Bát Gia Tái Thế
Chương 166
Chuông vào lớp nhanh chóng vang lên, Hoàng Tố Tốđi từ ngoài cửa vào, cô là một giàng viên xinh đẹp hiếmcó của cả trường.Hoàng Tố Tố đeo kính râm, vóc người đẩy đặn, nhữngđộng tác uyền chuyển trong lúc dạy học của cô có thểkhiến rất nhiều người này sinh ảo hưởng.Tiết tiếng Anh của cô kết thúc là chuyện của mộttiếng đồng hồ sau, cuối buổi học, Hoàng Tố Tố bỗngdưng nói: “Trần Bát Hoang, lát nữa đến văn phòng của cômột chút”.“Hả?”Trần Đức đang mơ màng trong cõi thiên thai bất chợttình dậy, vội vàng đáp: “Dạ cô, em đi ngay”.Anh tỏ vẻ khó hiều, không biết Hoàng Tố Tố tìm mìnhlàm gì, đành nhờ Đàm Thu giúp mình quét dọn nhà vệsinh, đồng thời nói với Tống Ngữ Yên:“Hôm nay bố em tìm tôi, bào tôi phải luôn ở cạnh bênem, lát nữa đừng đi lung tung, ở trong trường đợi tôi”.Trần Đức lo Tống Ngữ Yên gặp chuyện không may nênnhắc nhờ cô.Nhưng mà thấy dáng vẻ của cô thì chắc vẫn chưa biếttai họa ngầm do H2 gây ra, cô hừ mũi: “Bố tôi là bố tôi, tôilà tôi, ông ấy bào anh đi theo tôi chứ không phải tôi đi theo anh”.“Lâm Dao, đi thôi”.Trần Đức: “..”Tống Ngữ Yên bị Tống Thiên Vũ nuông chiều thái quánên bệnh công chúa khá nặng.“Đứng lại!”Trần Đức quát khế, bất thần vươn tay ra tóm lấy tayTống Ngữ Yên, quay lại nói: “Đàm Thu, có dây không?”“Dây? Không có, quai giày được không?”“Cũng được!”Đàm Thu không nói thêm, rút phựt hai sợi dây buộcgiày thể thao ra, Trần Đức cầm lấy dây giày, nhanh chóngtrói tay Tống Ngữ Yên vào cửa sổ lớp học.“Muốn đi? Để xem đi kiểu gì”.“Khốn kiếp, thả tôi ra!”, Tống Ngữ Yên vặn vẹo, cốgắng giằng ra, nhưng Trần Đức đã thắt dây bằng cáchđặc biệt, cô hoàn toàn không làm gì được.Trong lớp, những sinh viên khác trợn to hai mắt.Khóe môi cong lên.Cái đệt!Cái tên sinh viên chuyển trường này cũng trâu bò quáđi chứ, dám trói cả hoa khôi, bộ không sợ những kè theođuổi hoa khôi trả thù à?Ai nấy há hốc mồm ngây dại, nói gì thì nói việc nàycũng hơi quá đáng rồi.Trong đó, biểu cảm của Hạ Kiệt là đặc sắc nhất.Do ghim hận lúc Trần Đức vừa vào lớp đã ngangngược chiếm chỗ của mình, nên cậu ta cho rằng dựa vàoLôi Long thì có thể trà thù oắt con này.Nhưng ai mà ngờ được, tối hôm qua cậu ta gọi điệncho Lôi Long, lại bị Lôi Long chửi cho một trận, chửi đếnnỗi cậu ta đầu váng mắt hoa, chẳng hiểu việc gì đang xảy ra.Đường đường là hoa khôi giàng đường lại bị trói vàocửa sổ lớp hoc, rất nhiều sinh viên hiếu kỳ bu lại xem, ainấy đều trách móc Trần Đức.“Bát Hoang, anh làm gì vậy hà?”, Lâm Dao sốt ruột:“Mau thà Ngữ Yên ra!”Cô định xông lên ngăn lại, Trần Đức chặn cô, nghiêmtúc nói: “Tôi cũng chì suy nghĩ cho cô ấy thôi, cô phải tintôi”.Lâm Dao ngần người, đây là vẻ mặt mà từ hồi vào họcđến giờ cô mới được nhìn thấy ở Trần Đức.Dù là lúc đối mặt trực diện với đám người Phì Tứ, anhcũng chỉ bày ra vẻ lạnh nhạt hờ hững.Chẳng lẽ thật sự có chuyện rồi?Lâm Dao biết thân phận của Trần Đức, người như anhtuyệt đối sẽ không nói mà không suy nghĩ.“Dao Dao, giúp tớ với!”, Tống Ngữ Yên giãy giụa.Lâm Dao bối rối không biết có nên xông lên hay không.“Đàm Thu, giúp tôi trông chừng cô ấy, tôi chưa trở vềthì không cho bất cứ ai đến gần”, Trần Đức quay lại dặndò Đàm Thu.“Vâng, anh Hoang”.Ánh mắt Đàm Thu nghiêm lại, thận trọng gật đầu, tràiqua chuyện hôm qua, cậu ta đã coi Trần Đức là anh emthân thiết.Chỉ cần là anh nói, Đàm Thu đều làm theo răm rắp.“Nhớ nhé, không cho bất cứ ai đến gần cô ấy”, TrầnĐức nói xong mới quay lưng bỏ đi trước mắt bao nhiêungười.“Trần Bát Hoang khốn kiếp, quay về đây ngaycho tôi!”“Trần Bát Hoang!”Tống Ngữ Yên vừa giãy giụa vừa gào to, rất muốndùng miệng cời dây ra, nhưng lại sợ mất hình tượng hoakhôi trước mặt bao nhiêu là người, hơn nữa quan trọngnhất là, sợi dây kia là dây giày của Đàm Thu, trông xấu xíbẩn thìu, bảo cô há mồm ra gặm thế nào được?“Hoa khôi Tống à, xin lỗi cậu nhé!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
