Bát Gia Tái Thế
Chương 164
Bố của gã gia tài bạc tỷ, là đại gia hàng thật giá thật!Bố của Tôn Nhạc Dương ngay cả rắm của bố TrươngTừ Đằng còn chưa hít được!“Anh Từ Đằng, anh định xử nó thế nào?”, Tôn NhạcDương cung kính hòi.“Chuyện này mày không cần lo”, hai tay Trưong TừĐằng cắm vào túi quần quay lưng, sải bước chân dài rời đi.“Anh Hoang, anh Hoang!”Trần Đức vừa vào trường không bao lâu, Đàm Thu đãtừ xa phi tới, mặt mày hớn hờ: “Anh Hoang, anh đoántrúng phóc”.“Thảo nào kích động như vậy”, Trần Đức nhíu mày:“Chắc tối qua high lắm hà?”“Ha ha ha. Tối qua đã lắm anh, con gái ở đó chịu chơicực”, nghe Trần Đức nói vậy, Đàm Thu nhớ lại tối hôm quaLục Hoàn Kim gọi mấy cô nàng bốc lửa đến làm ấmgiường cho cậu, không khỏi tấm tắc khen ngợi.“Nhưng mà không phải vì việc này mà tôi cười đâu, màlà con à Tô An Khê kia kìa, anh biết không, hôm nay ả đếntrường xin nghì, mồm sưng như mõm lợn ấy”.Đàm Thu móc điện thoại, mở ảnh chụp ra: “Hình nàytôi mới chụp lúc sáng đó”.Trong ảnh, mồm Tô An Khê sưng vêu đò rựng lên,hệt như hai khúc lạp xưởng treo trên miệng, trông cực kỳ lố.Việc này là đương nhiên, đêm qua à ăn và cũng đâucó ít.“Sáng nay giàng viên hòi cô à bị làm sao, à nói tối quađi đường bị ngã, ngoài à ra còn có cả đám Lôi Long đềuxin nghỉ hết, không đứa nào đi học”.Cứ nhớ lại nỗi nhục tối qua, rồi lại nhớ tới hậu quả củađám người đó, Đàm Thu hà hê vô cùng.“Chúng nó vậy là đáng đời”, Trần Đức lạnh nhạt đáp,bọn Lôi Long mặc dù cũng gọi là có tiền, nhưng trước mặtLục Hoán Kim và Phì Tứ, căn bàn chẳng là cái đinh gì.“Anh Hoang, còn một việc tôi muốn nói”, ánh mắt ĐàmThu thoáng chút rối rắm.“Chuyện gì?”“Trương Từ Đằng đã trở lại”, Đàm Thu nói: “Rất lâu rồigã không có đi học, lần này trở lại, nghe nói… hình như làtìm anh đó”.“Tìm tôi?”, Trần Đức cau mày: “Tìm tôi làm quái gì? Tôicó quen biết gì gã đâu?”“Anh Hoang, bởi vì anh dám công khai tuyên bố TổngNgữ Yên là vợ chưa cưới của anh nên đã chọc giận gã,trước đây gã vẫn luôn theo đuổi Tống Ngữ Yên, hơn nữa,quan trọng nhất chính là Tống Ngữ Yên cũng có chút cảmtình với gã”.“Anh nói xem, gã không tìm anh thì tìm ai?”“Tôi chẳng quản nổi ga”, Trần Đức không chút hứngthú: “Gã muốn tìm tôi cũng được thôi, tôi cũng muốn xemthừ cậu ấm siêu giàu này trâu bò cỡ nào”.“Bố gã là Trương Thiên Dương, đứng thứ năm tronghàng ngũ đại gia thành phố Tần, làm bên bất động sản”.Đàm Thu nói: “Đó là đại gia hàng thật giá thật, LụcHoán Kim hay Phì Tứ tối qua e rằng chà là gì đối với ôngta đâu, anh Hoang à, anh phải cẩn thận đấy”.Nhắc đến Trương Từ Đằng, Đàm Thu có hơi nao núng,gã này trước đây từng làm nhục, hành hạ cậu.Chính vì gã mà mấy năm nay Đàm Thu mới tự tinhư vậy!Nếu không có sự xuất hiện của Trần Đức thì khôngbiết cậu còn tự ti, bị người khác bắt nạt đến bao giờ.Nhưng mà..Thoát khỏi tự ti thì thế nào? Trương Từ Đằng vẫn làđình núi mà cậu không thể vượt qua, nếu gặp phải TrưongTừ Đằng, dù muốn cho gã một trận, chỉ e chưa kịp đếngần đã bị đám vệ sĩ xô ra rồi.Sự thật cứ trêu người thế đấy.Đối với Trương Từ Đằng, cậu chì có nước bó tay.“Trương Thiên Dương, đại gia đứng thứ năm thànhphố Tần?”Nghe thấy cái tên này, ánh mắt Trần Đức trở nên đămchiêu, không ngờ Trương Từ Đằng lại là con trai ông ta.Còn nhớ hai năm trước quen với Trương Thiên Dương,lúc đó ông ta đi đến trại giam của anh, Trương ThiênDương lúc đó thân mang trọng bệnh, sắp chết đến nơi,không biết nghe ai nói đến Sửu gia, bèn đến xin chữa bệnh.Sửu gia rất sắt đá, hoàn toàn không đếm xia đến ôngta, ông ta quỳ gối trước cửa phòng giam, khốn khổ van xinsuốt ba ngày ba đêm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
