Bát Gia Tái Thế
Chương 163
“Được rồi.”Trần Đức bất đắc đĩ thờ dài, anh cũng không muốn tỏra hơn người, thế nhưng thực lực của anh ai nhìn vào cũngrõ mười mươi.“Yên tâm đi, chỉ cần có tôi bên cạnh con gái ông, chắcchắn cô ấy sẽ được an toàn”.Lần này Tổng Thiên Vũ mời Trần Đức đến chính là đểnăm lần bày lượt dặn dò anh phải đi theo bảo vệ TốngNgữ Yên.Trần Đức thấy ông lo lắng như thế, ánh mắt anh kiênđịnh nhìn Tống Thiên Vũ, bắt đầu dùng thuật xem tướngđể dự đoán vận mệnh của ông.Dần dần hai con ngươi của anh nóng lên.Bất giác anh nhìn thấy trên đình đầu Tống Thiên Vũxuất hiện một luồng khí đen rất lớn.Lúc ấy Trần Đức còn tưởng rằng mình nhìn nhầm,nháy mắt mấy lần, luồng khí đen vẫn không hề tan đi.Chuyện gì xày ra vậy?Trần Đức kinh hãi, đây là lần đầu tiên anh gặp phảichuyện như thế, ngay cà Sửu gia khi nói về thuật bói toáncũng chưa bao giờ xuất hiện tình trạng này.Tống Thiên Vũ thấy sắc mặt Trần Đức kỳ lạ bèn hỏi:“Bát Hoang, cậu sao thế?”“Không sao”.Tình hình này tất nhiên Trần Đức không thể nói ra, chithận trọng nhắc nhờ: “Chủ tịch Tống, nếu đã như vậy,thời gian này ông phải cần thận một chút”.Luồng khí đen bao phủ đình đầu, dù Trần Đức chưatừng nhìn thấy cũng biết chẳng phải chuyện gì tốt lành,chì đành nhắc Tống Thiên Vũ như vậy.Tống Thiên Vũ cười ha hà: “Yên tâm đi, con người tôichả có cái gì tốt, được mỗi cái số may mắn, cho dù có kẻnào động tới tôi cũng phải suy nghĩ cho kỹ bàn lĩnh tớiđâu mới được!”Khi nói như vậy, Tống Thiên Vũ tỏ ra vô cùng tự tin.“Được rồi, vậy ông nhớ cần thận nhé chủ tịch Tống,Tống Ngữ Yên giao cho tôi, trong thời gian ghi trên hợpđồng, trừ phi tôi gặp chuyện không may, bằng không tôicam đoan cô ấy tuyệt đối sẽ không gặp phải bất cứ bấttrắc gì”.Trần Đức lại lần nữa bảo đảm với Tống Thiên Vũ, sauđó hàn huyền thêm một lúc nữa mới tạm biệt, rời khỏi tậpđoàn dược Thiên Vũ.Trên đường về, anh mài miết suy nghĩ về luồng khíđen kia, không ngừng quan sát ngưoi đi tưong nhưngkhông một ai xuất hiện dị trạng như vậy.“Kỳ lạ!”Trong lòng Trần Đức rất thắc mắc, đoán có khi vấn đềnằm ở hai mắt mình chăng, nhưng rốt cuộc là vấn để gì thìanh cũng không rõ lắm.Rời khỏi tập đoàn dược Thiên Vũ, anh không trở vềbệnh viện nữa, bên đó đã có Diệp Khánh Ngôn trôngnom, anh rất yên tâm.Bây giờ nhiệm vụ hàng đầu của anh chính là bào đàman toàn cho Tống Ngữ Yên.“Hắn ta chính là Trần Đức, Trần Bát Hoang đó?”Trần Đức vừa bước vào học viện thương mại, ở giàngđường trên tầng cao nhất, một gã cao khoảng 1m8 thoạtnhìn có về âm hiểm, vừa nhếch mép cười nhìn Trần Đứcđang đi bên dưới vừa hỏi người bên cạnh.Bên cạnh gã chằng phải ai xa lạ mà chính là kẻ từng bịTrần Đức dạy cho một bài học, Tôn Nhạc Dương.“Anh Từ Đằng, chính hắn”, Tôn Nhạc Dương nói:“Thằng ranh này vô cùng ngạo mạn, câu lạc bộ võ thuậtcủa bọn em và cả Tiền Bình, Lôi Long đều bị hắn đánh đó”.Trương Từ Đằng lắc đầu chép miệng thong thả nói:“Chỉ một thằng như vậy cũng đánh không lại, tụi màyđúng phế!”Bị chửi là phế, Tôn Nhạc Dương cũng chẳng lấy gìlàm bực.Bởi vì so với Trương Từ Đằng, anh ta hiểu rõ mìnhđúng là phế thật sự.Không chỉ mình anh ta, ngay cà bố mẹ anh ta nhìnthấy Trương Từ Đằng cũng không dám lên giọng.Gã chính là con trai cưng của Trương Thiên Dương,đại gia đứng thứ năm thành phố Tần!
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
