánh Ngôn gọi Trần Đức ra ngoài: “Chủ tịchTống muốn gặp anh”.“Gặp tôi?”, Trần Đức lấy làm lạ, Tống Thiên Vũ gặp anhlàm gì?“Ừ, đi theo tôi một chuyến, tôi sẽ trông coi Từ Hàmchu đáo, chuyện giống như hôm nay tôi bảo đảm sẽkhông tái diễn, anh yên tâm”.“Được rồi”.Trần Đức nhìn lướt qua Tử Hàm lần nữa, rồi đi theoDiệp Khánh Ngôn đến Tập đoàn Dược Thiên Vũ.Tống Thiên Vũ đang ở trong phòng làm việc, nhìn thấyTrần Đức và Diệp Khánh Ngôn đến liền gác công việcsang một bên, cười: “Bát Hoang, cậu đến rồi”.“Vâng”, Trần Đức đáp: “Chủ tịch Tống, mấy ngàykhông gặp, tinh thần ông có vẻ tốt hằn lên nhi”.“Ha ha ha, ngồi đi”.Tống Thiên Vũ mồi Trần Đức ngồi xuống, sau đó tự taypha trà mời anh uống, dáng vẻ ôn hòa, bình dị gần gũi,hoàn toàn không giống một vị chủ tịch tập đoàn chút nào.“Chủ tịch Tống, tôi không rành trà đạo, chỉ biết cáinày thôi”, nói rồi lấy trong người ta một chai rượu nhỏ,uống một ngụm, chép miệng.“Chàng trai trẻ đúng là rất có cá tính”. Tống Thiên Vũcũng không để bụng.“Chủ tịch Tống gọi tôi đến đây có việc gì?”, Trần Đứccũng không vòng vo, nói chẳng vào chuyện chính.Đại ân nhân Tống Thiên Vũ gọi anh đến, chắc chắnkhông chỉ đề uống trà.Pha cho mình một chén trà xong, Tống Thiên Vũ mớithủng thằng: “Bát Hoang, tôi gọi cậu đến đây là muốn nóivới cậu, những ngày còn lại này cậu nhất định phải bào vệNgữ Yên”.“Hừm?”Trần Đức cau mày, ý thực được sự việc có vẻ nghiêmtrọng, nếu không Tống Thiên Vũ cũng không cần gọiriêng anh đến nói những lời này.“Chủ tịch Tống, gần đây xày ra chuyện gì à?”Tổng Thiên Vũ thận trọng gật đầu thở dài: “Có vài việcvốn là bí mật nội bộ của tập đoàn, không thể tùy tiện nóivới người ngoài”.“Nhưng mà, giờ tôi có nói cho cậu biết cũng không sao”.“Trước đây, tập đoàn dược chúng tôi đã tình cờ nghiêncứu ra một loại thuốc sinh hóa, nguyện vọng ban đầu củachúng tôi vốn là nghiên cứu kháng thể một loại virus, thếnhưng lúc thừ nghiệm thuốc, phát hiện thực ra nó làthuốc độc”.“Có nói nữa chắc cậu cũng không hiểu, nói chung, loạithuốc này nếu tiêm vào cơ thể động vật sẽ sản sinh ramột loại virus truyền nhiễm, virus này lây lan cực nhanh,có thể lây qua không khí”.“Nói cách khác, chì cần hai người đứng đối diện nhau,virus có thể theo hơi thở của người này lây lan sang người kia”.“Một khi bị nhiễm, chì trong vòng một ngày sẽ chết”.Nói đến đây, đôi mắt Tống Thiên Vũ trờ nên đămchiêu, sâu trong đáy mắt thoáng qua một tia đau thương.Vì loại thuốc đó mà đã có ba nhà khoa học hy sinh khituổi vẫn còn trė.Tuy ông đã bồi thường hết khả năng, nhưng tronglòng vẫn vô cùng khó chịu.“Loại thuốc này, chúng tôi tạm gọi nó là H2, lúc tôiphát hiện virus đã đình chỉ nghiên cứu ngay lập tức”.“Vậy nhưng trong nội bộ tập đoàn lại xày ra vấn đề, tinnày không biết vì sao lại lọt ra ngoài, mười ngày trước tôinhận được một lá thư đe dọa, bắt tôi giao phương thứcđiều chế H2 ra”.“Phương thức điều chế H2 hiện tại chỉ có hai ngườibiết, một ngưoi là tôi”.“Người kia là Tống Ngữ Yên?”, Trần Đức hỏi.“Ù”, Tống Thiên Vũ gật đầu.“Sao cô ấy lại biết được?”, Trần Đức nghiêm mặt,nếu như đúng như lời Tống Thiên Vũ nói thì H2 có thể lây lanqua đường hô hấp, vậy thì đây tuyệt đối là một loại virusvô cùng khùng khiếp.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
