Bát Gia Tái Thế
Chương 167
Đàm Thu vác ghế của mình lên, bày ra dáng vẻ hungtợn, nhìn chằm chằm ngưoi xung quanh.“Chó chết, mau thà cô ấy ra!”“Đàm Thu, mau thà Ngữ Yên ra, nếu không màykhông xong đâu!”“Đàm Thu, mày thả cô ấy ra ngay lập tức cho tao!”Đám người tụm năm tụm ba vây xem không ngớt nhaonhao thét gào, ai nấy đều tưởng rằng Đàm Thu vẫn làĐàm Thu trước đây.Cho nên đều nói bằng giọng ra lệnh.Đàm Thu cười nhạt, giả điếc không thèm nghe.“Đàm Thu, mày không nghe tao nói gì à?”Một nam sinh xông ra, siết nắm đấm nghe răng rắc,muốn làm màu trước mặt Tống Ngữ Yên.Tống Ngữ Yên đáng thương nhìn cậu ta, lại càng khiếncậu ta hăng tiết muốn bào vệ cô, trừng mắt giận dữ nhìnĐàm Thu: “Cho mày ba giây, mau thà hoa khôi của bọntao ra!”“À…”Đàm Thu đáp: “Muốn làm anh hùng cứ mỹ nhân hà,xem lại mình có đù sức không đã”.“Mày… Đàm Thu, ai cho mày lá gan dám nói mấy lờinày hà? Đệt mợ!”, nam sinh này chỉ cao 1m6, trước đâycũng từng bắt nạt Đàm Thu, cho rằng Đàm Thu vẫn làquà hồng mềm như trước, bèn gio nắm đấm lên xông tới.Đàm Thu không hề khách sáo, canh ngay giữa ngựcđối thủ đấm cho một cú.“Thịch!”Trong nháy mắt, nam sinh kia ngã lăn ra, ngực nhóilên đau đớn.Vì đề dằn mặt tất cả nên Đàm Thu xuống tay rất nặg,một đấm nốc ao ngay.Nam sinh nằm lăn ra đất ôm ngực, mặt mày tái mét.“Tôi nhắc lại, không ai được phép đến gần!”, Đàm Thulặp lại lời Trần Đức, ánh mắt lạnh lùng nhìn khắp bốn phía.Ai bị ánh mắt đó quét qua đều biến sắc.Hình như Đàm Thu thay đổi rồi.Đàm Thu vẫn là Đàm Thu, nhưng không hề giống cáikẻ vẫn luôn bị người khác bắt nạt, bất cứ ai cũng có thểsai bảo như một tên sai vặt trước đây nữa.So về thể trạng, Đàm Thu xuất thân nông thôn, từ nhỏđã lao động, nên 90% người trong trường đều khôngsánh bằng cậu ta.Trong thoáng chốc không ai dám đến gần.“Hừ”.Đàm Thu hừ mũi.Tống Ngữ Yên nói: “Đàm Thu, cậu đừng nghe TrầnBát Hoang nói, mau thả tôi ra đi, chỉ cần thà tôi ra, hômnay tôi mời cậu ăn tối!”Đường đường là hoa khôi, vậy mà phải tự mở miệngmời người khác đi ăn.Nếu là Đàm Thu của một ngày trước chắc chắn sẽđồng ý ngay lập tức, được đi ăn với hoa khôi, nở mày nởmặt biết bao nhiêu chứ hà!Nhưng mà bây giờ trong mắt Đàm Thu chỉ còn mỗiTrần Đức.Cậu ta biết, từ hồi nhập học đến giờ, toàn bộ học việnthương mại chỉ có một mình Trần Đức coi cậu ta là bạn.Chỉ có một mình Trần Đức muốn giúp đỡ cậu, diudắt cậu.Đồng thời cho cậu cơ hội!Nhận ơn một giọt, trà ơn một dòng.Mà đối với cậu, Trần Đức có ơn làm lại cả cuộc đời!Đừng nói là một hoa khôi, ngay cà hai hoa khôi cùnglúc mời cậu, cậu cũng sẽ không dao động.Về phần Tống Ngữ Yên nói gì, cậu ta hoàn toàn khôngđể vào tai, chì lặng lẽ đứng một bên như thần giữ cửa, tựmình án ngữ.Ai muốn bước qua, thì phải bước qua xác cậu ta trước.Trước sự si và của đám đông, cậu ta mắt điếc tai ngơ.Lâm Dao đứng một bên do dự.Với bàn lĩnh của cô muốn quật ngã Đàm Thu là việcdễ như ăn kẹo.Sau vụ ở Tam Giác Vàng năm xưa, cô đã đi học võ,đừng thấy cô nhỏ nhắn xinh đẹp mà lầm, dù là thành viêncâu lạc bộ võ thuật cô cũng chẳng để vào mắt.Chì là…Vừa rồi, thần sắc của Trần Đức chưa bao giờ nghiêmtúc như vậy.Huống chi xưa nay cô đều che giấu thực lực của mình,cho đến bây giờ không ai biết sức mạnh thực sự của cô cà.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
